Phải rồi.

Hứa gia sao có thể nuôi dưỡng ra người như ta?

Mẫu thân ta là một vũ cơ đến tên cũng không được ghi vào gia phả.

Tại Hứa gia, hai mẫu nữ bọn ta sống chẳng khác nào bụi trần.

Việc bị đích mẫu Liễu thị đánh mắng, bị đích tỷ Hứa Vân Vi sỉ nhục là chuyện cơm bữa.

Sự lạnh lùng của phụ thân và cái nhìn khinh miệt của bọn hạ nhân là tất cả ký ức thời thơ ấu của ta.

Trong cái hậu viện lạnh lẽo đó.

Điều đầu tiên ta học được, chính là nhẫn nhịn.

Điều thứ hai, chính là mưu tính.

Mưu cầu một bữa no, mưu cầu một chiếc áo ấm, mưu cầu một đường sống.

Sách ta đọc không phải là Nữ giới, cũng chẳng phải Thi Kinh.

Mà là binh pháp, là quyền mưu.

Bởi ta biết, trên thế gian này, chỉ có bản thân trở nên cường đại thì mới có thể sống sót.

Những điều này, tất nhiên ta sẽ không nói cho hắn biết.

Ta chỉ mỉm cười.

"Điện hạ, ta là nữ tử như thế nào không quan trọng."

"Quan trọng là, ta có thể giúp chàng."

Lời nói của ta khiến hắn trầm mặc.

Một lúc lâu sau.

Hắn chỉ vào đôi chân mình.

"Thứ này, phải làm sao?"

"Thái y nói, nó đã phế rồi."

Trong giọng điệu của hắn mang theo một sự kỳ vọng... đến chính hắn cũng chẳng hề hay biết.

Hắn đang kỳ vọng, ta có thể cho hắn một đáp án khác biệt.

"Lời thái y nói, không thể tin hoàn toàn."

Ta đáp.

"Nhất là thái y trong cung."

Ta đi đến bên giường, ngồi xổm xuống.

Đưa tay khẽ khàng vén lớp chăn mỏng đắp trên chân hắn ra.

Đôi chân bị thương lộ ra ngoài.

Nó được cố định bởi tấm nẹp dày, nhưng vẫn có thể nhận ra cơ bắp đã bắt đầu teo tóp.

Ta đưa tay, xuyên qua lớp y phục mà nhẹ nhàng ấn lên đầu gối hắn.

"Còn đau không?" Ta hỏi.

Cơ thể hắn lập tức cứng đờ.

Đến hơi thở cũng nín lại.

"Không đau."

Hắn đáp một cách cứng nhắc.

"Đã... mất cảm giác rồi."

"Vậy sao?"

Ta dùng thêm chút lực.

Ấn vào một huyệt vị ngay dưới đầu gối hắn.

Cơ thể hắn khẽ run lên bần bật.

Trên trán lập tức rịn ra một tầng mồ hôi lạnh li ti.

"Nàng!"

Hắn nắm chặt lấy cổ tay ta, lực đạo mạnh đến đáng sợ.

"Nàng đã làm gì?"

"Điện hạ, chân Ngài vẫn còn cứu được."

Ta ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của hắn.

"Chỉ là kinh mạch bị tổn thương nặng nề, lại bị tên lang băm đó trì hoãn mà thôi."

"Nếu muốn khôi phục, sẽ vô cùng đau đớn."

"Ngài, có sợ không?"

Hắn nhìn chằm chằm vào ta.

Như muốn xác nhận xem, liệu ta có đang lừa gạt hắn hay không.

Ánh mắt ta vô cùng trong trẻo và kiên định.

Không hề có nửa phần đùa cợt.

Hắn chậm rãi buông cổ tay ta ra.

"Ta không sợ đau."

Hắn đáp, giọng khàn đặc.

"Ta chỉ sợ, không còn hy vọng."

"Hy vọng, ta sẽ cho Ngài."

Ta đứng dậy.

"Từ hôm nay, ta sẽ châm cứu cho Ngài."

"Kết hợp cùng thuốc tắm và xoa bóp."

"Ba tháng, ta sẽ khiến Ngài đứng dậy được như xưa."

Lời nói của ta khiến đôi mắt của người đàn ông vốn điềm tĩnh lạnh lùng này, hơi đỏ lên.

Hắn nhìn ta, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.

Chỉ là trong đôi mắt ấy, một ngọn lửa mang tên "sống" đã lại bùng lên.

Sáng sớm hôm sau.

Trời còn chưa rạng.

Đông Cung đã truyền đến một trận xôn xao.

Lý công công vội vàng chạy đến bẩm báo.

"Nương nương! Nương nương!"

"Ngô công công đã phái người đến!"

"Những kẻ trực đêm qua ở Đông Cung, cùng với đám tay chân không sạch sẽ, tổng cộng hơn hai mươi tên thái giám cung nữ, tất cả đều đã bị mang đi rồi!"

