Gả Cho Thái Tử Tàn Phế
Chương 10
17.
Nhị hoàng tử sụp đổ.
Thục phi bị ban chếc.
Bệnh tình của Hoàng hậu nương nương cũng "kỳ tích" mà khỏi hẳn.
Người nắm lại Phượng ấn, chỉnh đốn hậu cung.
Những phi tần từng nương tựa vào Thục phi, kẻ nào kẻ nấy đều câm như hến.
Thế lực trong cả hoàng cung đều trải qua một cuộc thanh lọc triệt để.
Mà Đông Cung, lại trở thành kẻ thắng cuộc lớn nhất trong cơn bão táp này.
Ban thưởng của Hoàng thượng như nước chảy, liên tục đưa vào Đông Cung.
Vàng bạc châu báu, gấm vóc lụa là, trân kỳ dị bảo, cái gì cần đều có đủ.
Những vị quan viên từng tránh né Đông Cung như né dịch.
Giờ đây lại gạt bỏ thể diện mà đến lấy lòng.
Đều bị ta từ chối ở ngoài cửa.
Ta không cần những kẻ xu thời nịnh hót này.
Điều ta cần, chính là thanh toán sòng phẳng.
Người đầu tiên cần thanh toán, chính là Hứa gia.
Ta sai người mang đến cho phụ thân Hứa Chính Hoành một món "quà".
Cuốn trục chi tiết ghi chép việc Hứa gia ép ta thay tỷ tỷ gả đi.
Còn có tất cả bằng chứng việc Hứa Vân Vi cấu kết với Thục phi, hạ độc Hoàng hậu.
Và một phong thư của chính tay ta viết.
Trên thư chỉ có một câu.
"Phụ thân đại nhân, nợ cũ đến lúc phải trả rồi."
Hứa Chính Hoành nhìn thấy những thứ này, tại chỗ liền ngất đi.
Sau khi tỉnh lại, ông ta biết Hứa gia xong đời rồi.
Ông ta muốn cầu xin, muốn bù đắp.
Nhưng ta, không cho ông ta cơ hội đó.
Sáng hôm sau thiết triều.
Ngự Sử Đài liền dâng lên một bản tấu chương hạch tội Hứa Chính Hoành.
Tội danh là dạy con không nghiêm, khi quân phạm thượng.
Nhân chứng vật chứng đầy đủ.
Hứa Chính Hoành, miệng không thể biện bạch.
Hoàng thượng nổi trận lôi đình.
Hạ chỉ tước bỏ mọi chức vị của Hứa Chính Hoành, đày làm thứ dân, vĩnh viễn không được thu nhận.
Gia sản Hứa gia, toàn bộ sung công.
Còn về phần Hứa Vân Vi.
Mưu hại Hoàng hậu là tội tru di cửu tộc.
Nhưng Hoàng hậu nể tình Hứa gia dù sao cũng là nhà mẹ đẻ của người.
Cuối cùng, pháp ngoại khai ân.
Chỉ ban cho ả một chén rượu độc.
Để ả giữ lại sự tôn nghiêm cuối cùng.
Đích tỷ của ta, kẻ có tâm cao hơn trời mà mệnh mỏng hơn giấy.
Cuối cùng vẫn phải chếc trong tay kẻ mà ả từng xem thường nhất là ta.
Tin tức Hứa gia sụp đổ truyền khắp kinh thành.
Có kẻ thở dài, có kẻ hả hê.
Mà ta, chỉ bình tĩnh ngồi trong tẩm điện, châm kim cuối cùng cho Tiêu Cảnh Hành.
"Xong rồi."
Ta rút bạc châm, khẽ nói.
"Chân của chàng, đã hoàn toàn bình phục."
"Việc còn lại, chính là từ từ hồi phục thể lực."
Hắn nhìn ta, không nói gì.
Chỉ chậm rãi đứng dậy từ trên giường.
Không nhờ vào bất kỳ ngoại lực nào.
Vững vàng đứng trên mặt đất.
Đây là lần đầu tiên sau ba tháng, hắn thực sự đặt cả hai chân xuống đất.
Hắn cúi đầu nhìn chân mình, trong mắt là sự xúc động của người tìm lại được vật quý.
Hắn thử tiến lên một bước.
Rồi lại thêm một bước.
Đi rất chậm, nhưng rất vững.
Hắn từng bước từng bước đi tới trước mặt ta.
Sau đó, hắn vươn tay, ôm chặt lấy ta vào lòng.
Vòng tay hắn rất ấm áp, rất mạnh mẽ.
Mang theo hương dược thảo nhàn nhạt.
"Tri Ý."
Hắn thì thầm bên tai ta.
"Đa tạ nàng."
Ta tựa vào lòng hắn, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của đối phương.
Chợt cảm thấy, mấy tháng gian truân vừa qua đều xứng đáng.
"Chúng ta là phu thê."
Ta nói.
"Chẳng phải sao?"
Hắn ôm ta chặt hơn.
"Phải."
"Cả đời này, kiếp này, đều là như thế."
Sau ngày hôm đó.
Tiêu Cảnh Hành quay trở lại triều đình.
Hắn trầm ổn và sắc bén hơn xưa rất nhiều.
Thủ đoạn cũng càng thêm quyết đoán, sấm sét không chút khoan nhượng.
Hắn bắt đầu chỉnh đốn triều cương, thanh trừng bè phái đối lập.
Những kẻ từng phản bội hắn, quay sang đầu quân cho Nhị hoàng tử đều bị bãi miễn chức vụ.
Đồng thời, hắn cất nhắc nhiều nhân tài có năng lực và trung thành.
Cả triều đình như thay da đổi thịt.
Hoàng thượng nhìn thấy sự trưởng thành ấy, trong mắt tràn đầy sự hài lòng.
Dần dần, ngài giao ngày càng nhiều quyền lực vào tay hắn.
Ai nấy đều hiểu rõ.
Vị Thái tử điện hạ này, vị quân vương tương lai ấy.
Đã không còn ai có thể lay chuyển được nữa.
Còn ta, với tư cách là Thái tử phi.
Cũng trở thành người phụ nữ tôn quý nhất kinh thành.
Ta đón mẫu thân rời khỏi hậu viện tiêu điều tại Hứa gia.
Ở ngoại ô kinh thành, ta mua cho người một tòa trang viên sơn thủy hữu tình.
Để người an hưởng tuổi già.
Ta cũng tìm được nhiều thứ nữ giống như mình, những người bị gia tộc coi là vật tế thần.
Ta che chở cho họ, dạy họ đọc sách, viết chữ, học lấy một môn nghề.
Để họ có cơ hội tự nắm giữ vận mệnh của chính mình.
Mọi sự đều rất tốt đẹp.
Tốt đến mức giống như một giấc mộng không chân thực.
Cho đến ngày hôm đó.
Ta nhận được một phong mật thư từ biên quan.
Thư là do ám vệ của Tiêu Cảnh Hành gửi tới.
Trong thư viết rằng, khi bọn họ điều tra vụ Thái tử ngã ngựa, đã phát hiện ra một bí mật kinh người.
Kẻ từng dàn dựng bẫy rập, làm kinh động ngựa của Thái tử năm xưa.
Không phải là người của Nhị hoàng tử.
Mà là...
18.
Mà là người của ta.
Từng con chữ trên lá thư tựa như bàn ủi nung đỏ, đốt cháy mắt ta.
Ta cầm lá thư, đôi tay không sao kiểm soát được mà run rẩy.
Sao có thể?
Làm sao có thể như vậy?
Rõ ràng ta chỉ muốn Tiêu Cảnh Hành chịu chút thương tích nhẹ.
Để hắn tạm thời mất đi khả năng tranh giành với Nhị hoàng tử.
Từ đó khiến Hứa Vân Vi phải thoái hôn.
Sau đó, ta mới thuận nước đẩy thuyền mà gả vào Đông Cung.
Ta chưa từng nghĩ sẽ khiến hắn ngã trọng thương, thậm chí... mất đi khả năng có con cái.
Ta cứ nghĩ là âm mưu của Nhị hoàng tử trùng lên tính toán của ta nên Tiêu Cảnh Hành mới bị thương nặng như vậy.
Khâu nào đã sai sót?
Hay là, ngay từ đầu đã có kẻ khác, ngoài kế hoạch của ta mà giăng ra một cái bẫy khác?
Đầu óc ta trống rỗng, vô cùng hỗn loạn.
"Nàng đang xem gì thế?"
Giọng nói của Tiêu Cảnh Hành vang lên từ phía sau.
Ta giật nảy mình, theo bản năng mà vò nát lá thư trong tay.
"Không có gì."
Ta xoay người, gượng gạo nặn ra một nụ cười.
"Chỉ là mấy chuyện vặt vãnh ở trang trại bên dưới thôi."
Hắn bước tới trước mặt, nhìn chăm chú vào ta.
Đôi mắt sâu thẳm ấy, dường như có thể nhìn thấu mọi tâm can.
"Phải vậy không?"
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng tách những ngón tay đang nắm chặt của ta ra.
Lấy đi tờ giấy đã nhàu nát kia.
Tim ta như nhảy lên tận cổ họng.
Xong rồi.
Hắn đã thấy rồi.
Hắn sẽ biết hết tất cả.
Hắn sẽ nghĩ về ta như thế nào đây?
Một người phụ nữ ngay từ đầu đã tính kế hắn.
Một người phụ nữ đã hại hắn ngã ngựa, suýt chút nữa là hủy hoại cả đời hắn.
Hắn sẽ hận ta.
Hắn sẽ giếc ta.
Ta nhắm nghiền mắt, chờ đợi cơn thịnh nộ kinh thiên động địa sắp ập xuống.
Thế nhưng.
Điều ta chờ đợi lại không phải là sự giận dữ.
Mà là một tiếng thở dài nhè nhẹ.
Ta mở mắt ra.
Thấy hắn đưa tờ thư ấy đặt lên ngọn nến.
Nhìn nó từng chút, từng chút một hóa thành tro tàn.
"Chàng......"
Ta nhìn hắn đầy khó hiểu.
"Điện hạ đã biết hết rồi sao?"
"Ừ."
Hắn khẽ gật đầu.
"Từ ngày nàng chữa khỏi chân cho ta, ta đã biết rồi."
"Chân ta bị thương nặng thế nào, chính ta là người hiểu rõ nhất."
"Thái y trong Thái Y Viện đều đã bó tay chịu chếc."
"Nàng là một thứ nữ khuê các, lại sở hữu y thuật cao minh cùng châm pháp cải tử hoàn sinh."
"Trên đời này, làm gì có sự trùng hợp nào đến thế?"
Giọng hắn bình thản.
"Ta đã sai người đi điều tra."
"Tra ra mẫu thân nàng, chính là 'Y Tiên' vang danh Giang Nam năm nào."
"Cũng tra ra những năm qua, nàng ở trong hậu viện Hứa gia đã phải bước đi trên băng mỏng, gian nan tìm đường sống thế nào."
"Thậm chí còn tra ra cả......"
Hắn ngập ngừng một chút, nhìn ta.
"Nàng đã mua chuộc mã phu ở mã trường của ta, giở trò trên yên ngựa của ta ra sao."
Mỗi một câu của hắn đều như đang khoét sâu vào vết sẹo đau đớn nhất của ta.
Cũng phơi bày bí mật nhơ nhuốc nhất trong lòng ta.
Ta cúi đầu, không dám nhìn vào mắt hắn.
"Vậy ra, ngay từ đầu, chàng đã lừa ta?"
Ta hỏi, trong giọng nói ẩn chứa sự run rẩy mà chính ta cũng không hay biết.
"Phải."
Hắn thừa nhận.
"Ta giả vờ như không biết gì cả."
"Giả vờ bị sự 'chân thành' của nàng làm cho cảm động."
"Chỉ là muốn xem xem, nàng – người phụ nữ dùng hết tâm cơ để gả cho ta – rốt cuộc là muốn làm gì."
"Vậy giờ chàng đã thấy rồi đấy."
Tim ta cứ thế chìm xuống từng chút một.
"Hắn định xử trí ta thế nào?"
"Là giếc ta, hay là phế bỏ ta, rồi tống vào lãnh cung?"
Hắn không đáp.
Chỉ khẽ đưa tay, nâng cằm ta lên.
Buộc ta phải nhìn vào mắt hắn.
Trong mắt hắn không có giận dữ, cũng chẳng có hận thù.
Chỉ có một sự dịu dàng sâu thẳm mà ta chưa từng thấy bao giờ.
"Tri Ý."
Hắn gọi.
"Nàng đã tính kế ta."
"Ta cũng đã lợi dụng nàng."
"Chúng ta, coi như hòa."
Ta ngẩn người.
"Ý chàng là sao?"
"Nàng tưởng rằng ta thực sự không có hứng thú với ngôi vị kia sao?"
Hắn bật cười.
"Ta chỉ là đã quá mệt mỏi với những âm mưu và toan tính không hồi kết kia."
"Chính sự xuất hiện của nàng đã cho ta thấy một hướng đi khác."
"Một hướng đi có thể dùng nhát dao sắc bén cắt đứt mọi rối ren, dọn sạch mọi chướng ngại vật."
"Nàng đã thay ta dọn sạch kẻ thù trong hậu cung."
"Ta lại mượn tay nàng chỉnh đốn thế lực ngoài tiền triều."
"Chúng ta chính là đôi đồng minh ăn ý nhất thiên hạ."
Vừa nói, hắn vừa nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.
"Cũng là đôi phu thê xứng đôi vừa lứa nhất."
Ta nhìn hắn, nhìn thấy tình ý nóng bỏng không hề che giấu trong đôi mắt ấy.
Ta bỗng chốc hiểu ra.
Kể từ khoảnh khắc ta bước chân vào Đông Cung.
Chúng ta đã là người trên cùng một con thuyền rồi.
Vận mệnh đôi ta đã sớm trói chặt vào nhau.
Chẳng liên quan đến tính kế.
Chẳng liên quan đến lợi dụng.
Chỉ còn lại sự sưởi ấm lẫn nhau nơi thâm cung giá lạnh này.
Và sự dựa dẫm, nâng đỡ lẫn nhau.
Ta mỉm cười.
Một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y hắn, vô cùng kiên định.
"Điện hạ."
Ta nói.
"Ván cờ này, chúng ta cùng đánh."
"Được."
Hắn gật đầu.
"Chúng ta, cùng thắng."
Ngoài cửa sổ, vầng trăng sáng đã treo giữa trời.
Soi sáng chốn cung đình sâu thẳm này.
Cũng soi sáng đôi bàn tay đang đan chặt lấy nhau của đôi ta.
Và mở ra một tương lai hoàn toàn mới.
HẾT
