Thái tử ngã ngựa, thân thể t àn ph ế.

Đích tỷ khóc lóc, ăn vạ, đòi ch ết, quyết không chịu gả sang đó làm quả phụ sống.

"Ngươi, thay ta gả đi."

Nàng ta dùng giọng điệu ra lệnh, cứ như thể đó là ân huệ to lớn đối với ta.

Ta cố tình tỏ ra yếu đuối: "Nhưng muội chỉ là một thứ nữ..."

Quay người lại, phụ thân túm lấy tay ta, ép ta đặt dấu vân tay lên giấy trắng mực đen.

Chỉ sau một đêm, ta đã trở thành đích tiểu thư kim tôn ngọc quý.

Cả gia tộc đều tưởng rằng đã nhặt được một kẻ chịu tội thay, nhưng nào ngờ đâu tất thảy là một ván cờ mà ta đã dày công tính toán...

01.

Thái tử Tiêu Cảnh Hành ngã ngựa.

Gãy chân.

Lại còn tổn hại gốc rễ.

Thái y nói, kiếp này không còn hy vọng có con nối dõi.

Hứa phủ, nơi ta sinh sống, rối loạn như một nồi cháo.

Bởi vì vị trí Thái tử phi vốn được định sẵn cho đích tỷ Hứa Vân Vi của ta.

Hoàng đế ban hôn, cả kinh thành đều biết.

Giờ đây, lang quân như ý lại trở thành một kẻ t àn ph ế.

Đích tỷ nhốt mình trong phòng.

Khóc lóc.

Đập phá.

Ném đồ đạc.

"Ta không gả!"

"Thà ch ết ta cũng không gả cho một kẻ qu è qu ặt, một kẻ không còn là nam nhân!"

Giọng nói sắc nhọn của nàng ta xuyên qua cánh cửa gỗ.

Mẫu thân Liễu thị đứng ngoài cửa rơm rớm nước mắt.

"Con của ta ơi, biết phải làm sao bây giờ."

Phụ thân Hứa Chính Hoành đi qua đi lại trong sảnh, mặt đầy vẻ lo âu.

"Kháng chỉ, chính là con đường ch ết."

Ánh mắt bọn họ cuối cùng dừng lại trên người ta đang đứng nơi góc tường.

Ta tên là Hứa Tri Ý.

Một thứ nữ.

Một món đồ không thể bước lên mặt bàn.

Đây là câu nói mà đích tỷ Hứa Vân Vi ưa thích nhất.

Lúc này, được nha hoàn và bà tử vây quanh, nàng ta bước ra khỏi phòng.

Đôi mắt đỏ hoe sưng húp.

Nàng ta bước đến trước mặt ta, dáng vẻ cao cao tại thượng.

"Ngươi, thay ta gả đi."

Giọng điệu không phải thương lượng, mà là lệnh bài.

Cứ như thể đây là ân huệ ban ơn to lớn.

Ta rủ mắt, giọng nói nhỏ nhẹ.

"Tỷ tỷ, ta chỉ là một thứ nữ..."

"Thân phận Thái tử phi, ta... ta không gánh vác nổi."

Hứa Vân Vi cười lạnh một tiếng.

"Một Thái tử tàn phế, ngươi là thứ nữ, đôi bên vừa vặn xứng đôi."

"Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt."

Ta vặn vẹo vạt áo, rụt rè nhìn về phía phụ thân.

"Phụ thân..."

Trong mắt phụ thân Hứa Chính Hoành hiện lên sự quyết đoán.

Ông như thể vừa tìm được cách giải quyết vấn đề.

"Cứ quyết định như vậy đi."

Ông chốt lại một câu đầy quyền uy.

Mẫu thân Liễu thị ngay lập tức nắm lấy tay ta.

Đôi tay vốn được chăm sóc kỹ lưỡng của bà, lúc này lại cứng tựa gọng kìm.

"Tri Ý, Hứa gia nuôi nấng ngươi bấy lâu, đã đến lúc ngươi phải báo đáp rồi."

Ta vẫn giữ vẻ mặt sợ hãi bất an ấy.

"Nhưng... thứ nữ giả mạo thay gả, đây là tội khi quân."

Một câu nói liền đánh thức bọn họ.

Đúng vậy.

Thứ nữ vốn không được phép làm Thái tử phi.

Hứa Chính Hoành lập tức quay người bước vào thư phòng.

Chẳng bao lâu, ông bưng ra một cuốn gia phả dày cộp.

"Từ hôm nay, ngươi chính là đích nữ của ta."

Ông nhìn ta, ánh mắt phức tạp.

Có phần hổ thẹn, nhưng nhiều hơn cả là sự nhẹ nhõm khi trút bỏ được gánh nặng.

Mẫu thân Liễu thị nắm lấy tay ta, thấm vào mực đỏ.

Dùng sức ấn lên gia phả, ngay chỗ trống dưới tên mẹ của Hứa Vân Vi.

Đầu ngón tay truyền đến cảm giác đau nhói.

Ta, Hứa Tri Ý, từ một thứ nữ, đã trở thành đích tiểu thư của Hứa gia.

Cái giá phải trả chính là, gả cho một Thái tử tàn phế.

Hứa Vân Vi cuối cùng cũng lộ ra nụ cười.

Nàng ta vỗ vỗ lên mặt ta, động tác đầy vẻ bố thí và sỉ nhục.

"Muội muội ngoan, sau này phải hầu hạ Thái tử điện hạ cho chu đáo đấy."

"Biết đâu chừng, muội còn có thể làm hoàng hậu nữa đấy."

Nàng ta nói xong, cùng đám nha hoàn cười khúc khích thành một đám.

Ta cúi đầu, che giấu mọi cảm xúc dưới đáy mắt.

Bọn họ cho rằng, Thái tử ngã ngựa là ngoài ý muốn?

Bọn họ cho rằng, ta có được vị trí Thái tử phi này là nhờ vận may?

Bọn họ nào hay biết.

Tất cả những điều này đều nằm trong tính toán của ta.

Vị trí Thái tử phi này, ta đã âm thầm mưu tính từ lâu rồi.

Đêm xuống.

Mẫu thân sai người mang giá y tới.

Bộ hỷ phục đỏ rực c.h.ói mắt, khiến người nhìn mà nhức nhối.

Thứ được đưa tới cùng lúc đó, còn có của hồi môn của ta.

Chỉ vài chiếc rương mỏng manh.

Thậm chí còn không bằng một phần mười của hồi môn của Hứa Vân Vi.

Nha hoàn Tiểu Thúy giận đến trắng cả mặt.

"Tiểu thư, họ thật quá ức h.i.ế.p người rồi!"

"Ghi tên người là đích nữ, chỉ là để người đi thay gả."

"Ngay cả của hồi môn cũng bớt xén thế này!"

Ta v**t v* bộ giá y thêu phượng vẽ vàng, mỉm cười.

"Tiểu Thúy."

"Họ cho ta càng ít, sau này ta càng đòi lại được nhiều."

Tiểu Thúy không hiểu.

Nàng chỉ nhìn thấy nỗi ấm ức của ta.

Ta nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ, lạnh lẽo, sáng trong.

Hứa Vân Vi.

Hứa gia.

Những gì các ngươi nợ ta, còn nhiều hơn thế này.

Ngày mai là ngày đại hôn của ta.

Cũng là khởi đầu cho việc ta đòi lại tất cả.

02.

Ngày đại hôn.

Không có mười dặm hồng trang.

Không có tân khách đầy cửa.

Một chiếc kiệu nhỏ lặng lẽ đưa ta từ cửa hông Hứa phủ tiến vào Đông Cung.

Khi bái đường.

Kẻ bái lễ cùng ta lại là một con gà trống.

Thái tử Tiêu Cảnh Hành không hề lộ diện.

Ta bị đưa vào động phòng một mình.

Nến đỏ cháy cao, chữ hỷ c.h.ói mắt.

Trong phòng lại lạnh lẽo như hầm băng.

Ta vén khăn trùm đầu lên, nhìn quanh.

Chẳng có một bóng người.

Đám hạ nhân Đông Cung, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ khinh miệt như đang xem trò hay.

Một vị Thái tử phi bị gia tộc đẩy ra làm kẻ thế thân.

Gả cho một Thái tử đã định sẵn là bị phế truất.

Ai lại coi chúng ta ra gì?

Chưởng sự thái giám Lý công công bước vào.

Lão đã hơn năm mươi tuổi, đôi mắt sụp xuống, toát lên vẻ tinh ranh và kiêu ngạo.

"Thái tử phi nương nương."

Lão khom người, nhưng giọng điệu chẳng chút cung kính.

"Điện hạ không khỏe, đêm nay sẽ không qua đây."

"Nương nương cứ tự nhiên."

Nói xong, lão định lui ra.

"Đứng lại."

Ta cất lời, giọng không lớn nhưng rõ ràng.

Bước chân Lý công công khựng lại, lão quay người nhìn ta, có chút ngạc nhiên.

Ta nhìn lão.

"Từ hôm nay, ta là chủ nhân của Đông Cung."

"Danh sách nô tài, chìa khóa kho hàng và sổ sách của Đông Cung."

"Trong vòng nửa canh giờ, hãy mang đến trước mặt ta."

Lý công công sững sờ.

Lão có lẽ không ngờ vị tân Thái tử phi trông có vẻ yếu đuối dễ bắt nạt này lại muốn nắm quyền ngay từ đầu.

Lão cười gượng.

"Nương nương, những việc này xưa nay đều do Điện hạ..."

"Giờ Điện hạ đang bệnh."

Ta ngắt lời lão.

"Ta thay chàng quản lý."

"Hay là ngươi muốn thay chàng quản lý?"

Ánh mắt ta dừng lại trên chùm chìa khóa bên hông lão.

Sắc mặt Lý công công hơi thay đổi.

Trong cung, biểu tượng của quyền lực chính là những chìa khóa và sổ sách đó.

Lão là một nô tài, đương nhiên không dám nói muốn thay chủ tử quản lý.

"Nô tài không dám."

Lão cúi đầu xuống.

"Chỉ là Điện hạ ngài ấy..."

"Chỗ Điện hạ, ta sẽ tự mình đi nói."

Giọng ta không cho phép kháng cự.

"Đi làm đi."

Ánh mắt Lý công công lóe lên.

Cuối cùng lão cũng lui ra ngoài.

Ta biết, lão sẽ không dễ dàng phục tùng.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Quan trọng là ta đã thể hiện thái độ của mình.

Kể từ giây phút ta bước chân vào Đông Cung này, không tới lượt nô tài làm chủ.

Quảng cáo
Gả Cho Thái Tử Tàn Phế - Chương 1 | Đọc truyện chữ