Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ
Chương 27
Vân Diệp căng thẳng, liên tục lắc đầu: "Không phải... Là hài cốt, rất nhiều hài cốt... Đều là của trẻ con. Nghe thị vệ nói... Nói là nhiều đến mức không đếm xuể."
Giọng Vân Diệp run rẩy, có thể thấy cũng bị dọa sợ.
Rất nhiều hài cốt, lại còn là của trẻ con, chuyện này còn đáng sợ hơn cả gặp ma.
"Sao có thể..." Chúc Tuyết Dao kinh hãi, theo bản năng nhìn về phía các thị vệ đang bận rộn, nhưng nàng không dám nhìn nhiều, rồi chợt nhận ra, "Có tiếng khóc, nghĩa là vẫn còn đứa trẻ còn sống sao?"
Vân Diệp gật đầu, sợ Chúc Tuyết Dao còn muốn qua đó xem, không nói hai lời mà đỡ nàng lên xe: "Nữ quân cứ về nghỉ ngơi trước đi, để họ kiểm tra trước, sau khi tra rõ nguyên do sẽ về bẩm báo với nữ quân."
"Mang những đứa trẻ còn sống về, mời đại phu đến, rồi sai người đi tìm mấy bà vú." Chúc Tuyết Dao trầm giọng dặn dò rồi theo lời lên xe.
Vân Diệp sợ dính xui xẻo ở đây không tốt cho Chúc Tuyết Dao, vừa ngồi vững đã giục phu xe khởi hành.
Vì gần đó có thôn xóm nên thị vệ đi tra xét nguyên nhân cũng rất nhanh.
Chúc Tuyết Dao vừa bước chân vào nguyệt môn của Bách Hoa Đường, phía sau đã có người đi vào bẩm báo: "Nữ quân, đã tra rõ rồi."
Chúc Tuyết Dao quay đầu, thị vệ bước vào trong sân, chắp tay hành lễ: "Dưới lòng đất đó có một thạch thất, theo lời dân làng gần đó thì là cổ mộ để lại từ xưa, không biết đã tồn tại bao lâu rồi, sớm đã bị trộm, mộ của ai cũng không thể khảo chứng. Sau này không biết bắt đầu từ khi nào, các thôn lân cận phàm là ai sinh con ra mà không muốn nuôi thì đều đưa đứa trẻ vào trong động đó, mỹ danh là đưa đi vãng sinh. Có người còn để lại chút thức ăn hoặc quần áo giày dép coi như đồ tế lễ."
Chúc Tuyết Dao rợn người, càng nghe chân mày càng nhíu chặt.
Vân Diệp và Sương Chi hiểu rõ hơn về những chuyện tồi tệ chốn dân gian này, Sương Chi hỏi ngay: "Đều là bé gái, có phải không?"
"Phần lớn là vậy..." Thị vệ bẩm báo thở dài lắc đầu, "Dân gian vốn có truyền thuyết, nói rằng nếu muốn có con trai, sinh con gái thì không được giữ lại, có thế con trai mới đến. Nếu để con gái lại nuôi, những linh hồn đầu thai khác sẽ tưởng nhà này thích con gái mà đầu thai thành nữ nhi. Có những nhà mong cầu con trai tha thiết nên đã tin vào lời quỷ quái đó."
Còn có cả chuyện như vậy sao?
Kiếp trước tuy Chúc Tuyết Dao bị Yến Quyết và Phương Nhạn Nhi hành hạ thê thảm, nhưng khi nhỏ lại được đế hậu nâng niu chăm sóc mà lớn lên, đối với những chuyện này dù có nghe qua cũng không cảm thấy chân thực.
Nay chuyện này xảy ra ngay trong Trăn Viên của mình, Chúc Tuyết Dao mới thấy kinh hãi, nghiến răng bình tĩnh lại mới hỏi: "Hài cốt có bao nhiêu? Còn sống được mấy đứa?"
Thị vệ đáp: "Còn hai đứa trẻ sống, một đứa chắc là mới bị vứt vào, còn khóc rất to; đứa kia e là đã ở trong đó hai ba ngày rồi, chỉ còn thoi thóp. Hài cốt..." Thị vệ ngập ngừng, "Cái động Vãng Sinh này có từ tiền triều, hài cốt chất thành mấy lớp, e là phải đếm mất vài ngày."
Chúc Tuyết Dao nhắm mắt lại: "Thôi, không cần đếm nữa. Các ngươi tìm chỗ nào đó an táng những hài cốt này đi, rồi lấp cái động Vãng Sinh kia lại. Hai đứa còn sống... Đưa vào phòng ta, giục đại phu đến mau."
Dứt lời nàng bước vào phòng, hai bé gái một lát sau được đưa đến Bách Hoa Đường, Tôn đại phu trong phủ cũng đến ngay sau đó. Sau khi thăm khám, ông nói đứa trẻ khóc to chắc là vừa mới chào đời, thời gian bị vứt vào không lâu nên tình hình vẫn ổn, chỉ là bị đói; đứa trẻ kia trông đã chừng một tuổi rồi, không biết vì cớ gì đột ngột bị vứt bỏ, vì đã ở trong động Vãng Sinh hai ba ngày nên lúc này hơi thở như sợi tơ, trên người còn có nhiều vết muỗi đốt và côn trùng cắn đến bị thương, sốt đến mức toàn thân nóng rực, lại vì tuổi quá nhỏ nên không thể dùng thuốc.
Tôn đại phu dẫn theo mấy y nữ bận rộn từ nửa đêm đến sáng sớm mới miễn cưỡng giúp đứa trẻ hạ sốt, cũng không dám đảm bảo sẽ sống được, chỉ nói với Chúc Tuyết Dao: "Nữ quân cứ theo dõi mười ngày, nếu có thể vượt qua mười ngày này thì sẽ dễ sống hơn."
"Làm phiền ông rồi." Chúc Tuyết Dao cả đêm không ngủ, mệt mỏi rã rời gật đầu. Đợi đại phu và các y nữ cáo lui, nàng tự trấn tĩnh một hồi mới có dũng khí đến bên nôi, nhìn hai bé gái nhỏ xíu.
Mới nhìn một cái, nước mắt nàng đã rơi.
Kiếp trước nàng cũng từng làm mẹ, từng có một bé gái nhỏ nhắn được nàng nhìn lớn lên từng ngày...
Hai bé gái trước mắt khiến nàng thấp thoáng nhớ đến Tuế Ninh lúc còn trong tã lót, nhớ đến những năm tháng mẹ con bầu bạn và cả cái chết thê thảm của hai mẹ con cuối cùng.
Nỗi đau buồn dữ dội trào dâng trong lồng ngực nàng, rồi nỗi đau ấy lại hóa thành một thứ cảm xúc phức tạp hơn. Một mặt nàng thấy kết cục của Tuế Ninh không nên như vậy, mặt khác nàng lại nghĩ hai bé gái trước mắt cũng không nên gặp phải cảnh ngộ này.
Thực ra nàng hiểu, nàng hiểu cảnh ngộ của ba đứa trẻ này hoàn toàn khác nhau, từ sinh đến tử đều không cùng một chuyện. Nhưng lúc này nàng không còn đủ lý trí, trong lòng nàng chỉ còn lại sự bất lực của đêm pháo hoa rực rỡ năm ấy, khi nàng trân trân nhìn Tuế Ninh chưa kịp đứt hơi đã bị kéo đi khỏi trước mắt.
Sự bất lực đó cùng với việc trọng sinh đã hóa thành một nỗi phẫn nộ và không cam lòng, nàng như bị ma ám mà nghĩ rằng: Kiếp này nàng phải bảo vệ những đứa trẻ.
"Vân Diệp, Sương Chi." Chúc Tuyết Dao không chút do dự mà hạ quyết tâm, "Hai đứa trẻ này từ nay về sau sẽ là con của ta."
"Hả?" Vân Diệp và Sương Chi kinh hãi, định khuyên nàng suy nghĩ kỹ, nhưng thấy thần tình nàng kiên định thì đều nghẹn lời.
Chúc Tuyết Dao lắc đầu: "Hai ngươi không cần ngạc nhiên như vậy, chuyện của ta và Ngũ ca hai ngươi đều rõ, mà ta lại không thể để cha mẹ bị mất đi hương hỏa thờ phụng, vốn dĩ đã định nhận nuôi trẻ con rồi. Chỉ là... Vốn không nghĩ sẽ nhận nuôi theo cách này, nay đã gặp được thì cũng là duyên phận, cứ quyết định vậy đi."
Nàng không hề lừa họ, lúc trước nàng nói với Ngũ ca "tự có sắp xếp" chính là kiểu sắp xếp này.
"Có điều... Chuyện này khoan hãy nói với trong cung, ta và Ngũ ca mới thành hôn được vài ngày, đột nhiên nhận nuôi con thế này e là cha mẹ không tiếp nhận nổi. Ta cứ nuôi chúng trước đã, đợi chúng lớn hơn chút nữa rồi tính sau."
Vân Diệp và Sương Chi nhìn nhau, lặng người một hồi, Vân Diệp hỏi: "Nữ quân không bàn bạc với Ngũ điện hạ sao?"
"Không cần đâu." Chúc Tuyết Dao nói, "Chuyện nhà ta Ngũ ca cũng hiểu, chúng đã là con nuôi, lại theo họ Chúc của ta, thì không liên quan gì đến Ngũ ca, sau này hai ngươi cũng đừng lấy chuyện con cái mà làm phiền sự thanh tĩnh của huynh ấy."
Vân Diệp và Sương Chi do dự nhận lời, Chúc Tuyết Dao giục chuyện đi tìm bà vú, cảm thấy hơi đói liền sai người truyền bữa sáng.
...
Trong Cảnh Hành Các, Yến Huyền sau khi tỉnh dậy nghe nói Chúc Tuyết Dao nửa đêm đã về, phản ứng đầu tiên là: Biết thế đêm qua cũng qua Bách Hoa Đường trải chiếu nằm đất rồi.
Sau đó hắn nghe Dương Kính nói: "Phúc Tuệ quân mang hai đứa trẻ về."
"Hả?" Yến Huyền giật mình ngồi bật dậy, chú mèo Bạch Đường đang nằm trên ngực hắn l**m lông không kịp đề phòng bị hất lăn một vòng, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn hắn.
Yến Huyền cũng ngơ ngác không kém, nhìn Dương Kính bên cạnh giường: "Cái gì gọi là mang hai đứa trẻ về?"
Dương Kính cười khổ: "Điện hạ đừng vội... Không phải Phúc Tuệ quân sinh đâu."
"Ngươi nói nhảm, tất nhiên không phải rồi!" Yến Huyền nhướng mày lườm gã.
Dương Kính cúi người cười xòa, vừa hầu hạ Yến Huyền thức dậy vừa kể vắn tắt ngọn ngành chuyện đêm qua, cuối cùng cúi đầu nói: "Phúc Tuệ quân vừa mới hạ quyết định, nói là muốn nhận nuôi hai đứa trẻ này, để chúng theo họ Chúc, sau này kế thừa hương hỏa và tước vị của Chúc gia."
Dương Kính nói lời này với tâm trạng phức tạp, ngữ điệu pha chút mỉa mai khó nhận ra, chỉ đợi Yến Huyền nổi giận.
Dứt lời, quả nhiên thấy bàn tay đang khoác áo của Yến Huyền khựng lại, hắn quay đầu, đôi mày nhíu chặt: "Nhận nuôi rồi sao?"
"Phải." Dương Kính thầm bĩu môi, trong lòng nghĩ: Đã gả cho hoàng tử rồi, nhận nuôi trẻ con bên ngoài là thế nào? Chẳng phải làm vấy bẩn huyết thống thiên gia sao?
"Chuyện lớn như vậy..." Sắc mặt Yến Huyền xanh mét, chẳng kịp thắt đai lưng hay đeo túi thơm, trực tiếp sải bước ra ngoài.
Hắn hiểu dự định "góp gạo thổi cơm chung" mà nàng nói, cũng biết muốn sống cuộc đời theo ý mình thì không được vội vàng, phải tính kế lâu dài.
Nhưng chuyện nhận nuôi trẻ con lớn như thế, nàng không nói với hắn một tiếng đã quyết định rồi sao?
Nói một cách công bằng, con nàng nhận nuôi dù theo họ Chúc của nàng, dù kế thừa tước vị Phúc Tuệ quân của nàng thì hắn cũng là cha của đứa trẻ chứ?
Yến Huyền nghĩ kỹ rồi, hôm nay hắn nhất định phải nổi giận một trận, để nàng biết chuyện này nàng làm không đúng, lần sau không được như vậy nữa.
Một lát sau, Yến Huyền hùng hổ xông vào sân Bách Hoa Đường, không dừng bước lấy nửa giây mà vào thẳng trong phòng: "Dao Dao!"
"Suỵt!" Ba người Chúc Tuyết Dao, Vân Diệp, Sương Chi đồng loạt ra hiệu bảo hắn im lặng, đồng thời nơm nớp lo sợ nhìn hai đứa trẻ.
Dỗ trẻ con ngủ thật là quá khó khăn.
Vừa nãy đại phu đi không lâu, đứa nhỏ đã quấy khóc, tiếng khóc này làm đứa lớn cũng tỉnh giấc, hai đứa khóc vang một góc, càng khóc càng hăng.
Trước đó Chúc Tuyết Dao sai người đi tìm bà vú, giờ đã tìm được, vốn định để đại phu xem qua trước, xác định không có bệnh mới cho tiếp xúc với trẻ con, lúc này cũng không quản được nhiều như thế, vội vàng gọi hai bà trông khỏe mạnh nhất vào giúp dỗ dành, dỗ gần hai khắc mới ngủ lại được.
Thế mà Yến Huyền cứ thế sát khí đùng đùng xông vào.
Đổi lại là ai thì phản ứng đầu tiên cũng phải là bảo hắn im miệng.
"..." Yến Huyền há miệng, im lặng trở lại, cơn giận nung nấu suốt dọc đường bỗng chốc tan biến sạch sẽ.
Hắn bất lực và cam chịu thở dài, nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Chúc Tuyết Dao rồi ngồi xổm xuống, nhìn hai đứa trẻ gầy yếu trong nôi trước mặt, hạ giọng hỏi: "Muội... Muốn nhận nuôi hai đứa trẻ này sao?"
"Vâng." Chúc Tuyết Dao gật đầu, đứng dậy kéo tay áo hắn ra ngoài, "Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi."
Yến Huyền đi theo nàng ra ngoài sân, nàng quay người lại, nghiêm túc nói: "Ngũ ca cũng biết Chúc gia chỉ còn lại mình muội, muội làm con gái không thể để cha mẹ mất đi sự thờ phụng sau này. Nhưng chúng ta đã không phải phu thê thật, muội chỉ còn cách nhận con nuôi. Muội vốn định từ từ chọn đứa trẻ phù hợp, nhưng mà... Đây là duyên phận, muội nghĩ thuận theo ý trời cũng tốt."
Nàng cười khổ một tiếng, rồi chân thành cam đoan với hắn: "Nhưng Ngũ ca yên tâm, hai đứa trẻ này sẽ không gây cho huynh một chút phiền phức nào đâu, muội sẽ tự chăm sóc chúng. Đợi chúng lớn, muội sẽ thưa chuyện này với cha mẹ, cũng sẽ nói rõ với người ngoài là đứa trẻ không liên quan gì đến ngũ ca, đều là muội suy nghĩ cho Chúc gia, tuyệt đối không để ngũ ca phải khó xử."
Kiếp trước nàng đến giây phút cuối cùng mới biết Yến Quyết để tâm đến mức nào chuyện Tuế Ninh mang họ của nàng, kiếp này tuyệt đối không thể để hai đứa trẻ này đi vào vết xe đổ của Tuế Ninh.
Mặc dù trong lòng nàng thấy Yến Huyền và Yến Quyết không giống nhau, nhưng làm việc chu toàn vẫn tốt hơn, mọi người đều thấy thoải mái.
Yến Huyền nghe xong mà lòng cực kỳ phức tạp.
Hóa ra nàng thực sự không định để đứa trẻ coi hắn là cha sao?
Nàng nằm mơ à!
Yến Huyền thầm mắng, ngoài mặt vẫn thản nhiên gật đầu: "Được, đều nghe theo muội."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận