Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ
Chương 47
Yến Huyền nhìn Trịnh Tứ thái tử, Trịnh Tứ thái tử cũng đánh giá Yến Huyền, cả hai đều không để lộ vẻ sợ sệt mà đối phương mong đợi.
Im lặng bao trùm giữa hai người, Trịnh Tứ thái tử bỗng bật cười, ánh mắt vẫn đóng đinh trên mặt Yến Huyền: "Ta nghe nói ngươi là con trai của Yến Trường Thâm và Tần Vân Đường."
Đó là tên húy của Nhị thánh, bị ông ta gọi thẳng ra như vậy đủ thấy lòng thù hận sâu sắc đến nhường nào.
Yến Huyền cau mày: "Ngươi không nên hận họ. Ngươi không phải thái tử tiền triều thật sự, họ không cướp giang sơn của ngươi."
Lời này đâm trúng tim đen.
Chu Duy Xuyên đứng cách đó không xa phía sau không khỏi ngước mắt nhìn hắn.
Trịnh Tứ thái tử im lặng một lát, không tiếp tục chủ đề này nữa: "Ta còn nghe nói, những lời đồn dạo gần đây đều là do ngươi bày ra. Nếu không có những lời đồn đó, ta đã chiêu mộ được nhiều binh mã hơn, cái gã hoàng thúc chết tiệt kia cũng sẽ không tới đánh ta. Nếu không phải lão ta tiêu hao binh lực của ta thì trận chiến mấy ngày trước ta..."
"Ngươi có thể chống đỡ thêm được nửa ngày." Yến Huyền bỗng ngắt lời ông ta.
Trịnh Tứ thái tử ngẩn người.
Yến Huyền cười giễu cợt: "Ngươi không nghĩ là ngươi có thể thắng đấy chứ?"
Chu Duy Xuyên im lặng nắm chặt chuôi kiếm, vì hắn thấy rõ sắc mặt Trịnh Tứ thái tử trở nên xanh mét theo lời nói của Yến Huyền.
Giây sau, Trịnh Tứ thái tử lại cười khẩy. Ông ta lắc đầu, sắc mặt trở nên thoải mái: "Ta thừa nhận ta thua rồi, nhưng ta muốn nói cho ngươi biết, lúc ta chơi trò đồn đại thì chắc ngươi còn đang bú sữa mẹ đấy."
Yến Huyền không chút nể nang: "Đây là chuyện gì đáng để khoe khoang sao?"
Chu Duy Xuyên cảm thấy hắn quá đáng ghét rồi, chỉ muốn bịt miệng hắn lại.
Trịnh Tứ thái tử trái lại rất bình tĩnh: "Ta muốn gặp ngươi là để ngươi nhìn kỹ mặt ta, để trong quãng đời còn lại ngươi biết nên hận ai."
Ánh mắt Yến Huyền trở nên lạnh lẽo: "Ý ngươi là gì?"
"Ta đã không còn đường thoát rồi." Trịnh Tứ thái tử bước về phía Yến Huyền,
Chu Duy Xuyên sải bước tiến lên, giơ tay chặn ông ta lại.
Trịnh Tứ thái tử thản nhiên dừng bước, nhìn chằm chằm Yến Huyền: "Lấy gậy ông đập lưng ông, ngươi cũng sẽ nếm trải cảm giác bị lời đồn hành hạ! Ngươi còn trẻ thế này, ha ha... Mấy chục năm tới ta sẽ trở thành cơn ác mộng của ngươi, ha ha ha, đời này của ta cũng không lỗ! Không lỗ chút nào!"
Ông ta đột nhiên có hành động điên khùng, Chu Duy Xuyên chỉ muốn đưa Yến Huyền rời khỏi đây ngay lập tức.
Tuy nhiên, Chu Duy Xuyên vừa mới nghiêng đầu một chút, Trịnh Tứ thái tử đột nhiên cúi đầu bịt miệng, Yến Huyền rùng mình một cái, lao lên định nắm lấy tay ông ta.
Chu Duy Xuyên muốn cản Yến Huyền, cảnh tượng nhất thời hơi loạn. Cuối cùng vẫn là Yến Huyền nhanh hơn một bước, bẻ ngoặt tay Trịnh Tứ thái tử ra xem, Trịnh Tứ thái tử đã nôn ra một búng máu tươi, hai mắt sáng quắc, nụ cười càng thêm dữ tợn!
Yến Huyền kinh hãi, cái miệng đầy máu của Trịnh Tứ thái tử hơi há ra, phát ra một tiếng cười khàn khàn. Sau đó sắc mặt ông ta thay đổi, "phụt" một cái, nhổ ra, một cục màu đỏ bay thẳng vào mặt Yến Huyền.
Chu Duy Xuyên theo bản năng nghiêng người chắn, bị thứ đó đập trúng má bên.
Trong khoảnh khắc đó, Chu Duy Xuyên nghĩ đây hẳn là một loại ám khí, trong lòng dấy lên cảm giác bi tráng vì mình là phò mã mà sắp bị hủy dung.
Thế nhưng cú đòn này không mang lại đau đớn, chỉ có cảm giác dính dớp trơn trượt từ gò má trôi xuống dưới.
Chu Duy Xuyên đưa tay quẹt một cái rồi nhìn kỹ vào lòng bàn tay...
Hóa ra lại quẹt xuống được nửa đoạn lưỡi!
"Ha ha... Ha ha ha ha!" Miệng Trịnh Tứ thái tử máu me đầm đìa, cười điên dại.
Có bệnh à!
Yến Huyền và Chu Duy Xuyên nổi da gà khắp người, trong đầu toàn là câu nói này.
Chu Duy Xuyên không dám để Yến Huyền nán lại thêm chút nào nữa, vừa đẩy hắn ra ngoài vừa gọi binh sĩ vào. Trịnh Tứ thái tử vẫn đang cười lớn, không phản kháng gì, binh sĩ ùa lên bắt giữ ông ta một cách thuận lợi.
Sau đó cả nhóm quay về doanh trại, suốt dọc đường Yến Huyền và Chu Duy Xuyên đều phải cố giải tỏa thứ cảm xúc khó tả đó. Khánh Vương tuy không vào phòng nhưng cũng nghe thấy động động tĩnh bên trong, hỏi mấy lần xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cả hai đều không có tâm trạng trả lời.
Chu Duy Xuyên thầm thấy may mắn vì cái lưỡi đầy máu đó bị nhổ vào mặt hắn, chứ không phải mặt Yến Huyền.
Đây không phải là vì hắn nể trọng thân phận hoàng tử của Yến Huyền, mà là vì tính kỹ ra thì tháng trước Yến Huyền mới tròn mười bảy tuổi.
Mặc dù trong trận giao chiến mấy ngày trước Yến Huyền đã chứng kiến cảnh xương thịt bay tứ tung trên chiến trường, nhưng bị người ta nhổ nửa cái lưỡi vào mặt...
Chu Duy Xuyên hồi tưởng lại hình ảnh mà vẫn rùng mình.
Hắn dĩ nhiên không thể nói chuyện này đáng sợ hơn cảnh xương thịt bay trên chiến trường, nhưng đây là một kiểu đáng sợ khác!
Khi về đến doanh trại, Yến Huyền cơ bản đã bình tâm lại. Chu Duy Xuyên thấy hắn luôn im lặng, không rõ trạng thái ra sao, bèn cùng hắn bước vào trướng chính.
Yến Huyền vừa nghĩ chuyện vừa băng qua ngoại trướng, khi đưa tay định vén rèm nội trướng mới giật mình nhận ra Chu Duy Xuyên vẫn còn ở đó.
Hắn quay đầu nhìn anh rể, cau mày hỏi: "Tỷ phu, huynh nói xem Trịnh Tứ thái tử định tung tin đồn gì về đệ?"
Chu Duy Xuyên ngẩn người, sau đó nhận ra Yến Huyền vẫn còn nghĩ đến chuyện này chứng tỏ hắn không bị sự điên khùng của Trịnh Tứ thái tử làm cho hoảng sợ, liền thở phào một cái, nhưng cũng không nói rõ được gì trước thắc mắc của hắn, chỉ có thể lắc đầu: "Cái này khó đoán lắm, nhưng chúng ta có thể thẩm vấn."
Lúc này, cả hai đều đồng loạt nhận ra tại sao Trịnh Tứ thái tử lại cắn lưỡi.
Họ im lặng nhìn nhau, Chu Duy Xuyên giữ vững tinh thần, nói: "Cái này... Ông ta cắn lưỡi cũng vô dụng, chúng ta đã có lòng muốn hỏi, chỉ cần giữ lại mắt và tay cho ông ta, ông ta cũng phải viết ra cho rõ ràng!"
Yến Huyền gật đầu: "Vậy thì phiền tỷ phu rồi."
"Được." Chu Duy Xuyên gật đầu dặn dò Yến Huyền nghỉ ngơi cho tốt, sau khi ra khỏi trướng lại gọi Dương Kính đến, kể sơ qua trải nghiệm kinh hoàng lúc nãy cho gã nghe, dặn gã hầu hạ cẩn thận, rồi đi thẩm vấn Trịnh Tứ thái tử.
Thẩm vấn suốt một buổi chiều và một đêm, sáng hôm sau, Chu Duy Xuyên tuyệt vọng đi tìm Yến Huyền báo cáo.
Khi hắn bước vào nội trướng của Yến Huyền, vừa vặn gặp lúc Dương Kính mới bày xong bữa sáng cho Yến Huyền, Yến Huyền thấy hắn đến, tự nhiên chào mời hắn ngồi xuống dùng bữa cùng.
Chu Duy Xuyên vốn chẳng có tâm trạng ăn uống gì, ngồi xuống thấy trên bàn có bánh bao, bánh nướng, thịt khuỷu tay kho tàu, còn có một bát sữa đậu nành nóng hổi, bỗng thấy thèm ăn hẳn, không khỏi ngạc nhiên hỏi: "Hôm nay ăn ngon thế?"
Dù sao cũng đang hành quân đánh giặc, những ngày qua mọi người ăn uống đều rất tạm bợ.
Yến Huyền cười nói: "Tứ ca mới gửi qua, nói là sáng sớm sai người đến làng gần đây mua."
Chu Duy Xuyên nghe vậy liền nghĩ chắc Khánh Vương sai người đi đón hai nàng thiếp thất rồi, mua bữa sáng chỉ là tiện tay thôi.
Yến Huyền đưa cho hắn một cái bánh bao, lại hỏi: "Thẩm vấn thế nào rồi?"
"Đừng nhắc nữa." Chu Duy Xuyên vừa cắn một miếng bánh bao liền khôi phục vẻ mặt đau khổ như lúc vào trướng, ngay cả miếng bánh bao trong miệng cũng chẳng còn thấy ngon nữa, "Ta canh suốt một đêm, tên đó bị cực hình như vậy mà vẫn nhìn ta cười, cái kiểu cười điên khùng giống hệt hôm qua ấy. Ta cứ tưởng ông ta cứng đầu, vừa nãy đành phải đi thẩm vấn mấy tên tay sai khác của ông ta, định cạy miệng chúng lấy chút thông tin hữu ích, nhưng đệ đoán xem chúng nói gì?"
Yến Huyền: "Gì cơ?"
Chu Duy Xuyên vừa nhớ lại đã tức đến bật cười, lắc đầu: "Chúng nói Trịnh Tứ thái tử căn bản không biết chữ... Hả, hèn gì tên này lại cắn lưỡi! Hóa ra ông ta cắn lưỡi rồi thì chúng ta thực sự chẳng hỏi được gì nữa!"
Yến Huyền: "..."
Không phải chứ, giả mạo hoàng tử tiền triều đi lừa bịp mười mấy năm trời mà không nghĩ đến việc học mặt chữ sao?
Tại sao như thế vẫn lừa được người ta được?
Yến Huyền lại hỏi: "Vậy đám tay sai của ông ta có biết gì không?"
Chu Duy Xuyên lại lắc đầu: "Đã thẩm vấn kỹ rồi, đều nói không biết ông ta còn có nước cờ sau này, trông không giống đang nói dối."
Yến Huyền trầm tư, Chu Duy Xuyên hớp một ngụm sữa đậu nành: "Ta thấy chúng ta cứ về Lạc Dương trước đã, trên đường ta sẽ tiếp tục thẩm vấn những người còn lại. Nếu thẩm vấn ra được gì thì tốt, còn nếu không, những lời của Trịnh Tứ thái tử đệ cũng phải bẩm báo với Nhị thánh trước."
"Vâng." Yến Huyền gật đầu.
Hắn hiểu ý Chu Duy Xuyên.
Hắn là hoàng tử, không thể để bị lời đồn làm ảnh hưởng tới danh dự, vì hoàng tử có thể làm một vương gia nhàn rỗi cả đời.
Cụm từ vương gia nhàn rỗi này có nghĩa cho dù hắn có hoang dâm vô đạo, bị vạn dân thiên hạ nhổ báng cũng không sao cả, chỉ cần hắn đừng phạm lỗi lầm gì không thể tha thứ thì có thể an hưởng tuổi già.
Trừ khi Đế hậu nảy sinh hiềm khích với hắn.
Cho nên hắn phải bẩm báo chuyện này với phụ hoàng mẫu hậu trước, như vậy sau này có nước bẩn gì hắt tới, phụ hoàng mẫu hậu sẽ nghĩ ngay đến việc "ồ, đây có lẽ chính là lời đồn mà Trịnh Tứ thái tử đã nói", hắn sẽ có thêm sự bảo vệ.
Đạo lý này là đúng, nhưng nó không giải tỏa được thắc mắc của Yến Huyền.
Hắn vẫn muốn biết, rốt cuộc Trịnh Tứ thái tử đang ấp ủ âm mưu gì?
...
Trong cung, bốn ngày sau sinh thần của Hoàng đế, Chúc Tuyết Dao lại nhận được thư của Yến Huyền, nói là đã trên đường quay về.
Mặc dù trước đó Yến Huyền đã nhiều lần khẳng định sẽ không có chuyện gì xảy ra, bảo nàng yên tâm, Chúc Tuyết Dao cũng cảm thấy mình không quá lo lắng, nhưng phải đến khi đọc lá thư này, nàng mới nhận ra mình thực sự đã thở phào nhẹ nhõm.
Ngày hai mươi bảy tháng mười, trong cung cùng chúc mừng thọ thần của Hoàng hậu, ba người Yến Huyền giữa tháng mới khởi hành quay về, đương nhiên là không kịp về chúc mừng, nhưng người của công chúa Chiêu Minh lại từ Di Châu ngày đêm lên đường gửi tin về, nói công chúa Chiêu Minh yêu cầu Đế hậu gia phong nàng làm Trường công chúa.
Yêu cầu này nếu truyền ra dân gian chắc chắn sẽ gây ra không ít lời bàn tán, vì trong mắt đại đa số bách tính, cô cô của Hoàng đế là Đại trưởng công chúa, tỷ muội là trưởng công chúa, con gái là công chúa, đây là quy tắc bất thành văn, con gái phong Trường công chúa là loạn bối phận.
Nhưng thực tế, đây đúng là "bất thành văn" chứ không được coi là "quy tắc".
Cả ba xét cho cùng đều là tước vị, sắc phong thế nào hoàn toàn do Hoàng đế quyết định, Hoàng đế bằng lòng ban cho con gái tước vị cao hơn không đồng nghĩa với việc nâng cao bối phận của con gái.
Thế là yêu cầu này được bẩm báo vào cung ngay trong ngày sinh nhật Hoàng hậu, ngày hôm sau thánh chỉ gia phong đã được gửi đến Lễ Bộ.
Các quan Lễ Bộ nghe tin liền phản đối nhẹ, ý chính là đã có "luật bất thành văn" thì cũng nên tuân thủ, vả lại công chúa Chiêu Minh những năm nay không ở bên tận hiếu Đế hậu, việc gia phong là không hợp lý.
Về việc này, ý của Đế hậu đã rõ ràng hơn bao giờ hết: Thứ nhất, "luật bất thành văn" thì không phải là quy tắc, tại sao phải tuân thủ?
Thứ hai, hiếu hay không hiếu là do bậc làm cha mẹ chúng ta nói, người ngoài các người đừng có xía vào.
Đế hậu đã bày tỏ thái độ như vậy, Lễ Bộ không thể nói thêm gì, nhanh chóng soạn thảo chỉ dụ chính thức gửi đi Di Châu, đồng thời bố cáo thiên hạ.
Đến lúc này mọi người mới biết, hóa ra Đế hậu không chỉ đồng ý yêu cầu gia phong Trường công chúa của công chúa Chiêu Minh, mà còn tiến thêm một bước gia phong thành Đại trưởng công chúa.
Chuyện này khiến cả triều đình chấn động, người trong cung cũng không khỏi bàn tán.
Lúc các công chúa tụ tập uống trà, công chúa Thục Ninh nói: "Hèn gì Lễ Bộ phải nhiều lời. Phụ hoàng không có huynh đệ tỷ muội, triều ta ngay cả Trưởng công chúa cũng chưa từng lập, việc sắc phong Đại trưởng công chúa quả thực rất đột ngột."
Thất công chúa Yến Tri Thiên do Ngọc Quý tần sinh ra vừa mới định hôn sự cách đây không lâu, được phong làm công chúa Phương Ninh. Thực tế đã chứng minh gia phong thì tăng tiền nhưng không tăng não, Yến Tri Thiên tỏ vẻ ghen tị trước tin tức gia phong của Đại tỷ: "Chúng ta đều là sắp đại hôn mới được gia phong, Đại tỷ ngay cả tin tức đính hôn cũng không có, sao mà..."
Lục công chúa Yến Tri Oanh khuỷu tay hích một cái.
Yến Tri Thiên: "Hích muội làm gì!"
"..." Yến Tri Oánh cạn lời lườm lại.
Công chúa Ôn Minh nhìn hai người họ, lắc đầu: "Các muội còn nhỏ không biết đâu, lúc Đại tỷ định đi Di Châu, phụ hoàng mẫu hậu đã nói chỉ cần tỷ ấy không đi thì sẽ phong tỷ ấy làm Trưởng công chúa, nhưng tỷ ấy cứ nhất quyết đi, việc gia phong này mới thôi. Nếu lúc đó phong thật thì vị thế Đại trưởng công chúa này bây giờ ban cho tỷ ấy cũng chẳng có gì lạ."
Nói xong nàng không tiếp tục chủ đề này nữa, cười hỏi hai tỷ muội Nhu Ninh và Thục Ninh: "Hai muội còn ấn tượng gì về Đại tỷ không?"
Hai người nhìn nhau, công chúa Nhu Ninh nói trước: "Em nhớ mang máng một chút."
Công chúa Thục Ninh lại nói: "Những năm nay tuy thỉnh thoảng có thư từ qua lại, nhưng diện mạo thì không nhớ rõ lắm."
Công chúa Ôn Minh gật đầu cảm thán: "Cũng đúng, lúc đó các muội còn quá nhỏ, nhưng Đại tỷ chắc chắn nhớ các muội."
Sau buổi tụ họp nhỏ ngày hôm đấy, trôi qua thêm một đêm, mọi người đều rời cung.
Công chúa Thục Ninh Yến Tri Liên kể từ khi phò mã trở thành thịt bằm thì chưa từng rời khỏi Lạc Dương, sống cuộc đời tự tại nhàn hạ trong phủ công chúa.
Chiều tối hôm đó khi nàng về phủ, Thanh Từ đã đợi sẵn ở cửa.
Lạc Dương cuối tháng mười đã rất lạnh, Yến Tri Liên khi xuống xe ngựa ngước mắt nhìn đã thấy mũi và tai Thanh Từ bị lạnh đến mức hơi ửng hồng, nàng vừa vịn tay gã xuống xe vừa cười nói: "Đã bảo với ngươi rồi, sau này cứ ở trong phòng chờ ta. Cứ đứng ngoài chịu lạnh thế này, sau này ta không thèm để ý đến ngươi!"
Thanh Từ cúi đầu mỉm cười: "Nô có đợi ở trong phòng, thấy điện hạ mãi chưa về nên mới ra ngoài xem chút thôi, chưa tới nửa khắc đâu."
Yến Tri Liên liếc hắn một cái, không muốn truy cứu sâu thêm.
Nàng không quan tâm lời Thanh Từ nói có thật hay không, vì cho dù là giả thì cũng chỉ vì hắn quan tâm đến nàng, vậy thì nàng giả ngốc chút cũng chẳng có gì xấu.
Nàng cũng lờ mờ biết giữa các diện mục có xảy ra chuyện ghen tuông tranh sủng, nhưng đó đều là vì nàng. Chỉ cần không gây ra chuyện gì lớn, nàng cứ nhắm mắt cho qua để mặc họ là được.
Hơn nữa theo nàng thấy Thanh Từ là người biết điều. Tuy hắn rất biết cách bám lấy nàng, nhưng cũng không phải không cho người khác cơ hội, sáu người còn lại thỉnh thoảng vẫn có thể gặp nàng một lần, như vậy trong nhà mới hòa thuận.
Trái lại, người ban đầu nàng ưng ý nhất là Tễ Vân... Sau này nàng mới biết hắn nhỏ mọn vô cùng, kể từ khi Thanh Từ được nàng sủng ái, Tễ Vân không muốn gặp nàng nữa, nàng đã hai ba lần triệu kiến gã đều cáo lỗi không tới.
Yến Tri Liên không phải không hiểu ý nghĩ hờn dỗi tranh sủng của những người này, nhưng sau khi đã hết lần này đến lần khác nhượng bộ Bùi Tùng Nghi, nàng đã không còn tâm trí đi dỗ dành đàn ông, cũng không muốn những người khác bắt chước, nên cứ mặc kệ Tễ Vân.
Dù sao Tễ Vân bây giờ cũng có tiền tiêu hàng tháng, trước đây còn tích góp được không ít ban thưởng, sống cuộc đời cơm áo không lo, không cần nàng phải bận tâm.
Nhưng trong một viện lạc hẻo lánh ở hậu trạch phủ công chúa, Tễ Vân đã bị sốt cao không dứt suốt bốn ngày, hôm nay lại còn ho cả đêm gần như không chợp mắt được.
Thời gian mấy tháng qua đã đủ để các diện mục và hạ nhân nhìn rõ cục diện: Hiện tại mọi việc bên cạnh công chúa đều do Thanh Từ nắm giữ, Tễ Vân đừng nói là lấy lại sủng ái, ngay cả việc muốn gặp công chúa một lần cũng không làm được. Thanh Từ lại có vẻ chướng mắt Tễ Vân, nếu ai giúp Tễ Vân nghĩa là đắc tội với Thanh Từ, điều đó chẳng khác nào tự đánh mất tiền đồ của mình, cả phủ công chúa dĩ nhiên đều xa lánh hắn.
Vì thế bình minh hôm nay, khi Tễ Vân ngủ dậy chẳng có lấy một hạ nhân nào bên cạnh. Hắn gắng gượng ngồi dậy, bước ra sân mới thấy hai hoạn quan đang ngồi xổm bên chân tường cắn hạt dưa.
Cả hai dĩ nhiên cũng nhìn thấy hắn, nhưng đều coi như không thấy, cứ tiếp tục tán gẫu chuyện của mình.
Chỉ cần Tễ Vân không ra khỏi cái sân này, họ nói với hắn thêm một chữ cũng thấy xúi quẩy.
Tễ Vân vịn vào tường, dồn hết hơi sức cuối cùng lết tới dưới chân tường phía tây, mấy lần đầu óc choáng váng tưởng như sắp ngã quỵ, nhưng cuối cùng vẫn lết tới nơi.
Hắn lại ho thêm mấy tiếng, gắng gượng nén lại, gọi to sang bên kia trong tuyệt vọng: "Hàm... Hàm Xuyên... Trúc Nhạc!"
Bên cạnh chính là viện của Hàm Xuyên, Trúc Nhạc là đệ đệ ruột của Hàm Xuyên, cũng là người được Ngũ hoàng tử tặng cho công chúa Thục Ninh cùng lúc với họ, thỉnh thoảng sẽ sang chỗ Hàm Xuyên ngồi chơi nhưng không ở cùng, chỉ là lúc này Tễ Vân gọi trời không thấu gọi đất không thưa, nên cũng không quản được nhiều như vậy, trong lòng mong mỏi có thể gọi được bất cứ ai cũng tốt.
Hắn gọi từng tiếng một, gọi đứt quãng, gọi đến mức cơ thể gần như không trụ vững, xung quanh lại không có vật gì khác để chống đỡ, chỉ đành dùng tay dùng sức bấu vào gạch tường để cố gắng giữ thăng bằng.
Rất nhanh, đầu ngón tay hắn bị trầy xước, dùng sức thêm nữa, móng tay cũng bị lật ra. Rõ ràng mười ngón tay thông với tim, nhưng hiện giờ hắn rất tê liệt với nỗi đau này, chỉ thấy may vì mình đã đứng vững trở lại, rồi lại kiên trì tiếp tục gọi sang bên kia.
...
Mặt khác, Chúc Tuyết Dao trực tiếp quay về Trăn Viên, bấm đốt ngón tay đợi Ngũ ca về.
Hoàng hậu sớm đã nhận thấy nàng sốt ruột, nên sau khi nhận được tin ba người về kinh đã hạ chỉ, để Yến Huyền về Trăn Viên yên tâm nghỉ ngơi trước, vài ngày sau vào cung bẩm báo cũng chưa muộn.
Chúc Tuyết Dao cũng nghe nói về chỉ dụ này, tuy nhiên vào buổi sáng ngày Yến Huyền đáng lẽ phải đến Trăn Viên, nàng lại nghe nói Yến Huyền vẫn vào cung kiến giá trước.
Việc mong đợi bao nhiêu ngày lại bị trì hoãn, hôm đó Chúc Tuyết Dao có hơi hụt hẫng, nhưng nàng biết, Yến Huyền về đi kiến giá mới đúng lễ nghĩa trước, nên cũng không tiện nói gì nhiều.
Hai ngày sau, khi màn đêm vừa buông xuống, Chúc Tuyết Dao bỗng nghe Thanh Vụ vào bẩm báo: "Nữ quân, Ngũ điện hạ đã về."
"Ngũ ca!" Chúc Tuyết Dao lập tức buông đũa, đứng dậy chạy ra ngoài.
Vân Diệp và Sương Chi đứng hầu bên cạnh suýt nữa không phản ứng kịp, đợi đến khi hoàn hồn liền vội đuổi theo nàng.
Chúc Tuyết Dao chạy dọc theo con đường mòn ra ngoài, khi đi qua vườn trúc lờ mờ thấy bóng người rầm rộ phía bên kia, bước chân bỗng khựng lại, một cảm giác khó tả thôi thúc nàng kìm nén bước chân, trầm tĩnh lại.
Tim nàng đập nhanh vô cớ, hai gò má cũng hơi nóng lên, nàng mím môi cố gắng giữ bình tĩnh, mới dùng một phong thái có thể gọi là đoan trang tiếp tục tiến về phía trước.
Đi được nửa rừng trúc, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền bước vào một con đường thẳng, giữa không có vật che chắn, cuối cùng cũng nhìn rõ nhau.
Chúc Tuyết Dao đột nhiên không biết phải phản ứng thế nào, nhất thời sững lại, nhưng thấy Yến Huyền nở nụ cười: "Dao Dao!"
"Ngũ ca!" Nàng cũng cười theo, rồi chẳng biết tại sao mình lại chạy đi, xách váy lao thẳng về phía hắn.
Vạt váy và áo choàng của nàng tung bay, Yến Huyền chạy lên đón, cả hai cùng dừng bước khi còn cách nhau hai bước chân, hắn đưa tay thắt chặt lại áo choàng cho nàng: "Trong núi gió lớn, cẩn thận kẻo lạnh."
Chúc Tuyết Dao không trả lời, đôi mắt lấp lánh nhìn hắn.
Mười sáu mười bảy tuổi... Chính là lúc con trai cao vọt lên, mấy tháng không gặp, hắn đã cao hơn ít nhất một tấc so với ấn tượng của nàng, nàng cảm thấy thật mới lạ!
"Này." Yến Huyền không nhận ra mình cao lên, nhưng hắn nhận ra sự kinh ngạc của nàng, huơ huơ tay trước mặt nàng, "Sao thế? Không nhận ra huynh nữa à?"
"Ngũ ca." Chúc Tuyết Dao hoàn hồn cười khẽ, nắm lấy tay hắn rồi quay người đi về phía điện Bách Hoa, "Trên đường chắc mệt lắm nhỉ? Mau về nghỉ ngơi đi!"
Nàng cảm thấy đây chỉ là một câu nói rất bình thường, nhưng mỗi từ nàng nói ra khóe miệng đều cong lên.
Nụ cười của Yến Huyền cũng chưa từng tắt, ngoan ngoãn theo sau nàng: "Được."
Hắn nhìn bóng lưng vui vẻ nhẹ nhàng của nàng, cảm thấy nhìn bao nhiêu cũng không thấy đủ.
Chẳng bao lâu sau, cả hai về tới điện Bách Hoa, khoảnh khắc Yến Huyền bước vào sân, tất cả những con mèo ở trên mặt đất, trên cây, trên mái nhà, trên bờ tường đều đồng loạt nhìn qua, rồi có những phản ứng hoàn toàn khác nhau.
Bá Vương và đám mèo con ở cùng Yến Huyền quá ngắn, thời gian hơn hai tháng đã khiến chúng gần như không còn nhớ người này nữa, đồng loạt vào tư thế cảnh giác, hoặc chuẩn bị phòng thủ hoặc chuẩn bị bỏ chạy.
Bạch Đường và Hoàng Tửu thì lần lượt chạy tới, Hoàng Tửu chạy đến trước mặt hắn trước một bước, Yến Huyền cúi người bế nó lên, Bạch Đường thấy vậy liền hơi đổi hướng, chạy đến gần định nhảy thẳng vào lòng Chúc Tuyết Dao, còn ra vẻ "vốn dĩ ta muốn nàng ấy bế".
"Ha ha, Bạch Đường!" Chúc Tuyết Dao cúi người bế nó lên, áp má vào cọ cọ trán nó, cho chú mèo nhỏ đủ thể diện.
"Bạch Đường." Yến Huyền đang bế Hoàng Tửu cũng đưa tay gãi gãi bụng Bạch Đường.
Bạch Đường hài lòng, thế nên cũng rất giữ thể diện cho người ta, tiếng gừ gừ vang lên đều đặn.
Cả hai mỗi người bế một con mèo đi vào nhà, khi băng qua sân Yến Huyền vô thức nhìn qua phòng bên, thầm nghĩ: Không biết Tuế Kỳ còn nhớ hắn không.
Thôi bỏ đi, tạm thời quên cũng không sao, trời xanh không phụ lòng người cha mà.
Cả hai cùng vào phòng, nhưng Yến Huyền không nghỉ ngơi lâu. Hắn cảm thấy mình đi đường dài người ngợm bẩn thỉu, không muốn ở bên Chúc Tuyết Dao trong tình trạng này, bèn đi tắm rửa thay quần áo trước, sau đó mới sảng khoái quay lại phòng.
Chúc Tuyết Dao nhân lúc hắn tắm rửa thay đồ đã sai người dọn cơm, chuẩn bị vài món xào Yến Huyền thường ăn, còn có một bát canh vịt và một bát canh thịt bò, đều được hầm kỹ, nóng hổi thơm nức, rất thích hợp để xua tan cái lạnh mùa này.
Vốn dĩ mệt đến mức không còn cảm thấy đói nhưng Yến Huyền bị hai bát canh này khêu gợi liền thấy đói bụng ngay, vào phòng là lao ngay tới bàn ăn, không cần ai hầu hạ, tự tay mình múc canh thịt bò.
"Ngũ ca từ từ thôi, kẻo nóng đấy." Chúc Tuyết Dao ngồi xuống bồ đoàn đối diện hắn, thấy hắn chỉ múc canh trong, đợi khi hắn đặt thìa xuống liền múc thêm ít thịt bò cho vào bát của hắn.
Yến Huyền hớp một ngụm canh lớn, vị tươi ngon ấm nóng cùng lúc trôi qua cổ họng, khiến hắn thoải mái thả lỏng cả người.
Chúc Tuyết Dao cứ nhìn hắn, chỉ cần nhìn như vậy thôi là thấy tâm trạng rất tốt.
Yến Huyền đang lúc thoải mái nhưng lại có chút tâm sự, không biết có nên kể những lời Trịnh Tứ thái tử nói cho nàng nghe không.
Hắn sợ nói ra nàng sẽ lo lắng, lại sợ không nói, sau này nàng nghe ngóng được từ nơi khác thì sẽ còn lo lắng hơn.
Yến Huyền nhất thời chưa quyết định được, lại hớp một ngụm canh, quyết định tìm một chủ đề khác để nói trước.
Hắn đặt bát xuống, hỏi nàng: "Dao Dao, phủ Tứ tỷ có chuyện gì thế?"
"Hả?" Chúc Tuyết Dao đang chăm chú nhìn hắn bỗng ngẩn người, hỏi lại, "Chuyện gì cơ?"
Yến Huyền khựng lại: "Chẳng phải mấy hôm trước mọi người mới gặp nhau sao, muội không biết à?"
Chúc Tuyết Dao càng thêm thắc mắc: "Biết chuyện gì cơ?"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận