Tương truyền mười sáu năm trước, Vũ Định hầu dẹp loạn phỉ, không may bị gian nhân hãm hại, lưu lạc đến Giang Châu.Vũ Định hầu phu nhân một mình lên đường, ngàn dặm tìm chồng. Sau bao ngày bôn ba, cuối cùng cũng tìm thấy Vũ Định hầu khi ấy thương tích mới vừa bình phục trong nhà đôi phu thê thương hộ.Ơn cứu mạng, khó lòng báo đáp. Nghĩ đến đứa con nhỏ ở nhà, hai phu thê liền quyết định kết thông gia với ân nhân, định xuống hôn ước.Một bên thế gia quyền quý, một bên con gái nhà buôn.Trà dư tửu hậu, chuyện này lại được đem ra bàn tán, nhưng chẳng mấy ai tin là thật cả.Chỉ có ta biết, tất cả đều là thật.Bởi vì đôi phu thê thương hộ năm ấy…chính là cha mẹ ta.1.Từ thuở còn bé, ta đã biết, ở tận Lạc Kinh xa xôi, có vị hôn phu đang đợi mình.Đợi đến khi ta trưởng thành, sẽ được gặp chàng ấy.A nương nói, vị hôn phu ấy dung mạo vô cùng tuấn tú, mi tinh mục tú, dáng người cao thẳng, lớn lên ắt sẽ là thiếu niên phong nhã, ngọc thụ lâm phong.“Con không tin!”Nghe vậy, ta bĩu môi, đầy vẻ hoài nghi:“Nương còn chưa từng gặp hắn, làm sao biết hắn đẹp xấu?”“Nương lừa con làm gì?”Tay ngọc thon dài khẽ gảy bàn tính, nương quay lại nhìn ta, ánh mắt dịu dàng chứa đầy yêu thương:“Chỉ vì cha mẹ hắn đều là người xuất chúng… đặc biệt là mẹ hắn. Nương sống đến chừng này, vẫn chưa từng gặp người phụ nữ nào khác biệt đến vậy, mắt phượng mày ngài, khí khái hiên ngang. Có mẫu thân như thế, con cái làm sao kém cỏi?”Má nương ta thoáng ửng đỏ, nương sờ mặt ta, giọng dần hạ thấp:“Nếu không phải vậy… sao nương lại chịu gả con cho nhà họ…”Ta gãi đầu, cứ thấy có gì đó sai sai.Thôi vậy.Không làm phiền nương tính sổ sách nữa, ta lon ton chạy sang thư phòng.Đang định hỏi cha rõ chuyện năm xưa, không ngờ mới mở lời được vài câu, đã khiến cha ta đỏ mắt nổi giận.“Đồ trộm cắp! Cả một ổ trộm cắp!”Cha ta chẳng còn giữ nổi phong thái nho nhã thường ngày, tức giận đến nghiến răng, nắm chặ t tập bài của học trò mà mắng:“Cặp phu thê ấy ánh mắt láo liên gian xảo, năm đó ta đã thấy chẳng phải hạng người tốt! Quả nhiên chẳng bao lâu đã dỗ được nương con định ra hôn sự… đồ trộm cắp! trộm cắp! Nhà mình sinh một đống con trai, lại còn muốn cướp con gái nhà người ta!”“Đặc biệt là tên Bùi Trình Dĩnh kia, ta thật không muốn nhắc!”Cha ta ôm ng ự c, giọng đau đớn:“Năm đó con vừa tròn tháng, nương con bận việc cửa hàng, ta ở nhà chăm con. Tên Bùi Dĩnh cũng ở cùng, suốt ngày khen con trắng trẻo đáng yêu, thông minh lanh lợi. Qua lại vài lần, ta còn xem hắn như tri kỷ… Thật không ngờ? Hóa ra hắn đã nhắm vào con từ lâu! Trời đánh Bùi Dĩnh! Ta coi hắn như huynh trưởng, hắn lại coi ta là thông gia! Phi phi phi!”Mắng xong một trận, chata cuối cùng cũng hả giận.Nhìn ta ngơ ngác, cha ta bỗng áy náy, ngửa mặt than trời:“Bảo Bồ, cha có lỗi với con!”Mắt cha đỏ hoe, gương mặt nho nhã tuấn tú tràn đầy hối hận:“Đều tại cha năm đó còn quá trẻ, chỉ biết khoe con, nhìn người không tỏ, kết giao nhầm, rước họa vào thân, dẫn sói vào nhà… cha thật sự hối hận!”Nhìn bộ dạng như muốn đập đầu xuống đất của cha, ta chỉ biết cười khan hai tiếng.Nhân lúc cha không để ý, ta lén chuồn đi mất.Gió liễu nhẹ lay, mưa xuân lất phất.Ta khi ấy còn bé, một mình ngồi trên bậc thềm, chống cằm khẽ thở dài.Vị hôn phu của ta… rốt cuộc là người thế nào?Mang theo đầy bụng hiếu kỳ, ta trèo lên cây hải đường cao, ngồi trên cành, nhìn về phía Lạc Kinh.Hải đường trên vai rơi hơn mười mùa xuân.Ta dần lớn lên, cũng càng muốn biết, hôn phu lớn hơn ta một tuổi ấy, rốt cuộc có dáng vẻ ra sao.Chàng có giống cha mẹ ta, sẽ đem lòng say mê ta không?Hay sẽ như nương đối với cha, dịu dàng che chở, nâng niu từng chút?Liệu chàng ấy có cùng ta du xuân, nhặt lá, mua kẹo hồ lô, sau đó để dành viên ngon nhất cho ta?Nhớ đến những món quà sinh thần mỗi năm từ Lạc Kinh gửi tới…Ta ôm má, trong lòng bỗng nảy sinh một chút mong chờ nho nhỏ.Ngồi trên xích đu, ta đợi… đợi mãi.Cuối cùng cũng đợi được chàng ấy đến.Năm ta cập kê, vị hôn phu ấy đã đến.Đến… để từ hôn.2.Bùi Túc tìm đến cửa khi ta đang dạo xuân bên bờ sông.Vừa đến lượt ta nối câu phi hoa lệnh, ta chợt trông thấy Bích Oánh tỷ tỷ làm việc trong tiệm của nương.Sông Nữ Nhi uốn lượn sóng sánh như dải ngọc, tỷ ấy ngồi xe bò, vẻ mặt sốt ruột, dáo dác tìm ta:“...Bảo Bồ! Bảo Bồ!”“Bích Oánh tỷ!”Ta bật dậy, nhảy nhót vẫy tay:“Muội ở đây! Ở đây!”Nhìn thấy ta, tỷ ấy mới thở phào, nở nụ cười.Xe bò lộc cộc quay đầu, Bích Oánh tỷ tỷ ngồi trên xe, từ xa lớn tiếng gọi:“Bảo Bồ! Đông gia gọi muội mau về nhà!”Về nhà?Ta ngẩn ra, vì sao phải về nhà lúc này?Thấy ta đứng đờ người, Bích Oánh tỷ cố nhịn cười, lại hét to thêm một câu:“Có khách từ Lạc Kinh tới!!!”Khách từ Lạc Kinh… chẳng lẽ… là chàng ấy?Nghĩ đến đây, mắt ta sáng lên, hai má nóng bừng.Xin lỗi mọi người một tiếng, ta uống liền ba chén phạt, rồi cưỡi tiểu bạch mã của mình nhẹ nhàng phóng về nhà.Trời xuân tháng ba, lòng ta rực rỡ.Tay trái cầm cành hạnh hoa tặng cha, tay phải xách xâu kẹo tô tặng nương, ta ngân nga khúc ca vừa học:“Xuân nhật du, hạnh hoa bay đầy trời.”“Trên đường xa, thiếu niên nhà ai, phong lưu biết mấy…”Núi xuân xanh biếc, nước xuân dập dềnh.Tiểu bạch mã đưa ta qua cầu Cửu Khổng, lướt qua đê sương khói, men theo liễu rủ, ngang qua lầu cao… rồi dừng trước cửa nhà.Giao ngựa cho Hoa bà bà giữ ngựa đầu phố, lại chào Mã bà bà trồng hoa cuối ngõ, ta đứng trước cổng, chỉnh lại tóc tai y phục, hít sâu một hơi rồi bước vào.Ôm trái tim đập loạn, ta chậm rãi vòng qua bình phong.Vừa tới cửa hoa rủ, đã nghe tiếng cha ta nổi giận đùng đùng:“...Tiểu tử miệng còn hôi sữa! Năm xưa cha mẹ ngươi lấy oán trả ơn, ép gả ngươi cho Bảo Bồ nhà ta! Nay không muốn nữa, lại sai ngươi đến từ hôn! Hành vi tiểu nhân như thế, tưởng Triệu gia ta là bùn đất, không có chút tính khí sao?!”Nghe đến đó, ta đứng sững.Trong đại sảnh, cha vẫn đang mắng tiếp:“Muốn kết thân là nhà các ngươi, muốn hủy thân cũng là nhà các ngươi! Chẳng lẽ vì Vũ Định hầu phủ quyền cao thế trọng, liền có thể tùy ý ức h**p dân thường?”Cha ta đập bàn quát lớn:“Ta nói cho ngươi biết! Kết rồi lại hủy hôn, đó là lừa hôn, chiếu theo luật pháp là trọng tội! Dù có kiện lên quan phủ, cũng là nhà ta có lý!”Từng câu từng chữ, rơi xuống chắc chắn như đinh đóng cột.Lời vừa dứt, bỗng có giọng nói trong trẻo vang lên:“Người muốn từ hôn là vãn bối!”Thiếu niên mang theo lửa giận, dứt khoát nói:“Chuyến này ta đến Giang Châu, cha mẹ hoàn toàn không hay biết. Một người làm, một người chịu, dù có oán trách lớn đến đâu, cứ nhằm vào vãn bối!”“...Cái đồ!”Cha ta tức đến run tay, chỉ vào hắn, nhất thời không nói nổi.“Chuyện hôn sự của vãn bối, ngoài vãn bối ra, không ai có quyền quyết định!”Thiếu niên lạnh lùng đáp lại, nửa bước không lùi:“...Còn mong Triệu nương tử và Tống đại nhân thứ lỗi. Chỉ cần ký xong hôn thư này, vãn bối lập tức hồi kinh chịu phạt!”“Được rồi, được rồi.”Nương nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, cuối cùng cũng lên tiếng.Một tay kéo cha lại, nàng nhìn sang Bùi Túc, dịu dàng nói:“Lang quân, Túc nhi, hai người đừng tranh cãi nữa. Theo ta thấy, hôn sự là chuyện của hai đứa trẻ, cứ để bọn trẻ tự quyết. Nhưng… cũng nên hỏi ý Bảo Bồ.”Nói rồi, nương quay sang nhìn ta đang đứng dưới cửa hoa rủ.“...Con nghĩ sao, Bảo Bồ?”Một tiếng “Bảo Bồ”, cuối cùng cũng khiến cha chú ý tới ta.Còn thiếu niên cao lớn trong sảnh, cũng chậm rãi quay người lại.3.Trước ánh mắt của tất cả mọi người, ta không nói gì, mặt căng cứng bước vào đại sảnh.Đưa hoa cho cha, đưa kẹo cho nương xong, ta mới quay người, tiến đến trước mặt hắn.Ngẩng đầu lên, ta nhìn thẳng, giọng lạnh băng:“...Ngươi chính là Bùi Túc?”Thiếu niên buộc tóc đuôi ngựa nhìn ta, không nói một lời.Sống mũi cao thẳng, mày kiếm, mắt phượng, phản chiếu bóng dáng ta trong bộ váy đào xanh.Quả đúng là mỹ thiếu niên phong lưu như lời nương nói.Nghĩ vậy, trong lòng ta bỗng dâng lên một trận bực bội, trừng mắt nhìn hắn:“Ngươi muốn từ hôn, phải không?”Bùi Túc chằm chằm nhìn ta, vẫn im lặng.Ý gì đây?Ta cắn môi, nén giận hỏi lần cuối:“Vì sao lại đến từ hôn?”Đáp lại ta, vẫn là một khoảng lặng.Hắn cứ thế nhìn ta… như thể đang thách thức vậy!Có thể nhịn nổi sao?Hết lần này đến lần khác bị coi thường, dù có là cục đất cũng phải nổi giận!Ta bước tới bàn, cầm bút, viết liền mấy nét ký tên mình, rồi mạnh tay ấn dấu.Mắt đỏ hoe, ta ném tờ hôn thư vào lòng Bùi Túc, nghẹn giọng nói lớn:“Ngươi tưởng ta hiếm lạ kiểu như ngươi lắm sao? Bùi Túc! Hôm nay ngươi muốn từ hôn, ta thành toàn cho ngươi! Từ nay về sau, đường ai nấy đi, chẳng còn liên quan! Nhưng”Ta ngẩng cằm, kiêu ngạo không chịu thua:“Ngươi nhớ cho rõ, không phải ngươi bỏ ta, mà là ta, Triệu Bảo Bồ, không cần ngươi!”“Hay!”Cha ta đập mạnh đùi, vừa vui mừng vừa hả giận:“Không hổ là con gái Tống Trình ta!”Cha ta liếc xéo Bùi Túc, hừ lạnh:“Bùi gia tiểu tử có mắt như mù! Bảo Bồ nhà ta thông minh lanh lợi thế này, người thích nó xếp hàng dài tới tận Lương Châu! Ngươi từ hôn… hừ, từ hôn càng tốt! Ngươi đã già thế rồi, ta sớm muốn chọn cho Bảo Bồ thiếu niên lang dịu dàng dễ thương!”Nghe vậy, Bùi Túc như bừng tỉnh, cuối cùng cũng rời mắt khỏi ta.Nhìn tờ hôn thư trong tay, mặt hắn đỏ lên, đáy mắt thoáng qua một tia bối rối.Không khí trong sảnh trầm hẳn xuống.Hắn mím môi, dường như muốn nói gì đó.Nhưng ta chẳng buồn để ý!Xoay người một cái, hai bím tóc dài quất thẳng vào mặt hắn, lạnh lùng bước ra ngoài.“Bây giờ con đã toại nguyện, từ nay hôn ước coi như không còn.”Sau lưng, nương lại nhẹ nhàng lên tiếng, giọng vẫn bình thản như thường:“Chỉ là… dù không thành thân, cũng đừng làm thương tổn hòa khí. Con từ trước chưa từng đến Giang Châu, lần này lặn lội từ Lạc Kinh tới, chi bằng ở lại vài ngày, dạo sông ngắm cảnh, đừng phụ lòng xuân Giang Châu…”Ta bước không dừng, nhưng tai lại lén dựng lên.Chỉ nghe cha vội vàng chen vào:“Đừng để nó ở lại”“Lang quân!”Nương bất đắc dĩ gọi một tiếng, rồi lại hỏi Bùi Túc:“Túc nhi...con thấy sao?”Ta nín thở.Một lúc sau, Bùi Túc trầm thấp đáp:“Đa tạ ý tốt của bá mẫu, bá phụ. Hai vị bận rộn, vãn bối không dám làm phiền… vãn bối xin hồi kinh ngay.”Ng ự c ta như bị chặn lại.Đột nhiên thấy vô cùng tủi thân.Ta cắn răng, bước nhanh hơn, không ngoái đầu chạy thẳng ra phố.Trong lòng đã mắng bùi Túc tám vạn lần.Bùi Túc đáng ghét…Ta ghét ngươi ch ế t đi được!Có giỏi thì cả đời đừng quay lại Giang Châu!Ta nghiến răng nghĩ.Hai canh giờ sau.Chạng vạng, trong bếp.Vị Bùi Túc đã hồi kinh, lúc này lại đang ngồi ngay ngắn trên bàn ăn nhà ta, dáng vẻ vừa nghiêm chính vừa có chút e dè.Ta vừa mới về đến nơi, nhìn thấy cảnh ấy liền tròn mắt.Cơn giận vất vả lắm mới đè xuống được, trong chớp mắt, lại bùng cháy dữ dội.4.Tối hôm ấy, Bùi Túc ăn liền tám bát cơm.Cha ta rất tức giận.Cha chê hắn ăn quá nhiều.Nhưng tuyệt đối không thể trách cha ta nhỏ nhen.Thật sự là ban ngày, cha và nương đều bận việc, một người lo cửa tiệm, một người dạy học, bữa trưa ai lo phần nấy.Chỉ có bữa tối, cả nhà ba người mới được quây quần bên nhau, vì thế lại càng trân quý.Từ rất sớm, ta đã nhớ.Khi còn nhỏ, ngày nào ta cũng theo cha đến lớp vỡ lòng.Vừa tan học, cha liền vội vã cõng ta đi mua thịt, mua rau, rồi lại tất tả về nhà nhóm bếp nấu cơm.Cơm nước xong xuôi, cha giữ ấm thức ăn trong nồi, rồi bế ta đang chảy dãi, ngồi trong sân, mắt dán vào cổng, kiên nhẫn đợi nương về.Bụng đói đến réo ầm ầm, cha cũng chỉ uống chút trà lót dạ.Cha nhất quyết phải đợi nương, nhất quyết muốn cả nhà quây quần đông đủ mới chịu ăn.Cha ta nói, như thế mới gọi là ăn cơm, còn một mình lặng lẽ nuốt thức ăn, chỉ là lấp bụng.Nương thương cha, bảo đừng đợi nữa.Nhưng cha chỉ cố chấp lắc đầu:“...Bụng có no, nhưng lòng vẫn trống.”Khi ấy cha ta còn rất trẻ.Mười sáu tuổi thành thân, mười bảy tuổi đã làm cha.Mỗi khi nhìn nương, ánh mắt cha luôn sáng rực:“Tỷ tỷ, ta nhất định phải đợi nàng… mỗi lần cùng Bảo Bồ chờ nàng về, ta vui lắm!”Phu quân nhỏ hơn mình bốn tuổi.Ngoài chiều chuộng, dỗ dành, dường như nương cũng chẳng còn cách nào khác.Từ đó về sau, nương ngày càng về nhà sớm hơn.Cha lại càng không chịu thua.Mỗi tối nấu ăn càng thêm tinh tế, dụng tâm, hận không thể dành hết những món ngon trong nhà cho hai mẹ con ta.Còn bản thân lại chẳng nỡ ăn thêm một miếng.Thế mà giờ đây, thấy Bùi Túc đã đến từ hôn còn dám ăn nhiều như lợn, cha ta lập tức không vui.“Còn ăn nữa à!”Nhìn thức ăn trên bàn vơi dần, cha trừng mắt với hắn:“Ngươi ăn hết cả rồi, nương tử và Bảo Bồ nhà ta ăn gì?!”Cha hoàn toàn quên mất chính mình đã gắp hết món ngon vào bát của ta và nương trước.Động tác gắp thức ăn của Bùi Túc khựng lại.Liếc nhìn sắc mặt ta, hắn cúi đầu, giọng nhỏ như bị ức h**p:“Đồ ăn do thúc thúc nấu ngon quá… ta nhất thời không kìm được.”Nghe vậy, sắc mặt cha ta dịu đi đôi chút.Cha liếc hắn một cái, hừ lạnh:“...Mắt không sáng lắm, nhưng miệng cũng không đến nỗi quá tệ!”“Được rồi, được rồi.”Nương vừa cưng chiều vừa bất lực nhìn cha:“Người lớn thế rồi, còn giận dỗi như trẻ con.”“Hắn mà trẻ con gì!”Cha lầm bầm không phục:“Bằng tuổi hắn, ta đã giặt tã cho Bảo Bồ rồi! Tuổi hoa niên đã theo…”Lẩm bẩm vài câu, rốt cuộc cha cũng không cà khịa nữa.Nương vẫn hiền hòa như vậy.Nương nhìn Bùi Túc, nhẹ giọng an ủi:“Túc nhi, đừng để bụng lời Tống Cảnh thúc thúc. Chàng ấy được ta chiều quen rồi, nói năng chẳng biết nể ai… Con đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn khỏe là chuyện tốt.”Nói rồi, nương quay sang ta đang cúi đầu ăn từng miếng, nụ cười càng sâu:“...Bảo Bồ nhà ta kén ăn nhất. Nếu con có thể kéo con bé ăn thêm vài bát nữa thì càng tốt.”Nghe vậy, mí mắt ta giật mạnh, linh cảm có chuyện chẳng lành.Quả nhiên, ngay sau đó, nương mỉm cười gọi tên ta:“Bảo Bồ.”Ta ngẩng đầu.Nương dịu dàng nhìn ta, dặn dò từng chữ:“Bùi ca ca của con từ xa đến Giang Châu, con là chủ nhà, phải tiếp đãi chu đáo, nhớ chưa?”Ta nhăn nhó, cực kỳ không tình nguyện:“Nương”Nương chỉ cười, không nói thêm.Vai ta rũ xuống.Ta trừng mắt, hung hăng liếc kẻ đáng ghét đang ngồi đối diện.Bùi Túc ôm bát cơm nhỏ trong tay, hàng mi khẽ run.Lặng lẽ… cụp mắt xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận