Giáo Thảo Liêu Mà Ngọt
Người mới cưới qua cửa, bà mối ném qua tường!
"Ừ." Diệp Thanh Dương đáp.
"Người cô này của cậu đúng thật không phải là người. "
Lục Cảnh Trừng mắng, dường như lại nhớ tới gì đó quay lại nhìn Diệp Thanh Dương:" Bà ta có đánh cậu không, có bạo hành gia đình không?"
Đương nhiên là có.
Chỉ là sức chiến đấu kia của Diệp Hồng, Diệp Thanh Dương vốn không cần để vào mắt.
Đừng nói tới Diệp Hồng, đến cả nhà họ Diệp năm người, tính cả đứa bé trong bụng Vương Tuệ, cậu hoàn toàn không coi là chuyện gì to tát.
Đều là một đám cặn bã, căn bản không đáng nhắc tới.
"Không có, yên tâm đi." Diệp Thanh Dương cười nói.
Cậu đã nhìn ra Lục Cảnh Trừng này mạnh miệng nhưng nhẹ dạ, ngây thơ thiện lương, cho nên cậu không muốn Lục Cảnh Trừng bị cuốn vào chuyện của cậu và Diệp gia.
Ngược lại cũng chẳng phải chuyện gì lớn, cậu còn chưa quậy đủ đâu, không cần Lục Cảnh Trừng bận tâm.
Lục Cảnh Trừng liếc mắt nhìn cậu, có chút thương hại, lại có chút đau lòng.
Hắn nhìn Diệp Thanh Dương, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ bảo:" Cậu nếu có gặp khó khăn gì, cứ nói với tôi."
Diệp Thanh Dương cảm thấy cuộc sống của cậu bây giờ chẳng có khó khăn gì cả.
Cậu vẫn đang rất hưởng thụ cuộc sống ở trường học tập , về nhà thì chọc tức Diệp Hồng này.
"Thật không có khó khăn gì, cậu tin tôi đi."
Lục Cảnh Trừng mới không thèm tin cậu, Diệp Thanh Dương ra sao hắn biết quá rõ.
Vừa không có tiền, vừa không biết đánh nhau, học tập cũng không tốt.
Bây giờ ở cùng cô ruột, lại bị cô bắt nạt, đây quả thật là một bông hoa nhỏ đáng thương mà.
Bông hoa yếu ớt đứng trước gió liền rơi lệ.
Quá thảm!
Hắn thở dài, quyết định không vạch trần lớp ngụy trang kiên cường này của Diệp Thanh Dương, vỗ vỗ bờ vai cậu, an ủi:" Bảo kiếm phong tòng ma lệ xuất, mai hoa hương tự cổ hàn lai."*
* Kiếm phải mài mới sắc, hoa mai phải chịu qua mùa đông lạnh giá thì mới đẹp mới thơm.
Diệp Thanh Dương :"A?"
"Không trải qua mùa đông lạnh giá, làm gì có cành hoa nào nên sắc nên hương."
"Hả?"
"Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng, thiên kim tán tận hoàn phục lai.”*
* Trích trong bài thơ "Thương Tiến Tửu" của Lý Bạch, tạm dịch:
“Trời sinh thân ta, hẳn có dùng,
Nghìn vàng tiêu hết rồi lại đến.”
"Không phải, cậu muốn nói gì cơ?" Diệp Thanh Dương không hiểu:" Sao đột nhiên lại ngâm thơ? "
Lục Cảnh Trừng nhìn cậu, mặt mày thâm thúy :" Thiên tương giáng đại nhậm vu thị nhân dã. Tất tiên khổ kỳ tâm chí , ngạ kỳ thể phu , không phạp kỳ thân , hoành phất loạn kỳ sở vi ...."*
"Này." Diệp Thanh Dương nhẹ giọng xen ngang:" Cậu ngâm thiếu một câu, phải là 'Tất tiên khổ kỳ tâm chí, lao kỳ cân cốt, ngạ kỳ thể phu' mới đúng."
* Đây là một câu nói của Mạnh Tử, nguyên văn là "Thiên tương giáng đại nhậm vu thị nhân dã. Tất tiên khổ kỳ tâm chí , lao kỳ cân cốt , Nga kỳ thể phu , không phạp kỳ thân , hoành phất loạn kỳ sở vi , sở dĩ động tâm nhẫn tính tằng ích kỳ sở bất năng"
Tạm dịch: Trời định giáng cho người nào trách nhiệm lớn lao , ắt trước tiên làm cho khốn khó tâm trí , nhọc nhằn gân cốt , thân xác bị đói khát , chịu nỗi khổ sở nghèo túng , làm việc gì cũng không thuận lợi. Như thế là để lay động tâm trí người ấy , để tính tình người ấy trở lên kiên nhẫn , để tăng thêm tài năng cho người ấy .
Lục Cảnh Trừng :....
Diệp Thanh Dương :...
Diệp Thanh Dương cười cười:" Câu này phải học thuộc lòng, đề thi rất dễ ra trúng."
Lục Cảnh Trừng :...
Lục Cảnh Trừng buông cánh tay đang gác trên vai cậu xuống, quay người đi vào phòng học.
Cả buổi sáng hôm đó, Trần Nguy phát hiện thiếu gia Lục Cảnh Trừng vừa nghiên răng nghiến lợi vừa lấy giấy chép "Sinh trong hoạn nạn, chết trong an lạc" của Mạnh Tử mười lần.
"Mày không sao chứ?"
"Không sao!" Lục Cảnh Trừng vừa chép chính tả vừa trả lời :" Tao yêu Mạnh Tử, Mạnh Tử khiến tao vui vẻ!"
Trần Nguy:...
Trần Nguy cẩm thấy Mạnh Tử chắc cũng không muốn một người bạn nóng nảy thích ẩu đả thế này.
Buổi trưa, chuông tan học đúng giờ reo lên.
Học sinh đói bụng cả buổi sáng chờ giáo viên đi xong lập tức xông ra khỏi lớp học.
Lục Cảnh Trừng có chút xoắn xuýt.
Hắn ngồi tại chỗ, suy nghĩ xem có nên để Diệp Thanh Dương ăn cơm cùng hắn hay không.
Nếu chỉ có hai người hắn và Diệp Thanh Dương, hắn tất nhiên sẽ đồng ý.
Nhưng từ trước đến giờ hắn đều ăn cơm với bọn Trần Nguy, cái này thật sự rất lúng túng.
Nếu gọi Diệp Thanh Dương, đám người đó nhất định sẽ làm một trận ồn ào.
Nhưng nếu không gọi, hắn lại có chút không yên tâm.
Tên nhóc này nghèo như vậy, lần trước ăn cơm không có tiền, còn phải quẹt thẻ của hắn.
Hiện tại mặc dù cậu đã có chút tiền, nhưng ai biết được lúc ăn cơm có tự ngược đãi bản thân nữa không.
Lục Cảnh Trừng còn đang phân vân thì đã thấy Diệp Thanh Dương đi tới trước mặt mình:" Anh Lục, ăn cơm không?"
Lục Cảnh Trừng còn chưa kịp nói chuyện Trần Nguy đã ồn ào nói:" Diệp Thanh Dương, sao để ý đến Lục đại thiếu gia nhà chúng tôi như vậy, hết đưa đồ ăn giờ lại muốn cùng nhau ăn cơm nữa à?"
Bách Nhạc cười hì hì:" Xem ra tên nhóc Diệp Thanh Dương thật sự muốn làm bạn với Cảnh Trừng. "
Đổng Dục nhìn về phía Lục Cảnh Trừng :"Vậy có muốn cùng nhau ăn cơm không?"
Đổng Dục vừa nói xong, Trần Nguy và Bách Nhạc đều không nhịn được mà bật cười, vừa xem cuộc vui vừa nhìn Lục Cảnh Trừng.
Lục Cảnh Trừng cảm thấy mấy thằng này thật phiền.
Trần Nguy còn cố tình đùa cợt nói:" Cùng ăn đi Lục Cảnh Trừng, tao thấy mày cũng không ghét Diệp Thanh Dương đến vậy, thế thì cùng ăn thôi, mày còn ăn hết mì tôm của người ta rồi đấy ~"
"Há miệng mắc quai nha~" Bách Nhạc nói tiếp.
Lục Cảnh Trừng đứng lên, không thèm đẻ ý đến bọn họ, ra ngoài.
Trần Nguy và Bách Nhạc cười cười, đuổi theo.
Đổng Dục vỗ vai Diệp Thanh Dương :" Đi thôi, đi cùng luôn."
Diệp Thanh Dương cũng không từ chối, cùng bọn họ đến canteen.
Cậu trước tiên đi nạp thêm tiền vào thẻ, sau đó mới cẩn thận quan sát đồ ăn trong canteen.
Cuối cùng mua một phần mì biangbiang*
*Một món đặc sản của tỉnh Thiểm Tây
image
image