Giang Châu Bồ - Anh Hồ Nại Chu
Chương 8
14.
Song thân của Bùi Túc hiếm khi ghé Giang Châu một chuyến, nương tất nhiên hết lòng khoản đãi.
Suốt mấy ngày liền, nương cùng Nguyệt a di kề vai du ngoạn.
Người đời đều tán tụng Giang Châu phong cảnh hữu tình, núi Cô Nương xanh biếc, nước Nữ Nhi trong veo, thuyền ô bồng giữa sóng nước lững lờ trôi.
Phụ thân, mẫu thân dẫn khách thong dong thưởng ngoạn xuân tiết, còn việc trong tiệm thì giao lại cho Bích Oánh tỷ và thiếu đông gia là ta.
Sổ sách tính toán dĩ nhiên cũng rơi vào tay ta.
Tiệm hương dược không quá bận rộn, ngày ngày ngoài việc tiếp đãi khách khứa, thứ ta làm nhiều nhất chính là lách cách gẩy bàn tính, tiếng châu va vào nhau vang lên không dứt.
Bùi Túc không theo cha mẹ du ngoạn, cũng đến tiệm.
Biết ta vẫn còn giận, hắn không dám bắt chuyện, chỉ như kẹo dính, lúc nào cũng lẽo đẽo phía sau, thế nào cũng không dứt ra được, khiến ta càng thêm phiền lòng.
Nhất là đôi mắt kia, cứ như oán hồn chẳng tan, luôn dõi theo ta.
Trong lòng ta vẫn giận, nhưng nghĩ đến lời thề đêm ấy, ngay cả muốn mắng Bùi Túc cũng không thể.
Càng vì thế mà quyết không để ý tới, lại càng hạ quyết tâm không nói với hắn nửa lời.
Người buồn nhất chính là Ngọc Lan thẩm.
Vốn dĩ khẩu phần của Bùi Túc đã hồi phục tới tám bát, vậy mà dạo gần đây lại tụt xuống, thậm chí còn tệ hơn trước.
Không chỉ hắn, mà cả ta cũng vậy.
Mỗi lần thấy hai chúng ta bưng bát nuốt không trôi, Ngọc Lan thẩm lại lo lắng đến đứng ngồi không yên.
Khi nói với Bích Oánh tỷ, Ngọc Lan thẩm tự trách không thôi:
“...Nhận tiền công của đông gia, vậy mà nuôi hai đứa trẻ thành ra gầy guộc thế này, ta… ta thật không còn mặt mũi nào gặp đông gia nữa!”
Bích Oánh tỷ chỉ cười:
“Chuyện này nào có liên quan gì đến thẩm.”
Nàng ấy lén chỉ về phía chúng ta, khẽ nói:
“Là hai oan gia kia, tự giày vò mình đấy thôi!”
Ngọc Lan thẩm không hiểu, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Bùi Túc nhẹ nhàng đẩy chén trà đến trước mặt ta, ta lạnh lùng lập tức đẩy ngược trở lại.
Đẩy qua, đẩy lại, hết lần này đến lần khác… nước trà văng tung tóe khắp nơi.
Ta giận dỗi.
Còn Bùi Túc chỉ lặng lẽ thu dọn.
Liền hơn mười ngày, trong tiệm hương dược cứ lặp đi lặp lại cảnh tượng ấy.
Mãi cho đến khi ta và Bùi Túc đều gầy rộc đi trông thấy, một ngày nọ có một vị khách bước vào.
15.
Vị khách này khí độ phi phàm.
Bùi Túc vừa trông thấy liền sững người, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
Hoàn hồn lại, hắn vội vàng định hành lễ:
“Yến”
Lời còn chưa dứt, người kia đã khẽ liếc một cái, hắn lập tức im bặt.
Ta sinh nghi, liền đưa mắt nhìn sang.
Người đến dung mạo tuyệt mỹ, mày dài nhập tóc, đuôi mắt ửng hồng.
Toàn thân toát vẻ thanh quý nhã nhặn, cử chỉ đều phong nhã tự nhiên.
Mắt hồ ly hẹp dài như cười như không, trong lòng lại ôm một tiểu cô nương búi tóc hai bên.
Tiểu cô nương khẽ đung đưa chân nhỏ, đôi mắt long lanh, líu lo nói:
“Cha ơi, tiệm này thơm quá, chúng ta mua quà cho nương ở đây đi!”