"Còn nữa, còn nữa, đội xe của Nội Vụ Phủ đã đưa phần phân lệ của tháng này đến đầy đủ!"

"Vàng bạc, vải vóc, than củi, thức ăn... chất đầy cả kho!"

Lão nói năng lộn xộn, trên mặt là vẻ mừng rỡ và kinh ngạc không thể che giấu.

Ta gật đầu.

"Đã rõ."

"Sai người dưới kiểm kê rồi nhập kho."

"Còn nữa, ra ngoài tìm một vị đại phu đáng tin cậy đến đây."

"Cứ nói là... ta muốn khám bệnh."

Lý công công sững sờ một chút.

"Nương nương, người... người bị bệnh sao?"

Ta lắc đầu.

"Không phải ta."

"Là điện hạ."

"Ngoài ra, hãy chuẩn bị cho ta một bộ ngân châm cùng tất cả dược liệu trong đơn thuốc ta đã kê."

Ta đưa tờ phương thuốc đã viết sẵn cho lão.

"Nhớ kỹ, chuyện này phải tuyệt đối giữ kín."

"Không được để bất cứ ai trong cung hay biết."

09.

Lý công công làm việc rất nhanh gọn.

Một canh giờ sau.

Một vị đại phu trung niên, lưng đeo hòm thuốc, vẻ ngoài trông chất phác, đã được âm thầm đưa vào tẩm điện.

Vừa thấy ta, lão đã run rẩy quỳ xuống.

"Thảo dân... tham kiến Thái tử phi nương nương."

Ta bảo lão đứng lên.

"Không cần đa lễ."

"Ngươi hãy qua đây, xem thử chân cho điện hạ."

Vị đại phu nơm nớp lo sợ đi tới bên giường.

Tiêu Cảnh Hành đã thay một thân thường phục sạch sẽ, đang ngồi tựa vào thành giường.

Dù sắc mặt vẫn trắng bệch, nhưng vẻ u ám, chán chường giữa đôi mày đã tan biến đi không ít.

Đại phu không dám nhìn thẳng vào Thái tử, cúi đầu cẩn thận tháo bỏ nẹp và băng gạc trên chân hắn.

Khi nhìn thấy vết thương trên chân, lão hít sâu một hơi lạnh.

Vết thương tuy đã khép miệng nhưng xương cốt lại lệch lạc nghiêm trọng.

Cơ bắp xung quanh cũng vì không cử động lâu ngày mà có dấu hiệu teo rút bất thường.

Lão đưa tay ấn nhẹ vào.

Rồi lại lật xem mắt và lưỡi của Tiêu Cảnh Hành.

Cuối cùng, lão đứng dậy, lắc đầu với ta.

"Nương nương thứ tội."

"Chân của điện hạ... bị thương quá nặng, đã tổn hại đến tận gốc rễ."

"Thảo dân... lực bất tòng tâm."

Lời lão nói chẳng khác nào đám thái y trong Thái y viện.

Ánh sáng vừa le lói trong mắt Tiêu Cảnh Hành lại trở nên ảm đạm.

Ta lại mỉm cười.

"Ta mời ngươi đến, không phải để chữa bệnh."

"Chỉ là muốn ngươi xác nhận xem, vết thương của hắn nặng đến mức nào thôi."

"Giờ thì ngươi có thể đi được rồi."

"Hãy nhớ kỹ, những gì mắt thấy tai nghe hôm nay, đều phải giữ kín trong bụng."

"Nếu không, hậu quả ngươi không gánh nổi đâu."

Ta bảo Lý công công thưởng cho lão một túi bạc nặng để bịt miệng.

Đoạn, tiễn lão ra ngoài.

Trong điện lại chỉ còn hai người chúng ta.

Trên gương mặt Tiêu Cảnh Hành lộ rõ vẻ thất vọng.

"Nàng sớm đã biết sẽ có kết cục này?"

"Phải."

"Vậy nàng còn..."

"Ta chỉ muốn ngài tuyệt vọng thôi."

Ta ngắt lời hắn.

"Tuyệt vọng hoàn toàn với lũ lang băm đó."

"Từ nay về sau, chân của ngài chỉ có thể do ta trị."

"Và cũng chỉ có thể tin một mình ta thôi."

Vừa nói, ta vừa mở túi ngân châm Lý công công đưa tới.

Một hàng kim châm dài ngắn khác nhau, dưới ánh nến, tỏa ra tia sáng lạnh lẽo.

Ta rút ra chiếc dài nhất, hơ qua ngọn đèn cồn.

Đoạn rồi, ta bước tới bên giường.

"Có lẽ sẽ rất đau."

"Ngài hãy ráng chịu đựng."

Hắn nhìn những cây châm bạc trong tay ta, yết hầu khẽ chuyển động.

"Nàng... thực sự biết y thuật sao?"

"Mẫu thân ta là người Giang Nam."

Ta đáp không đúng câu hỏi.

"Người từng dạy ta vài phần y thuật."

"Người bảo, trong thời loạn thế, có thêm kỹ năng thì không bao giờ thừa."

"Sẽ có lúc cần dùng đến."

Không ngờ rằng, lại có ngày dùng đến thật.

Ta không nói thêm gì nữa.

Nín thở, xác định chính xác huyệt vị trên đôi chân hắn.

Vững vàng châm cây châm bạc đầu tiên xuống.

Châm bạc lún vào da thịt.

Cơ thể Tiêu Cảnh Hành bỗng chốc cứng đờ.

Một tiếng rên trầm đục khẽ lọt ra từ kẽ răng hắn.

Ta không dừng tay.

Cây thứ hai.

Cây thứ ba.

...

Mỗi một cây châm đều được đâm xuống thật sâu.

Mỗi một cây châm đều ẩn chứa nội lực của ta.

Đây là châm pháp độc môn mà mẫu thân đã truyền lại.

Có thể giúp hoạt huyết tiêu ứ, nối lại kinh mạch.

Nhưng quá trình thực hiện lại vô cùng đau đớn.

Chẳng mấy chốc, hơn mười cây châm bạc đã cắm đầy trên đôi chân bị thương của hắn.

Sắc mặt Tiêu Cảnh Hành đã trắng bệch như tờ giấy.

Những giọt mồ hôi lạnh trên trán hắn chảy dài xuống như mưa.

Thấm ướt cả gối và cổ áo hắn.

Vậy mà hắn vẫn cắn chặt răng, không hề rên lên một tiếng.

Sự kiên trì này khiến ta cũng phải thầm khâm phục.

Ta thu tay lại, trút một hơi dài.

"Được rồi."

"Lưu châm nửa canh giờ."

Ta cầm khăn lau, định giúp hắn lau mồ hôi.

Hắn lại tự mình giơ tay cản lại.

"Để ta tự làm."

Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ suy yếu.

Nhưng ánh mắt vẫn toát lên sự quật cường.

Ta gật đầu, không kiên trì nữa.

Nửa canh giờ sau.

Ta rút châm cho hắn.

Đầu mỗi cây châm đều dính những vệt m.á.u bầm đen ngòm.

Ta đỡ hắn, đặt đôi chân hắn vào thùng thuốc đã chuẩn bị sẵn.

Nước thuốc nóng bỏng khiến da thịt hắn lập tức ửng đỏ.

Hắn lại phát ra một tiếng rên đau đớn.

Cả người vì cơn đau thấu xương mà khẽ run rẩy.

Ta đứng sau lưng, vươn tay đặt lên thái dương hắn.

Dùng lực đạo vừa phải, nhẹ nhàng xoa bóp cho hắn.

"Điện hạ."

Ta khẽ cất tiếng.

"Ta biết rất đau."

"Nhưng ngài cứ chịu đựng thêm một phần đau đớn, chính là đang tiến gần thêm một bước tới ngày đứng vững trở lại."

"Hãy nghĩ tới những kẻ đang chờ đợi để xem trò cười của ngài."

"Hãy nghĩ tới những kẻ đã cướp đi tất cả mọi thứ thuộc về ngài."

"Ngài có cam tâm không?"

Giọng nói của ta tựa như có ma lực.

Từng chút một xoa dịu sự nóng nảy trong lòng hắn.

Và cũng từng chút một khơi dậy sự không cam tâm sâu thẳm nhất nơi hắn.

"Ta không cam tâm."

Hắn nhắm mắt, thốt ra từng chữ một.

Giọng dù yếu ớt, nhưng lại tràn đầy sức mạnh.

Cứ như thế.

Mỗi ngày châm cứu, ngâm thuốc, xoa bóp.

Đã trở thành việc quan trọng nhất của ta kể từ khi bước vào Đông Cung.

Cơ thể Tiêu Cảnh Hành cũng dần khởi sắc với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

Cơ bắp trên đôi chân hắn không còn teo tóp, bắt đầu khôi phục sự đàn hồi.

Gương mặt tái nhợt cũng dần nhuốm chút hồng hào.

Quan trọng nhất là, ánh sáng trong mắt hắn ngày càng rạng rỡ.

Đông Cung dưới sự quản lý của ta cũng trở nên hoàn toàn mới mẻ.

Nội Vụ Phủ không còn dám bớt xén.

Kẻ hầu người hạ không còn dám lười biếng.

Mọi việc đều đâu vào đấy.

Hôm đó.

Ta đang châm cứu cho Tiêu Cảnh Hành.

Lý công công vội vã chạy vào.

"Nương nương!"

"Hứa gia có người tới!"

"Là... là phụ thân của nương nương, Hứa đại nhân."

" hắn bảo rằng có việc hệ trọng, muốn gặp ngươi một lần."

Quảng cáo
Gả Cho Thái Tử Tàn Phế - Chương 5 | Đọc truyện chữ