Sau đó, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền cũng không vội về Trăn Viên vì Tứ ca Yến Hoành sắp đại hôn. Sau khi đại hôn, Yến Huyền cũng bắt đầu vào triều nghe chính sự, ở Trăn Viên thì quá xa.

Như vậy, Chúc Tuyết Dao đương nhiên cũng không tiện rời đi một mình. Dù sao hai người mới cưới không lâu, nếu đã chia ra mỗi người một nơi, trong cung chắc chắn sẽ lo lắng. Nàng vốn định tự về một chuyến rồi quay lại, nhưng ở trong phủ vài ngày lại lười đi, đành sai người đón hai đứa nhỏ và hai con mèo đến.

Trước đó, hai đứa nhỏ đều chưa có tên, vì Chúc Tuyết Dao nghĩ đặt tên rồi tình cảm sẽ sâu nặng hơn, sợ chúng không sống nổi lại đau lòng. Giờ đây qua một thời gian, đứa bé vừa sinh mặt mũi đã đầy đặn hơn nhiều, đứa lớn cũng coi như không còn gì đáng ngại, cuối cùng cũng có thể đặt tên.

Theo chữ lót của Chúc gia, đời này con gái phải theo chữ "Tuế", chữ còn lại không bị gò bó. Kiếp trước, nàng mong ý nghĩa "Tuế tuế an ninh" nên đặt tên con gái là "Tuế Ninh", tuy kết cục không như ý nhưng nàng vẫn thích cái tên này.

Người sai là người, không thể đổ lỗi cho cái tên.

Nhưng nàng vẫn không định dùng lại tên đó, vì Tuế Ninh chính là Tuế Ninh. Nàng rất nhớ con, sẽ dùng cả đời này để thương nhớ, nhưng chúng đều không phải là con bé.

Chúc Tuyết Dao suy nghĩ mấy ngày, cuối cùng chọn hai cái tên "Tuế Kỳ" và "Tuế An", lấy từ ý nghĩa tốt đẹp "Xuân kỳ hạ an, thu tuy đông hỷ" (Xuân an lành, hạ bình an, thu yên ổn, đông hỷ lạc).

.

Trong cung, ý chỉ sắc phong Tứ hoàng tử Yến Hoành làm Khánh Vương vừa ban xuống, việc tuyển chọn Thái tử phi cũng được chuẩn bị ngay sau đó. 

Thực ra theo lứa tuổi, Thái tử sớm đã nên đại hôn, trước đó vì đợi Chúc Tuyết Dao nên mới trì hoãn. Giờ Chúc Tuyết Dao đã gả cho người khác, Bắc Cung lại có thêm một Phương Phụng nghi, chuyện Thái tử phi thực sự không có lý do gì để kéo dài thêm nữa.

Chúc Tuyết Dao khá tò mò về hôn sự của Yến Quyết, tò mò ai sẽ trở thành Thái tử phi. Nàng nghĩ với tính cách của cha mẹ, họ chắc chắn sẽ không ép ai gả cho Yến Quyết, dù hắn là Thái tử cao quý, dù đối phương có bát tự hay tướng mạo xuất chúng, chỉ cần họ nói không muốn thì sẽ đổi người.

Mà sóng gió do Phương Nhạn Nhi gây ra tuy là chuyện nhà nên không đưa ra đại triều, nhưng trong giới quyền quý Lạc Dương chắc hẳn đã truyền khắp nơi rồi. Những nhà xót con gái sẽ không gả con cho Yến Quyết. Họ chưa chắc để ý đến sự hiện diện của Phương Nhạn Nhi, nhưng khó lòng ngó lơ việc Thái tử vừa làm lớn bụng Phương Nhạn Nhi, vừa tỏ ra "nhất mực thâm tình" với Chúc Tuyết Dao. 

Đối với trẻ mồ côi của công thần, thanh mai trúc mã còn như vậy, sao có thể trông chờ hắn đối tốt với con gái mình?

Tuy nhiên, Chúc Tuyết Dao không nghĩ Yến Quyết sẽ không chọn được chính thê vì đống chuyện rắc rối này. Thái tử vẫn là Thái tử, luôn có người đổ xô vào vị trí chính phi. Sẽ có những gia đình quan lại coi trọng vinh hoa phú quý hơn hạnh phúc của con gái, cũng sẽ có những cô gái tham vọng tự mình muốn ngồi vào vị trí đó để sau này mẫu nghi thiên hạ.

Chúc Tuyết Dao mong đợi hạng người sau hơn, vì con gái hạng người trước gả vào có lẽ còn ôm ảo tưởng tươi đẹp về Yến Quyết, rồi sẽ tranh đấu sống chết với sủng thiếp Phương Nhạn Nhi, chuyện đó tuy nàng xem kịch rất vui, nhưng đối với người là Thái tử phi thì quá khổ sở, nàng không muốn thấy ai sống như mình kiếp trước. 

Còn hạng người sau ngay từ đầu đã nhắm đến quyền lực, nàng ta có thể thấy việc tâm đầu ý hợp với Thái tử thì tốt, nhưng sẽ không quá để tâm, càng không để ý đến Phương Nhạn Nhi, chỉ ra tay trấn áp khi Phương Nhạn Nhi làm lung lay quyền lực của mình. 

Nếu thủ đoạn nàng ta đủ cứng, có lẽ vừa có thể nắm độc quyền ở Bắc Cung, vừa khiến Yến Quyết dần mất hứng thú với Phương Nhạn Nhi, thế thì với Chúc Tuyết Dao là tốt nhất.

.

Bắc Cung, tuy hằng ngày  Phương Nhạn Nhi ở trong phòng dưỡng thai, nhưng cũng nghe nói việc trong cung tuyển chọn Thái tử phi cho Yến Quyết. Nàng ta lo lắng khôn nguôi, âm thầm khóc mấy trận, Yến Quyết bắt gặp hai lần, lần nào cũng kiên nhẫn dỗ dành, hứa với nàng ta bất kể Thái tử phi là ai cũng tuyệt đối không để người đó làm khó nàng ta, bảo nàng ta yên tâm dưỡng thai.

Theo lý mà nói, có lời này của Thái tử, Phương Nhạn Nhi nên hài lòng, nhưng nàng ta vẫn không yên tâm. Dù sao đó cũng là cuộc chiến thê thiếp mà nàng ta sắp phải đối mặt. 

Lần đụng độ ở Trăn Viên khiến nàng ta nhận ra đám tiểu thư quý tộc này tuy nhìn có vẻ yếu đuối nhưng thực ra không dễ chọc vào, những thủ đoạn nàng ta hay dùng dân gian chẳng có tác dụng gì với họ. Ngặt nỗi nàng ta còn không thể dùng vũ lực với họ, nếu đối phương có mệnh hệ gì thì nàng ta cũng hết đường sống.

Phương Nhạn Nhi nghĩ dù thế nào cũng không thể khoanh tay đợi Thái tử phi vào cửa. Huống hồ một khi Yến Quyết đại hôn, ngoài Thái tử phi, trong cung còn chọn thêm cho hắn vài phi thiếp nữa. Tuy đó không phải người hắn thích nhưng nhan sắc chắc chắn không tệ, lại còn rất biết hầu hạ người. Tất cả những điều đó khiến Phương Nhạn Nhi đứng ngồi không yên.

Nhưng nàng ta cũng chẳng làm được gì, đành nhờ cung nhân bên cạnh đến Lục Thượng Cục nghe ngóng danh sách Thái tử phi và phi thiếp. Cung nhân nhận lời, nhưng nửa tháng trôi qua chẳng có kết quả gì. 

Phương Nhạn Nhi hỏi hai ba lần, đến lần cuối cùng thì nổi cáu, chỉ vào thái giám chưởng sự Cung Ân chất vấn: "Sao lại không nghe ngóng được gì, các ngươi có coi lời ta dặn ra gì không! Các ngươi đừng quên, chúng ta giờ ngồi chung một thuyền, nếu chúng ta chẳng biết gì về đám phụ nữ đó, đợi họ vào đây rồi ta chịu thiệt, lẽ nào các người có quả ngọt để ăn sao!"

Với vị trí Phụng nghi cấp thấp nhất, bên cạnh nàng ta thực chất chỉ có một cung nữ hầu hạ, hiện giờ trong phòng có hai cung nữ, hai hoạn quan, lại thêm Cung Ân có chút tư cách chưởng sự, đều là do Yến Quyết cố ý thêm vào, không ghi dưới tên nàng ta, trên danh nghĩa không phải người của nàng ta. Thế nên trong bốn người này có ba người vốn chẳng coi mình là người của nàng ta. 

Cung Ân vì là cận thị của Thái tử điều sang, chỉ vì không muốn phụ lòng ủy thác của Thái tử nên mới tận tâm làm việc.

Nhưng cũng chính vì gã tận tâm, lời Phương Nhạn Nhi nói thật sự chạm vào lòng tự ái của gã. 

Thấy bốn người kia đã quỳ gối dưới chân Phương Nhạn Nhi, Cung Ân cười khổ chắp tay khuyên: "Phụng nghi bớt giận, xin cho nô tài thêm vài ngày, nô nhất định sẽ nghe ngóng rõ ràng giúp Phụng nghi."

"Hừ." Phương Nhạn Nhi trừng mắt, lạnh lùng nói: "Ngươi bớt lừa ta đi! Vài ngày nữa thánh chỉ phong Thái tử phi ban xuống, ta phải đợi đi dâng trà rồi, còn cần ngươi nghe ngóng sao?!"

Cung Ân nghẹn lời. Lời này cũng có lý, gã cũng biết mình làm việc không ra hồn, nếu làm việc kiểu này trước mặt Thái tử thì sớm đã hết đường sống. Nhưng...

"Xin Phụng nghi nghe nô tài trình bày." Cung Ân khom người: "Nô tài theo chỉ ý Thái tử đến hầu hạ Phụng nghi, tuyệt đối không dám lơ là việc Phụng nghi giao phó, càng không dám lừa gạt Phụng nghi. Việc tuyển chọn Thái tử phi và thiếp thất Đông Cung nô tài đã chạy đi nghe ngóng khắp nơi, nhưng một là chưa có quyết định, hai là việc liên quan đến trữ quân là trọng trung chi trọng, Lục Thượng Cục không dễ dàng tiết lộ."

Phương Nhạn Nhi thấy tủi thân, nghe vậy càng nổi cáu, mắt đỏ hoe: "Còn nói không lừa ta! Dù chưa có quyết thì nghe ngóng xem ứng viên có những ai, xuất thân nhà nào, tính cách ra sao, có gì khó đâu!"

Haiz... Không hiểu tiếng người à? 

Cung Ân thở dài, nhướng mày: "Có thể nghe ngóng được. Nhưng 'việc liên quan đến trữ quân', 'Lục Thượng Cục không dễ dàng tiết lộ'." Ông ta nhấn mạnh hai câu này, rồi nói thẳng luôn: "Vì đó là những thông tin có thể kiếm ra tiền."

Phương Nhạn Nhi lập tức cứng họng. 

Vị trí Phụng nghi một năm chỉ có mười hai lượng bạc bổng lộc, thời gian qua tuy Yến Quyết đã bù đắp cho nàng ta rất nhiều bạc, nhưng tiền thưởng cho cung nhân hằng ngày cũng không ít. Ngoài ra tuy còn có các loại ban thưởng khác, nhưng đó đều là đồ có ghi chép rõ ràng, ra vào đều phải minh bạch. Tuy những sổ sách này đa phần chẳng ai xem... Nhưng Phương Nhạn Nhi vẫn không dám lấy những thứ đó đi xoay xở các việc khác, nàng ta không muốn để Yến Quyết thấy mình là người biết đấu đá. Huống hồ người bên trên nhìn nàng ta không thuận mắt, chỉ sợ sẽ nhìn chằm chằm vào việc ra vào của đồ ban thưởng Đông Cung.

Lúc này Phương Nhạn Nhi mới muộn màng nhận ra việc mình không mang theo đồ đạc ở hẻm Hàm Nê vào đây có nghĩa là gì. 

Cả phòng đầy đồ quý giá trị không nhỏ, phần lớn là Thái tử tìm được trong dân gian, mua về là đưa thẳng cho nàng ta, trong cung chẳng hề ghi chép, nàng ta hoàn toàn có thể bán lấy vàng bạc mang vào, làm gì cũng tiện. 

Hoặc lùi một bước, trực tiếp mang vào cũng tốt, tuy lấy những thứ đó đi lo lót cũng dễ bị truy vết, nhưng chúng trước đây không có hồ sơ trong cung, do nàng ta mang vào sẽ được tính là tư sản, tiêu vào việc gì người khác cũng khó nói. 

Nhưng khi ấy chỉ dụ đến quá gấp, nàng ta quá hoảng loạn, chẳng kịp lo gì. Bà vú cứ một mực giục nàng ta vào cung, thuận miệng nói cứ niêm phong đống đồ đó đợi lệnh trên, nàng ta chẳng thèm để ý, nói chi đến việc giành lấy.

Bây giờ, những thứ đó chắc chắn đã được trong cung ghi chép nhập kho, có còn thuộc về Đông Cung hay không còn chưa biết, nàng ta hối hận cũng đã muộn.

"Lui ra cả đi..." Phương Nhạn Nhi ngẩn ngơ ra lệnh.

Cung nhân đang quỳ dưới đất nhìn nàng ta một cái, im lặng rút ra ngoài. 

Cung Ân cũng chẳng nói gì thêm, khom người rồi lui ra.

Sau khi họ đi, Phương Nhạn Nhi nằm vật xuống giường gào khóc. 

Bắt nạt nàng ta, đều bắt nạt nàng ta! 

Từ Phúc Tuệ quân đến các hoàng tử công chúa, rồi đến những người bên trên, đều bắt nạt nàng ta! 

Rõ ràng họ đều coi thường xuất thân của nàng ta!

.

Cuối tháng Năm, Khánh Vương Yến Hoành đại hôn. 

Khánh Vương là con của Mai phi, sinh mẫu đã qua đời từ lâu, được Tuyên phi nuôi nấng. 

Tuyên phi cùng Hoàng hậu, Quý phi đều là người bước ra từ vương phủ Di Châu ra, quan hệ vốn thân thiết, con cái dưới gối cũng đặc biệt gắn bó. 

Thế nên ngày Yến Hoành đại hôn, các hoàng tử công chúa khác chỉ đến ăn tiệc vào lúc hoàng hôn rồi chung vui đến tối, còn các con của Hoàng hậu, Quý phi và hai con gái ruột của Tuyên phi thì từ tờ mờ sáng đã đến giúp đỡ đón dâu.

Gần trưa, Yến Hoành rời phủ Khánh Vương, các hoàng tử và vài phò mã đều đi theo, công chúa và vương phi ở lại phủ Khánh Vương, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi. 

Chúc Tuyết Dao ngồi xuống dùng trà ăn hai miếng bánh, chợt nhớ lại lúc sáng ngồi trong xe ngựa ngái ngủ, dường như mơ hồ nghe thấy Yến Huyền ngáp một cái rồi nói: "Bữa sáng ăn ít quá, đói thật." 

Rồi nàng lại nghĩ nửa ngày qua bận rộn như vậy, chắc hắn cũng chẳng kịp ăn thêm gì.

Chúc Tuyết Dao nghiêng đầu suy nghĩ, Sương Chi vội tiến lên, Chúc Tuyết Dao nói: "Ngươi đi chọn mấy món bánh Ngũ ca thích, bánh bao, bánh nướng loại nào ăn tiện lợi cũng được, chuẩn bị thêm sữa đậu nành hoặc canh, dùng hộp thức ăn đựng lại, tìm một hoạn quan nhanh chân đuổi theo đưa cho huynh ấy. Trên đường đón dâu không có việc gì, huynh ấy có thể tranh thủ ăn chút, đến nơi lại phải bận rồi."

"Nô tỳ tuân lệnh." Sương Chi nhịn cười đáp, rồi lui xuống làm theo.

Chúc Tuyết Dao thấy nàng ấy đi rồi, tự nhấp thêm ngụm trà, bỗng nghe phía sau có tiếng trêu chọc: "Chậc chậc chậc, bận rộn nửa ngày chỉ sợ huynh ấy chết đói sao? Nghe mà ê cả răng!"

Chúc Tuyết Dao quay lại, hóa ra là Lục công chúa Yến Tri Oanh dưới gối Tuyên phi. Yến Tri Oanh kém Yến Huyền vài tháng tuổi, cuối năm nay cũng sắp hoàn hôn. Tuy nhiên hiện giờ hôn sự vẫn đang chuẩn bị, phong hiệu công chúa chưa được quyết định nên vẫn gọi là Lục công chúa.

Chúc Tuyết Dao vội đứng dậy: "Lục tỷ."

"Ở yên đi." Yến Tri Oanh ấn vai nàng, thong thả ngồi xuống cạnh, thận trọng quan sát xung quanh rồi mới thần bí hạ thấp giọng hỏi: "Chuyện Bắc Cung nghe nói chưa?"

Chúc Tuyết Dao ngẩn ra, phản ứng đầu tiên là: "Chọn được Thái tử phi rồi sao?"

"Cái gì cơ!" Yến Tri Oanh cười mắng: "Thái tử phi quyết định rồi mà muội còn không biết sao? Là chuyện của trắc thất."

Chúc Tuyết Dao hỏi: "Phương Phụng nghi bị sao à?" 

Tính toán thời gian, Phương Nhạn Nhi dường như sắp sảy thai rồi. 

Dạo này hết chuyện của công chúa Thục Ninh đến lượt Tứ ca đại hôn, lại còn phải phân tâm cho hai đứa nhỏ và mèo, cuộc sống quá phong phú nên nàng quên béng chuyện này.

Nhưng Yến Tri Oanh lại nói: "Không phải! Không phải chuyện của Phương Phụng nghi. Là Hoàng tổ mẫu chọn xong phi thiếp cho Đại ca rồi,muội đoán xem chọn mấy người?"

Chúc Tuyết Dao nghĩ thầm, thông thường là hai hoặc bốn người, nhưng tối đa có thể là sáu. Yến Quyết cao quý là Thái tử, bên trên rõ ràng không muốn thấy Phương Nhạn Nhi độc sủng.

Nàng đoán: "Sáu người?"

Yến Tri Oanh chớp mắt: "Tám người."

"Hả?" Chúc Tuyết Dao kinh ngạc: "Sao lại là tám người? Không đúng quy tắc lắm."

Yến Tri Oanh chậc lưỡi: "Cũng chẳng phải chuyện gì tày trời, ngoài mặt có cái lý do nghe lọt tai là được, ai mà quan tâm chứ?" 

Nói đến đây, không đợi Chúc Tuyết Dao hỏi thêm, nàng ấy đã chủ động kể tiếp: "Hai trắc phi thì không nói rồi, đều là con gái quan nhỏ. Chuyện thiếp thất là tỷ nhất thời nổi hứng chạy đến Thượng Công Cục xem họ thêu váy cưới mà nghe lỏm được, nói là Hoàng tổ mẫu dặn Lục Thượng Cục đi hỏi đám cung nữ đến tuổi xem ai muốn vào Bắc Cung, trước hết cứ lập danh sách theo quy định, rồi sàng lọc xuất thân và bát tự, cuối cùng do Hoàng tổ mẫu đích thân xem qua chọn ra bốn người nhan sắc xuất chúng."

Trong cung chọn phi thiếp cho hoàng tử đại khái là theo quy trình như vậy.

Yến Tri Oanh nói tiếp: "...Nhưng sau khi chốt xong bốn người này được hai ngày, không hiểu sao Hoàng tổ mẫu đột nhiên lại lệnh cho Lễ bộ xem lại cuốn sổ bát tự phù hợp kia, kết quả tìm ra thêm hai người hợp bát tự với Thái tử một cách kỳ lạ, nói là vượng cho huynh ấy." 

Yến Tri Oanh che miệng cười: "Thế này thì làm sao mà không nhận cho được? Khốn nỗi bốn người trước đã hạ chỉ rồi, cũng không tiện đổi lời, đành thêm luôn cả hai người này vào."

Như vậy là có sáu thiếp thất, cộng thêm hai trắc phi, vừa vặn tám người. Cộng thêm Thái tử phi chưa chốt và Phương Nhạn Nhi, Bắc Cung bỗng chốc có đến mười người ở, thế thì náo nhiệt thật. 

Thiên tử đương triều nắm giữ thiên hạ, hậu cung đến nay cũng chỉ có mười hai người, bao gồm cả Hoàng hậu cùng được gọi là Nhị thánh và Mai phi đã khuất.

Qua đó đủ thấy Hoàng thái hậu ngứa mắt Phương Nhạn Nhi đến mức nào, chi tiết quan trọng hơn là bước đầu tiên Hoàng thái hậu đặc biệt bảo Lục Thượng Cục đi hỏi cung nữ "ai muốn vào Bắc Cung". 

Tuy hiện giờ hoàng cung không ép ai gả cho hoàng tử, nhưng quy trình đa phần là bên trên cứ chọn, chọn xong ai không thích thì đổi. 

Việc đổi thứ tự trước sau này nhìn thì có vẻ không quan trọng, nhưng nghĩ kỹ sẽ thấy, theo cách chọn cũ rất dễ chọn ra những người "an phận thủ thường", nghĩa là không mặn mà cũng chẳng phản đối việc làm thiếp hoàng tử, thấy sao cũng được. 

Giờ đổi thành hỏi trước, những cung nữ "an phận" đa phần chẳng có tâm trí đâu mà dấn thân, vậy người được chọn lên sẽ tham vọng hơn nhiều, đúng như mong đợi của Chúc Tuyết Dao.

Chúc Tuyết Dao nhếch mép, trầm trồ: "Gừng càng già càng cay thật."

.

Ngoài phủ Khánh Vương. Xe ngựa đón dâu vây quanh đám cung nhân đàn hát linh đình, Khánh Vương cưỡi ngựa cao to đi đầu. Sau hắn, những người thích cưỡi ngựa như Tiểu Sở tướng quân cũng cưỡi ngựa đi cùng, đa số quý nhân vẫn ngồi xe ngựa.

Yến Huyền sau khi ra phủ im lặng theo Tam ca lên xe ngựa, 

Hằng Vương thấy hơi lạ nhưng dù sao cũng là huynh đệ nên hắn không nói gì. 

Xe ngựa đi được một lúc, Yến Huyền lấy ra một xấp giấy, không nói lời nào đưa tới trước mặt Hằng Vương.

"?" Hằng Vương bối rối nhìn hắn, nhận lấy lật xem qua loa, dần nhận ra đó là gì, hận đến mức răng hàm nghiến chặt. 

Tốt, tốt lắm, tỷ tỷ của hắn bị Bùi Tùng Nghi ức h**p như vậy, Đại ca lại bao che cho Bùi Tùng Nghi phải không?

Nói một cách công bằng, Hằng Vương cũng biết mình trách Đại ca như vậy là không công bằng, vì chuyện Tứ tỷ bị ức h**p chắc hẳn trước đó Đại ca cũng không biết. 

Nhưng trong lòng hắn thấy giận! 

Tuy nhiên... 

Hằng Vương nhìn Yến Huyền, không muốn hại đệ đệ này, càng không muốn vì tư lợi mà khiến Yến Huyền kết oán với Đại ca. 

Hắn thở dài, hỏi thẳng: "Ngũ đệ, đệ nghĩ kỹ chưa, đó là ca ca ruột cùng mẹ với đệ đấy."

Hắn đã định bụng rồi, chỉ cần Yến Huyền do dự, hắn sẽ trả lại toàn bộ đống đồ này, coi như chưa từng xem qua.

Yến Huyền đáp: "Tam ca thấy lúc Đại ca xin cưới Dao Dao có từng nghĩ mình là huynh trưởng không?"

Hằng Vương im lặng. 

Chuyện của A Dao, ai nghĩ kỹ cũng thấy buồn nôn. Hằng Vương và Hằng Vương phi tình cảm thắm thiết, lúc biết sự tồn tại của Phương Nhạn Nhi đều giận dữ vô cùng, Hằng Vương phi thậm chí vì lý do này mà lần đầu tiên nói thẳng với Hằng Vương: "Chàng cứ việc ra tay tranh giành vị trí trữ quân đi! Trước đây thiếp không biết có nên để chàng tranh không, giờ thì thiếp muốn thấy chàng tranh! Thái tử đến loại chuyện thối nát này còn làm được thì làm sao làm hoàng đế tốt được!"

Nhưng hai huynh đệ không định mắng Thái tử thêm trận nữa, Hằng Vương chỉ nói: "Được, vậy đa tạ đệ." 

Rồi hắn cất đống đồ Yến Huyền đưa.

Sau đó hắn mở ngăn kéo bên hông xe ngựa, lấy ra một cái hộp sơn mài dài một thước rộng nửa thước. Hộp mở ra, một luồng hơi nóng bốc lên, hương thịt nồng nàn lập tức tỏa khắp nơi. 

Yến Huyền từ sáng đã đói, lúc bận rộn thì quên đói, giờ ngửi thấy mùi thơm liền thèm ăn, không khỏi nhìn vào trong hộp, thấy bên trong hộp thực chất làm bằng đồng, dưới miếng đồng chắc hẳn có than hồng nên đồ ăn luôn nóng. Trong hộp xếp ngay ngắn sáu cái bánh nướng kẹp thịt bò kho và trứng ốp la, mỗi cái đều được bọc riêng bằng giấy dầu.

Hằng Vương vừa đưa cho hắn một cái vừa cười nói: "Ăn chút đi. Tam tẩu đệ cứ nhất định bắt ta mang theo, nói là đám cưới nhiều việc, bận rộn dễ đói nhanh. Sáng nay ta còn mạnh miệng bảo làm gì đó đói thế, giờ thấy may mà mình nghe lời!" 

Nói rồi, Hằng Vương cắn một miếng, bánh nướng nóng hổi ngoài giòn trong mềm, hương thịt hương trứng hòa quyện, trộn lẫn với vị đậm đà của nước kho lan tỏa đầu lưỡi.

Yến Huyền nhận lấy cái bánh từ tay Hằng Vương, lòng không khỏi chua xót chua xót. 

Hằng Vương vốn không nghĩ gì, ánh mắt vô tình liếc qua, bỗng nhận ra vấn đề... 

Ngũ đệ cũng thành thân rồi. 

Hắn dè dặt nhìn Yến Huyền, chột dạ hắng giọng, chân thành nói: "Khụ... Tiểu Ngũ này, đừng nghĩ nhiều, tẩu tẩu đệ là đích nữ trong nhà, từ nhỏ đã phải làm gương cho các em, đương nhiên có thể đảm đương mọi việc. A Dao không giống vậy, A Dao là được huynh đệ tỷ muội chúng ta cùng chiều chuộng lớn lên, bên phía mẫu hậu con bé lại là con gái út, đệ không thể trông chờ con bé chăm sóc đệ, đệ chăm sóc con bé cũng tốt mà. Mỗi cặp phu thê mỗi khác, sống sao cho thoải mái là quan trọng nhất."

Yến Huyền đang ăn bánh, ừ một tiếng. 

Một miếng bánh còn chưa nuốt trôi, phu xe phía trước kêu lên, xe ngựa dừng lại. 

Hằng Vương định hỏi có chuyện gì, rèm xe vén lên, một hoạn quan bên ngoài ló nửa người vào, đưa một hộp thức ăn, cúi đầu bẩm: "Điện hạ, nữ quân sai người gửi chút đồ ăn đến, nói để ngài dùng tạm trên đường, lát nữa còn có việc phải bận."

Hoạn quan đặt hộp thức ăn xuống rồi hành lễ cáo lui, xe ngựa cũng không tiện dừng lâu, nhanh chóng đi tiếp. 

Hằng Vương cười gượng, vỗ vỗ vai Yến Huyền: "Đúng là mẫu hậu khéo dạy con gái thật, ca ca nói thừa rồi."

Yến Huyền nhấc hộp thức ăn đến bên cạnh, mở nắp ra thấy tầng trên để một đĩa bánh bao, một đĩa sủi cảo tôm, một đĩa bánh táo đỏ. Nhấc tầng này ra, bên dưới thấy một bát lớn sữa đậu nành, kèm theo bốn năm cái bát nhỏ, đủ thấy Chúc Tuyết Dao có tính đến việc bên cạnh hắn có thể có các anh em khác.

Yến Huyền lần lượt bưng mấy món điểm tâm đặt lên bàn trước mặt, rồi bưng sữa đậu nành ra, múc một bát đưa cho Hằng Vương: "Cùng ăn đi." 

Sau đó hắn múc cho mình. 

Hằng Vương nói cảm ơn, không nói gì thêm, nhướng mày nhìn khóe miệng Yến Huyền không giấu nổi niềm vui.

Yến Huyền cười như tên ngốc vậy, nhưng hình như hắn không nhận ra mình đang cười. 

Hằng Vương nhìn cũng muốn cười, nhưng đành nhịn. 

Haiz, đời người thật khó đoán, Hằng Vương nghĩ thầm. 

Chuyện của Đại ca tuy đáng giận, khiến người ta muốn tát hắn một cái thay A Dao, nhưng ai có thể nói đây không phải là một kết quả tốt chứ? 

Hằng Vương nhủ thầm nhất định phải kể chuyện này cho Vương phi nghe.

.

Khi đoàn xe đón dâu dừng lại, Hằng Vương và Yến Huyền đều đã ăn no, bận rộn tiếp cũng thấy tràn đầy tinh thần. 

Mọi người náo nhiệt một trận ở nhà gái Khánh Vương phi, lúc quay về phủ Khánh Vương thì vừa vặn hoàng hôn. 

Nghi lễ kết thúc, tiệc cưới bắt đầu, Yến Quyết đương nhiên cũng ở đó, nhưng lần này hắn rất biết điều, không tìm Chúc Tuyết Dao bắt chuyện.

Tiệc tan, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền cùng về phủ, lúc vào cửa đã gần giờ Tý. 

Cả hai đều ra khỏi nhà từ lúc trời chưa sáng, bận rộn cả ngày lại có uống rượu, lúc này đã mệt đến mức mắt díp lại. Thế là cả hai đều gồng mình đi tắm rửa thay quần áo. 

Lúc Chúc Tuyết Dao về phòng, thấy Yến Huyền về trước đã ngủ rồi, hai con mèo đều nằm trên người hắn, nhưng hắn ngủ say không biết gì.

Chúc Tuyết Dao khẽ cười, bước lên bế Hoàng Tửu lên trước, vừa v**t v* lưng nó vừa đi ra cửa, cúi người đặt nó xuống: "Ngũ ca mệt lắm rồi, hôm nay phải để huynh ấy ngủ ngon, ngươi ra ngoài ngủ nhé, ngoan nào." 

Sau đó nàng lại quay vào, đưa Bạch Đường ra khỏi cửa luôn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ - Chương 36 | Đọc truyện chữ