Mỹ nam nhân khẽ véo má tiểu cô nương, giọng trong như ngọc:
“Cha đều nghe Phúc Phúc.”
Bích Oánh tỷ đi giao hàng chưa về, thấy có khách, ta vội buông sổ sách, tiến lên nghênh tiếp:
“...Vị quan nhân này, ngài và lệnh ái muốn chọn loại hương dược nào?”
“Đại tỷ tỷ! Đại tỷ tỷ!”
Tiểu cô nương mắt tròn xoe, má cũng tròn xoe từ lòng cha tuột xuống, chạy đến nắm lấy vạt váy ta, giọng non nớt:
“Phúc Phúc muốn mua quà cho nương, quà phải thơm thơm lại xinh xinh!”
“Quà vừa thơm vừa đẹp, ở đây nhiều lắm.”
Nhìn tiểu đoàn tử đáng yêu trước mắt, ta không khỏi bật cười, giọng cũng dịu đi:
“Nhà tỷ có hương nang, trụy quạt, linh lung đinh... muội thích mùi gì nào? Hương hoa, hương quả, hương dược, hay hương sữa, thứ gì cũng có.”
Tiểu nhân nhi chớp chớp đôi mắt to:
“Đại tỷ, có mùi lựu không? Nương muội tên Thanh Lựu, thích ăn lựu ngọt nhất, Phúc Phúc muốn mua mùi lựu cho nương!”
“Đương nhiên có rồi.”
Ta khẽ chạm vào hai búi tóc nhỏ trên đầu tiểu cô nương, giọng càng ôn nhu:
“Chỉ là không ở đây, ở trên lầu hai… nơi đó còn có dị hương từ Xiêm La, Ba Tư mang tới, chúng ta lên đó ngửi thử, được không?”
Lời vừa dứt, mắt Phúc Phúc sáng rỡ:
“...Là từ nơi rất xa rất xa mang đến sao?”
Ta gật đầu:
“Phải, xa lắm.”
“Cha ơi!”
Tiểu cô nương ngoan ngoãn nhìn cha:
“Phúc Phúc muốn theo tỷ tỷ lên lầu hai, được không ạ? Dị hương Xiêm La, Ba Tư… ở Thục Châu, mẫu thân, Mộc Lan nương, còn cả gia gia đều chưa từng ngửi qua!”
Người cha kia từ lúc bước vào vẫn luôn mỉm cười nhìn tiểu cô nương.
Nghe vậy, ý cười trong mắt càng đậm:
“Sao lại không được? Đi đi, ngoan ngoãn nghe lời tỷ tỷ.”
Được cho phép, ta nắm tay Phúc Phúc, hai người vui vẻ lên lầu hai.
Tiếng cười nói dần xa.
Đợi chúng ta rời đi, Bùi Túc lúc này mới nghiêm chỉnh hành lễ, thấp giọng nói:
“Yến vương điện hạ.”
Mỹ nam khí độ kia, phụ thân của Phúc Phúc, chính là thân đệ của đương kim hoàng đế, Yến vương.
“Tiểu hữu nhận nhầm rồi.”
Yến vương khẽ cười lắc đầu, đôi mắt hồ ly ánh lên tia sáng:
“Ta chỉ là một kẻ kể chuyện ở Ân Khánh phủ, Thục Châu, theo họ vợ là Cố, sao có thể là Yến vương nơi Lạc Kinh?”
Bùi Túc trầm mặc một thoáng, lập tức thuận theo sửa lời:
“...Cố tiên sinh.”
Cố tiên sinh khẽ gật đầu, chợt liếc về phía lầu hai, ý vị sâu xa:
“Chọc giận người trong lòng rồi?”
Bùi Túc cúi đầu, cả người ủ rũ, giọng chua xót:
“Không giấu được tiên sinh… quả thật ta đã khiến Bồ muội tức giận…”
“Ta cùng nàng thanh mai trúc mã, từ nhỏ chưa từng gặp mặt, vốn là phu quân chưa cưới…”
“Nhưng ta làm sai rồi… nàng giờ đây không muốn gả cho ta nữa…”
“Tiên sinh… Bồ muội… nàng không cần ta nữa…”
Nói đến cuối, vành mắt Bùi Túc lại đỏ lên.
“Chớ vội, chớ vội.”
Cố tiên sinh ôn tồn an ủi:
“Việc này nói khó cũng không khó… theo đuổi nương tử, chẳng qua bốn chữ ‘bất’ mà thôi.”
Bùi Túc vội ngẩng đầu:
“Là bốn chữ nào? Xin tiên sinh chỉ giáo!”
“Nghe cho kỹ.”
Cố tiên sinh nheo mắt, thong thả nói:
“Cái gọi là bốn ‘bất’, chính là:
‘bất viễn thiên lý’,
‘bất từ tân lao’,
‘bất trạch thủ đoạn’.”
“Tiên sinh… hình như… mới nói ba chữ?”
“Ta biết.”
“Vậy còn một chữ nữa?”
“Ta đang định nói đâycũng là chữ quan trọng nhất.”
Cố tiên sinh phẩy quạt, ngừng một lát, sau đó chậm rãi thốt ra:
“...Không biết xấu hổ.”
“Không biết xấu hổ?”
Bùi Túc ngẩn ra, rồi hỏi tiếp:
“Vậy… phải không biết xấu hổ thế nào?”
Cố tiên sinh không đáp.
Ngài ấy khép quạt, một lúc sau mới cao thâm khó lường nói:
“Niệm quân kim bất kiến, thùy vi bão yêu khan…”
“Thân này phấn cốt hồng nhan, lại muốn để ai thương yêu tùy ý?”
Dứt lời, Cố tiên sinh dang tay về phía cầu thang.
“Cha!”
Phúc Phúc từ trên chạy xuống, như cơn gió lao vào ôm cha, hớn hở nói:
“Con chọn được rất nhiều rất nhiều quà thơm rồi! Mang về cho nương xem nhé!”
Cố tiên sinh liên thanh đáp được.
Giỏ nhỏ đầy ắp, ta tính tiền xong, lấy ra một chiếc bình hương miệng cá, ngồi xuống đưa cho Phúc Phúc:
“...Đây là quà tỷ tỷ tặng muội, cho hương dược vào đốt, chú cá nhỏ sẽ phun ra khói như bong bóng, cả phòng đều thơm ngát.”
“Waa!”
Phúc Phúc nâng niu không rời tay, vui sướng nói:
“Cảm ơn tỷ tỷ! Tỷ tốt với Phúc Phúc quá!”
Thanh toán xong, Cố tiên sinh liền dẫn Phúc Phúc trở về khách đ**m.
Ta đứng lặng tiễn hai cha con họ rời đi, bên tai còn văng vẳng tiếng hỏi ngây thơ của Phúc Phúc.
“Cha ơi, mình mua quà cho nương, nương thật sự sẽ quên chuyện hôm qua cha bắt nạt nương chứ?”
“Chắc chắn sẽ như vậy. Cha con ta cùng quỳ xuống cầu nương, nương sẽ lại hòa hảo với cha.”
“Con… cũng phải quỳ sao?”
“Đúng vậy. Con nhỏ người, quỳ xuống càng đáng thương. Nếu nương vẫn không chịu tha thứ, chúng ta liền đem hết tiền đưa cho nương.”
“Con… cũng phải đưa sao?”
“Phải, tiền trên người con, đều phải đưa hết.”
“Nhưng mà cha ơi… con… cộng hết lại cũng chỉ có ba văn tiền…”
“Không sao, tiền nhiều hay ít không quan trọng, quan trọng là tấm lòng.”
“Cha ơi… hình như đó là tiền của Phúc Phúc…”
“Ừm, giờ là của cha rồi.”
Giọng nói non nớt dần tan vào gió.
Ta nhìn theo bóng lưng một lớn một nhỏ khuất dần, trong lòng chợt dâng lên chút suy nghĩ mơ hồ.
Vị khách kia… dường như quen mặt vô cùng, tựa như đã từng gặp ở đâu đó.
Chỉ là… hẳn là chuyện của rất nhiều năm trước.
Bằng không, với dung mạo ấy, ta không thể nào không nhớ ra.
Thôi vậy.
Không nghĩ nữa.
Ta khẽ cười, xoay ngườilại bị Bùi Túc đứng phía sau làm giật mình.
Vốn định nổi giận.
Nhưng nhìn thấy mặt hắn đỏ bừng, ánh mắt dán ch ặ t vào ta, lại khiến ta cảm thấy toàn thân nổi da gà.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận