Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ
Chương 31
Chúc Tuyết Dao càng nghĩ càng thấy suy luận này đáng tin, không khỏi não nề vì lúc mới nhận ra điều bất thường đã không để tâm suy nghĩ sâu hơn.
Thôi, thực ra nàng có nghĩ đến sớm hơn cũng chẳng giải quyết được gì nhiều. Nếu họ đã quyết chí tìm đến cửa của Yến Huyền thì sớm muộn gì cũng tới, đều là tỷ tỷ tỷ phu trong nhà, nàng không thể nhốt người ta ngoài Trăn Viên không cho vào.
Nàng cùng lắm là tự né tránh, để một mình Ngũ ca đối mặt với sự lúng túng này, nhưng như vậy thì thật không có đạo nghĩa.
Chúc Tuyết Dao thở dài, nhìn qua Yến Huyền, chợt thấy bất an: Ngũ ca dịu dàng lại tốt bụng, đây vốn là ưu điểm, nhưng trong chuyện này, nàng không muốn huynh ấy mủi lòng giúp đỡ.
Vụ án tham ô trong quân đội gây ra những thảm kịch mà nàng đã nghe kể ngày hôm đó, binh sĩ bị bỏ đói đến chết đã đủ kinh hoàng, huống hồ họ còn tham ô cả tiền. Vụ án này nếu không điều tra triệt để và định tội, bách tính và tướng sĩ sẽ thất vọng về triều đình, lúc đó hậu họa khôn lường.
Nói thẳng, nếu Tứ tỷ phu thực sự không sạch sẽ trong chuyện đó, Chúc Tuyết Dao cảm thấy để hắn lấy cái chết tạ tội cũng không quá đáng. Con rể nhà đế vương mà tham ô lương thảo quân đội, vừa không trung vừa không hiếu.
Nghĩ lại, nàng lại nhớ tới Tứ tỷ phu này ở kiếp trước làm luôn quan thuận buồm xuôi gió, nàng chưa từng nghe nói hắn gặp biến cố gì lớn, đa phần là trong chuyện này không bị liên lụy, vậy thì chỉ có hai lý do.
Một là hiện giờ nàng nghĩ quá nhiều, Tứ tỷ phu thực sự không liên quan đến chuyện này; hai là Yến Quyết đã bao che cho hắn.
Chẳng rõ có phải vì hận Yến Quyết quá sâu hay không, Chúc Tuyết Dao không chút do dự nghiêng về vế sau, sau đó lại thầm mắng Yến Quyết một trận.
Nếu với tư cách là Thái tử mà bao che cho hạng quan lại như vậy thì còn đáng ghét gấp vạn lần một hoàng tử bình thường vì mủi lòng mà làm người tốt hồ đồ!
Chúc Tuyết Dao toan tính như vậy, bèn gật đầu với công chúa Thục Ninh, lấy cớ thay y phục để rời khỏi thủy tạ, sau khi ra cửa liền tới một lương đình gần đó.
Khoảng nửa khắc sau, nàng sai Vân Diệp đi nhắn với cung nhân phụ trách dâng món, bảo họ lúc dâng món hãy nhân cơ hội nói với Yến Huyền một tiếng, bảo hắn tới đây, nhưng đừng để công chúa Thục Ninh nhận ra.
Đợi thêm khoảng nửa khắc nữa, Yến Huyền cũng tới lương đình, bối rối nhìn nàng: "Muội sao vậy?"
"Ngũ ca." Chúc Tuyết Dao trầm giọng, biết công chúa Thục Ninh là khách, không có lý nào để người ta đợi lâu một mình trên tiệc, nên cũng không nói nhảm nhiều, một hơi nói ra những suy luận của mình, đương nhiên là nàng bỏ qua chuyện trọng sinh, chỉ nói mình cảm thấy sự qua lại đột ngột của phò mã là có điều kỳ lạ, công chúa Thục Ninh lúc nãy rõ ràng là phân vân hoang mang cũng rất cổ quái.
Nói xong những điều này, nàng ngước mắt nhìn Yến Huyền, khẩn thiết khuyên nhủ: "Nếu Tứ tỷ thực sự vì chuyện này mà tới, Ngũ ca có thể... Có thể không giúp tỷ ấy được không?"
Yến Huyền hơi nhướng mày.
Chúc Tuyết Dao vội vàng nói tiếp: "Ngũ ca, chúng ta từ nhỏ cẩm y ngọc thực, đây là kết quả của việc cha mẹ chinh chiến thiên hạ, nhưng cũng là nhờ vạn dân nuôi dưỡng. Nếu Tứ tỷ phu thực sự có dính líu đến số bạc tham ô này, vừa có lỗi với vạn dân trong thiên hạ, vừa là phá hỏng nền tảng cha mẹ gây dựng. Huynh muốn giúp hắn đương nhiên là lòng tốt, nhưng lòng tốt này thực chất là..."
Nàng muốn nói lòng tốt như vậy thực tế là tàn nhẫn nhất, nhưng Yến Huyền đã ngắt lời nàng: "Dao Dao." Hắn nhìn nàng với ánh mắt phức tạp, "Trong mắt muội Ngũ ca là người không biết nặng nhẹ như vậy sao?"
Chúc Tuyết Dao nghẹn lời.
Yến Huyền vỗ vai nàng: "Được rồi, về thôi. Nếu Tứ tỷ đúng là vì chuyện này mà tới, ta chắc chắn không thể đồng ý."
"..." Chúc Tuyết Dao bị hắn làm cho ngẩn ngơ.
Nàng thực ra còn nghĩ ra rất nhiều đạo lý để khuyên hắn, vì trong lòng nàng hắn thực sự rất mủi lòng lại hòa khí.
Yến Huyền bước ra khỏi lương đình trước, đi được hai bước lại quay đầu lại: "Cùng đi chứ?"
Chúc Tuyết Dao sực tỉnh, vội lắc đầu: "Ngũ ca đi trước đi."
Cùng về một lúc nhìn là biết họ lén lút bàn chuyện gì đó, ngộ nhỡ Tứ tỷ đa nghi lại e là tăng thêm ngăn cách.
Yến Huyền hiểu ý gật đầu, về trước, Chúc Tuyết Dao đợi thêm nửa khắc cũng quay lại hoa sảnh, vừa vào cửa đã thấy công chúa Thục Ninh trông vẫn không yên, nhìn kỹ còn thấy giữa đôi lông mày có chút mệt mỏi, nhất thời không khỏi xót xa, nhưng chuyện này thực sự là một bước cũng không thể lùi.
Nàng thở dài trong lòng, đi thẳng tới chỗ ngồi của mình.
Chúc Tuyết Dao vừa mới ngồi xuống nhấp một ngụm canh, bỗng nghe Yến Huyền hỏi: "Tứ tỷ tới vì chuyện của Tứ tỷ phu phải không?"
Chúc Tuyết Dao: "..."
Nàng giật mình nhìn Yến Huyền, suýt chút nữa thì bị sặc.
Nàng còn đang cầu nguyện Tứ tỷ đừng mở miệng, sao hắn lại chủ động hỏi chứ?
Yến Huyền ngó lơ sự hoảng hốt của Chúc Tuyết Dao, chỉ mỉm cười nhìn công chúa Thục Ninh.
Công chúa Thục Ninh bị hỏi bất ngờ, ngơ ngác một lúc lâu, cuối cùng cũng ngượng ngùng thừa nhận: "Ngũ đệ đệ... Đệ nghe nói rồi sao?"
Chúc Tuyết Dao cảm thấy toàn thân mình tê dại, bởi vì cách trò chuyện này nhìn thì có vẻ đang nói về cùng một chuyện, nhưng thực tế cũng chưa chắc. Cũng có khả năng công chúa Thục Ninh đúng là vì chuyện của phò mã mà tới, nhưng lại không phải vụ án tham ô trong quân đội, vậy thì cứ nói tiếp như vậy sẽ rất khó xử.
Nàng rất muốn chen ngang để ngăn cản Yến Huyền, lại thấy Yến Huyền cười khẩy, nói tiếp: "Đương nhiên là có nghe nói. Tỷ phu là phò mã, bao nhiêu đôi mắt đều đang nhìn chằm chằm, chỉ cần có chút động tĩnh là mọi người đều biết hết, đệ làm đệ đệ làm sao có lý nào lại không biết?"
Hửm?
Chúc Tuyết Dao bình tĩnh lại, kinh ngạc nhìn Yến Huyền.
Hóa ra huynh ấy cũng nhận ra rồi!
Công chúa Thục Ninh chưa nói rõ là chuyện gì, hắn cũng không nói toạc ra, chỉ nói bóng gió nhấn mạnh thân phận phò mã, ám chỉ chuyện liên quan đến phù mã đều rất hệ trọng, lát nữa sẽ dễ dàng chặn họng Tứ tỷ.
Chúc Tuyết Dao thầm cười, cúi đầu cầm đũa, thưởng thức món ăn thong dong xem Yến Huyền thể hiện.
Cảm giác này đối với nàng rất kỳ diệu, tuy trước đó nàng cũng từng thấy Ngũ ca "mách lẻo" chuyện của Yến Quyết trước mặt Thái hậu, nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ để phá vỡ ấn tượng sâu đậm của kiếp trước, trong lòng Chúc Tuyết Dao vẫn cảm thấy Ngũ ca này là một "người tốt dễ mủi lòng".
Nhưng bây giờ người tốt đã biến thành cáo già rồi.
Công chúa Thục Ninh vẫn muốn gượng cười, nhưng rất nhanh đã không gượng nổi nữa, khàn giọng mở lời: "Ngũ đệ..."
Mới thốt ra được hai chữ, tiếng khóc đã chực trào ra.
Yến Huyền và Chúc Tuyết Dao nhìn nhau, Chúc Tuyết Dao lập tức rời chỗ ngồi xuống bên cạnh công chúa Thục Ninh, vừa lấy khăn tay đưa cho tỷ ấy lau nước mắt vừa ôn tồn nói: "Tứ tỷ đừng buồn, rốt cuộc là có chuyện gì, tỷ cứ nói ra cho chúng muội nghe."
Công chúa Thục Ninh lau nước mắt, liên tục lắc đầu, nhìn Chúc Tuyết Dao rồi lại nhìn sang Yến Huyền: "Ngũ đệ, chuyện này là tỷ phu của đệ bị mỡ heo che mắt, tỷ... Tỷ cũng đã mắng hắn rồi. Nhưng hắn chỉ là nhất thời hồ đồ giả điếc làm ngơ, không giống những kẻ ham lợi riêng coi thường mạng người kia, nếu Ngũ đệ có thể ở trên triều đình vì hắn..."
Yến Huyền lạnh nhạt nói: "Chuyện này đệ chỉ biết chút lông tóc, nếu Tứ tỷ không chịu nói rõ mà muốn dối gạt bảo đệ lên triều nói đỡ cho tỷ phu, coi chừng làm tổn thương tình cảm tỷ đệ."
"Ngũ ca!" Chúc Tuyết Dao khẽ quát, nhân lúc công chúa Thục Ninh đang nức nở, nàng liếc xéo Yến Huyền, ngăn cản rõ ràng là giả, nụ cười như sắp lộ ra.
Cái bản lĩnh vừa gài bẫy vừa hù dọa người này của huynh ấy khá đấy chứ! Nàng học được rồi!
Yến Huyền đọc được sự trêu chọc trong mắt nàng, chân mày giật giật, cúi đầu uống rượu.
Công chúa Thục Ninh không chú ý đến những cái liếc mắt của đôi vợ chồng trẻ, cố gắng bình tĩnh lại một chút, rồi hổ thẹn kể lại sự tình.
Hóa ra trong số lương thực quân đội bị tham ô đó có vài đợt từng đi qua quận mà phò mã Bùi Tùng Nghi đang làm quan ở đó, việc độn thêm cát vào lương thực cũng là làm trong lúc lưu kho tạm thời tại kho lương của quận. Ngay lần đầu tiên Bùi Tùng Nghi đã bắt gặp tận tay họ giở trò, biết rõ chuyện có điều mờ ám, nhưng đối phương nhét ngân phiếu cho hắn, nên hắn đã không hỏi tới.
Thế rồi có lần một thì có lần hai, hai bên sau vụ đó đã đạt được thỏa thuận ngầm, những kẻ đó lần nào cũng nhét ngân phiếu cho hắn, lần nào hắn cũng im hơi lặng tiếng.
Công chúa Thục Ninh nức nở: "Hắn chỉ tưởng những người này chẳng qua là kiếm chút lợi nhỏ nên muốn chia một phần, mãi cho đến khi trong quân đội xảy ra án mạng mới biết gan của họ lại lớn như vậy!"
Chúc Tuyết Dao nghe mà lặng người, truy hỏi: "Tỷ phu đã nhận bao nhiêu tiền?"
Hai mắt công chúa Thục Ninh đỏ hoe: "Khoảng sáu bảy lần, mỗi lần hai ba trăm lạng, cộng lại tối đa cũng không quá hai nghìn lượng."
Trời ạ!
Hai nghìn lượng bạc đặt ở nhà bình thường là một khoản tiền khổng lồ, nhưng lại không đủ cho phủ công chúa tổ chức một bữa tiệc. Đường đường là phò mã mà vì hai nghìn lượng bạc mà mạo hiểm làm liều, Chúc Tuyết Dao không biết nên nói gì cho phải.
Yến Huyền cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, tuy vẫn cau mày, nhưng giọng điệu đã dịu đi nhiều: "Tứ tỷ, chuyện này của tỷ phu không lớn, dù cuối cùng có liên lụy đến đầu hắn cũng không sao, cùng lắm là giáng chức phạt bổng lộc, tỷ đừng quá lo lắng, cứ coi như để tỷ phu rút ra một bài học."
Chúc Tuyết Dao cũng nghĩ như vậy, nhưng công chúa Thục Ninh liên tục lắc đầu, cầu xin một lần nữa: "Nếu chỉ là nhất thời giáng chức phạt bổng thì thôi đi, nhưng một khi đã định tội, con đường làm quan sau này khó tránh khỏi bị cản trở. Tỷ phu của đệ... Hắn còn trẻ như vậy, Nếu lúc này mà có một vết nhơ như thế, nửa đời sau này..."
"... Tứ tỷ tỷ!" Chúc Tuyết Dao không nghe nổi nữa, vừa ngắt lời tỷ ấy vừa cùng Yến Huyền ngỡ ngàng nhìn nhau.
Trong ấn tượng của nàng, tính tình Tứ tỷ tuy mềm mỏng nhưng không phải là người không hiểu lý lẽ, lời này quả thực không giống như từ miệng tỷ ấy có thể thốt ra.
Nàng hít một hơi thật sâu, nghiêm túc nói: "Tỷ tỷ cứ bình tâm suy xét đi, nếu vì chuyện này mà ảnh hưởng đến con đường làm quan chẳng phải là tỷ phu đáng đời sao? Chúng ta ở vị trí này, đôi khi nói năng không cẩn thận cũng có thể ảnh hưởng đến tính mạng tài sản của bách tính. Hắn thì hay rồi,, tận mắt thấy kho lương trong quận lấy thứ kém chất lượng thay cho hàng tốt mà lại dám vì tư lợi mà giả ngu giả ngơ... Tỷ nói tội của hắn không lớn muội công nhận, nhưng tỷ nói hắn vô tội đến mức nào thì cũng chưa hẳn. Bây giờ hắn hối hận rồi, nên để Tứ tỷ đi cầu khẩn khắp nơi như thế này, thế lúc nhận ngân phiếu sao không nghĩ đến hậu quả? Hơn nữa Tứ tỷ cũng đừng quên, chuyện này đã xảy ra án mạng, khơi dậy dân oán, Ngũ ca đi nói đỡ vài câu cho tỷ phu có lẽ không phải việc khó, nhưng người chết không thể sống lại, ai sẽ đi đòi lại công bằng cho tướng sĩ chết đói đó đây?"
"Nhưng mà..." Công chúa Thục Ninh chỉ biết khóc, nhưng lại không nói thêm được gì.
Không khí trong hoa sảnh đông cứng lại, Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đều không muốn nhượng bộ, cũng không còn gì để khuyên bảo thêm, thấy công chúa Thục Ninh khóc không ngừng, Chúc Tuyết Dao đành gọi Vân Diệp, Sương Chi tới, dặn dò họ: "Các ngươi hầu hạ Tứ tỷ đi nghỉ ngơi đi."
Sau đó, nàng ôn tồn nói với công chúa Thục Ninh, "Tứ tỷ cứ bình tĩnh lại đã... Lát nữa chúng ta sẽ bàn sau."
Công chúa Thục Ninh khóc đến mụ mị, để mặc cho Vân Diệp, Sương Chi cùng với cung nữ bên cạnh mình dìu ra khỏi hoa sảnh.
Chúc Tuyết Dao thấy tỷ ấy đi hẳn mới coi như thở phào nhẹ nhõm, đang định phàn nàn với Yến Huyền vài câu về phò mã, chợt nghe thấy bên ngoài vang lên những tiếng hô hoán dồn dập: "Điện hạ? Điện hạ!"
Hai người nghe tiếng nhìn ra, thấy công chúa Thục Ninh đang đổ xuống, các cung nữ cuống cuồng đỡ lấy nàng ấy, trông có vẻ như đã ngất đi rồi.
Cả hai kinh hãi đứng bật dậy, Yến Huyền vội sai người đi mời đại phu, Chúc Tuyết Dao sải bước ra ngoài, gọi cung nhân chuẩn bị kiệu ấm, đưa công chúa Thục Ninh về Bách Hoa Đường của mình.
Mọi người đều cho rằng công chúa Thục Ninh là do quá nôn nóng mà ngất xỉu, sau khi đưa người về Bách Hoa Đường không lâu, Tôn đại phu liền dẫn theo bốn vị y nữ cùng tới, sau khi nghe kể lại sự tình cũng nói: "Chắc là do nôn nóng quá độ, công chúa còn trẻ, chắc không có gì đáng ngại, thần xin chẩn mạch trước đã."
Chúc Tuyết Dao cùng Yến Huyền lui ra gian ngoài chờ đợi, đợi chừng một khắc đồng hồ, Tôn đại phu lau mồ hôi trên trán bước ra từ phòng ngủ, cúi chào hai người, ngập ngừng nói: "Hỷ sự, công chúa đã mang thai rồi."
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đều sững sờ, sau đó vui mừng mỉm cười.
Tuy rằng phò mã sắp bị trị tội, nhưng tội không lớn, đương nhiên không cản trở chuyện vui này.
Nhưng không đợi họ dặn dò cung nhân mau chóng vào cung báo hỷ, Tôn đại phu lại lên tiếng: "Còn một chuyện kỳ lạ nữa..."
Giọng điệu vốn đã ngập ngừng của ông càng yếu dần đi.
Hai người lại ngơ ngác một lần nữa, Chúc Tuyết Dao hỏi: "Chuyện gì gọi là kỳ lạ?"
Tôn đại phu ngẩng đầu, lại lau mồ hôi trên trán, nghiến răng nói: "Chuyện này... Ngọc thể của công chúa tôn quý, thần không dám tận mắt nhìn, chỉ là mấy vị y nữ đều nói trên người công chúa có vài chỗ ngoại thương... Chỗ thì xanh chỗ thì tím, vị trí không giống nhau."
Chúc Tuyết Dao lập tức hiểu ra sự lo lắng của Tôn đại phu, giữa lúc ngỡ ngàng nghe thấy Yến Huyền ở bên cạnh kinh hãi hỏi: "Tứ tỷ bị ngã sao?!"
"..." Chúc Tuyết Dao mặt không cảm xúc nhìn hắn, cảm thấy Ngũ ca vừa rồi hóa thân thành cáo già lại biến mất rồi, hiện tại người này giống như một con mèo ngốc vậy.
Nàng bất lực hít một hơi thật sâu, hỏi Tôn đại phu: "Đều là vết thương mới sao?"
Tôn đại phu vốn bị câu hỏi kia của Yến Huyền làm cho không biết trả lời thế nào, nghe thấy cách hỏi của Chúc Tuyết Dao biết là nàng đã hiểu, mới thở phào, cúi người khom lưng: "Đa số là vết thương mới, nhưng cũng có hai vết sẹo nói là trông có vẻ cũ hơn, một ở sau lưng, một ở bên đùi. Vết ở sau lưng đó... Y nữ nói nó dài mảnh mà sâu, không giống như vết thương bình thường."
Chuyện liên quan đến việc riêng của công chúa, Tôn đại phu không nói rõ ràng bất kỳ câu nào, không chỉ không nói thẳng đó là vết thương gì, càng không dám tùy tiện phỏng đoán vết thương đó gây ra như thế nào.
Nhưng bấy nhiêu đã đủ rõ ràng .
Chúc Tuyết Dao và Yến Huyền đều như bị sét đánh, theo mô tả của Tôn đại phu, trong đầu họ đều hiện lên hình dáng của vết thương.
Bất kể đó rốt cuộc là vết thương gì, vết thương đáng sợ như vậy xuất hiện trên người một công chúa nhà đế vương đều đủ khiến người ta kinh hoàng.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận