Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ
Chương 13
"..." Yến Huyền nhìn nàng một lúc rồi cười nói: "Cho dù chưa thành hôn cũng chẳng có đạo lý ca ca ngủ đất nhường giường cho muội muội, muội khách sáo cái gì không biết?"
Nói rồi, hắn đặt sách xuống, kéo chăn, ngáp một cái rồi nằm xuống: "Ngủ đi."
"Ồ..." Chúc Tuyết Dao bĩu môi, ngoan ngoãn lên giường đi ngủ.
Nàng mệt lử, một đêm ngủ rất say.
Nhưng mới đến giờ Dần, Vân Diệp – người đã được nàng dặn dò từ trước – nhẹ nhàng gõ cửa gọi nàng thức dậy.
Nàng lập tức tỉnh giấc, lầm bầm đáp: "Dậy rồi, lát nữa hãy vào."
"Nô tỳ tuân mệnh." Vân Diệp ở ngoài đáp lời.
Chúc Tuyết Dao trở mình, vén rèm giường nhìn về phía Yến Huyền. Sau khi thị giác đã thích nghi với bóng tối, nhìn rõ tình hình trước mắt, nàng không nhịn được mà cười một tiếng.
Hắn nằm nghiêng về phía nàng, ngủ rất say. Một con mèo trắng lông xù không biết chui vào từ lúc nào đang nằm ngay ngắn trên vai hắn, đầu hướng về phía đầu hắn, hình như không ngủ, cứ kêu gừ gừ.
Chúc Tuyết Dao nhìn mà lòng mềm nhũn, không kìm lòng được mà nằm nướng thêm một lát mới lên tiếng gọi hắn: "Ngũ ca? Ngũ ca!"
"Ưm..." Yến Huyền mơ màng lật người nằm ngửa ra, con mèo trắng mất thăng bằng, chạy mất hút.
Chúc Tuyết Dao túm váy bước xuống giường, đưa tay lay hắn: "Mau dậy đi thôi, chúng ta phải vào cung vấn an sớm một chút."
Yến Huyền mắt còn chẳng mở, quờ quạng tay ấn nàng xuống: "Để ta ngủ thêm lát nữa, ngủ đủ rồi mới vào cung, ngoan nhé."
"Đừng có làm loạn!" Chúc Tuyết Dao gạt tay hắn ra, nghiêm nghị nói: "Không nên để cha và mẹ phải đợi đâu, huynh mau dậy đi."
"..." Yến Huyền lúc này mới mở mắt, vô hồn nhìn nàng một hồi lâu, thốt ra ba chữ: "Chúc Tuyết Dao."
Đột nhiên bị hắn gọi cả tên lẫn họ, Chúc Tuyết Dao sững người.
Yến Huyền hỏi nàng: "Muội thực sự rất muốn xem ta bị ăn đòn à?"
"Huynh nói gì vậy?" Chúc Tuyết Dao ngạc nhiên: "Muội đâu có ý đó!"
Yến Huyền nhắm mắt lại: "Nếu muội bảo muội nhớ phụ hoàng mẫu hậu nên muốn vào cung sớm thì ta không còn gì để nói. Nhưng nếu chỉ vì lễ nghi... Ta thấy họ sẽ nổi giận đấy."
Hả? Chúc Tuyết Dao ngẩn người.
Yến Huyền trở mình quay lưng về phía nàng, lấy gối trùm kín đầu: "Hơn nữa, hôm qua họ cũng ngủ muộn, hôm nay chắc chắn đều muốn ngủ bù, muội tin không?"
"Muội..." Chúc Tuyết Dao định nói không tin theo bản năng, nhưng đột nhiên nghẹn lại. Vì nàng chợt giật mình nhận ra những suy nghĩ này của mình từ đâu mà có.
Là Yến Quyết đã tiêm nhiễm cho nàng.
Kiếp trước, vào buổi sáng đầu tiên sau hôn lễ, nàng vốn muốn ngủ nướng vì mẹ dặn không cần bận tâm lễ nghĩa cứ ngủ đủ rồi hãy vào cung. Nhưng sáng sớm hôm sau, Yến Quyết đã gọi nàng dậy từ lúc trời chưa sáng. Nghe nàng thuật lại lời hoàng hậu, hắn bảo nàng rằng sau này nàng không chỉ là dưỡng nữ của đế hậu mà còn là con dâu, quan hệ mẹ chồng nàng dâu rất khó xử, nàng phải tự biết điều; ngoài ra nàng còn là thái tử phi, nhất cử nhất động đều có nghìn vạn đôi mắt dõi theo, nàng phải hành xử đúng mực để làm gương cho thiên hạ.
Hai đạo lý một tư một công này khiến nàng không thể phản bác, đành phải thức dậy trang điểm theo hắn vào cung tạ ơn.
Giờ nghĩ lại... Ngày hôm đó mẹ thực sự đã ngủ nướng, họ phải đợi ngoài cửa điện Tiêu Phòng đến gần trưa bà mới dậy. Nghe tin họ đến từ sớm, Hoàng hậu bất lực trêu chọc họ không cần làm thế. Trong lòng nàng cũng nghĩ vậy, nhưng Yến Quyết lại nói riêng với nàng rằng mẫu hậu chỉ khách sáo thôi, không thể tin là thật.
Bây giờ xem ra, phần hắn dùng thân phận thái tử phi để yêu cầu nàng thì có lẽ nàng không có gì để nói, nhưng phần về hoàng hậu thì nàng đã nhìn thấu rồi, rõ ràng là hắn nói dối. Hơn nữa, nếu chỉ có một chuyện này thì cũng chẳng sao, nhưng nghĩ kỹ lại, những chuyện tương tự sau này còn xảy ra vô số lần. Hắn cứ như vậy, dùng lễ giáo từng chút một trói buộc nàng, khiến nàng dần dần trở nên khép nép, gò bó trước mặt phụ mẫu vốn yêu thương nàng hết mực.
Cách một kiếp người chợt nhận ra chân tướng, Chúc Tuyết Dao có một cảm giác quái dị khó tả. Cảm giác này khiến nàng thấy sự giác ngộ lúc này của mình là đúng, nhưng lại không nhịn được mà hoài nghi bản thân, hai luồng suy nghĩ mâu thuẫn đấu đá trong đầu nàng suốt mấy hiệp.
Cuối cùng, nàng hít sâu, ép mình không lấy chuyện này ra nói nữa, lại đẩy vai Yến Huyền: "Dù vào cung không gấp, nhưng muội còn phải uống trà thiếp thất nữa mà."
Đây đúng là quy tắc. Theo lệ thường, khi hoàng tử đại hôn, trong cung ít thì ban hai thị thiếp, nhiều thì có thể sắp xếp cùng lúc hai trắc phi và bốn thị thiếp. Những người này vào ngày thứ hai sau đại hôn đều phải đến dâng trà cho chính thê và để phân rõ tôn ti, họ đều phải đến chờ từ sáng sớm.
Cho nên, nếu Chúc Tuyết Dao vì vào cung tạ ơn mà tạm thời không gặp họ thì không sao; nhưng nếu nàng chỉ vì ngủ nướng mà để họ chờ chực bên ngoài thì kiểu gì cũng bị coi là muốn dằn mặt người mới. Đối với Chúc Tuyết Dao, mọi người tình cờ gặp nhau, việc gì phải làm thế?
Yến Huyền đang quay lưng về phía nàng nghe vậy lại mở mắt, ngẩn ngơ một lúc rồi bật dậy, ngơ ngác nhìn Chúc Tuyết Dao: "... Ta chưa nói với muội à?"
Chúc Tuyết Dao hoang mang: "Nói cái gì?"
Yến Huyền ôm trán, ngón cái ấn mạnh vào thái dương, hồi tưởng một hồi lâu mới đành thừa nhận: "Lỗi của ta, bận quá nên đầu óc mụ mị rồi."
"Gì cơ?" Chúc Tuyết Dao không hiểu.
Yến Huyền bình tĩnh lại, nghiêm túc nói: "Không có trà thiếp thất nào để uống cả, trắc phi hay thị thiếp đều không có..." Hắn cười gượng, "Ta đã nói với hoàng tổ mẫu là ta không cần, hoàng tổ mẫu đã đồng ý. Ta vốn định nói với muội một tiếng, nhưng sau đó lại bận việc khác..."
Hôn lễ có quá nhiều việc cần làm, hắn đã chẳng nhớ nổi sau đó đi bận việc gì, tóm lại là quên khuấy mất chuyện này.
Chúc Tuyết Dao á khẩu: "Cha và mẹ cũng đồng ý sao?"
"Họ còn mong thế không được ấy chứ?" Yến Huyền nhe răng cười, "Muội xem, họ sợ muội chịu uất ức đến mức nào, ngay cả mèo cũng suýt không cho ta nuôi, thì sao có thể vui vẻ để ta nạp thiếp? Chỉ là có quy tắc từ xưa nên họ không tiện mở lời, ta chủ động từ chối đúng là hợp ý họ quá."
Chẳng biết có phải do hắn nhắc đến mèo hay không mà con mèo trắng chạy mất lúc nãy lại lạch bạch chạy về, ngang ngược giẫm thẳng qua chân Yến Huyền, sáp lại gần Chúc Tuyết Dao nũng nịu cọ quậy.
Yến Huyền đưa tay bế nó vào lòng, nó liền ngoan ngoãn kêu "meo meo"
Yến Huyền vừa vuốt lông mèo vừa nói: "Muội yên tâm ngủ đi, ngủ đủ rồi mới vào cung bảo đảm không sao hết. Nếu thực sự có ai nói ra nói vào, muội cứ bảo là muội đã giục từ lúc trời chưa sáng, nhưng ta cứ nằm ỳ không chịu dậy." Nói tới đây, hắn nở nụ cười vô tội: "Ta lông bông quen rồi, họ tự nhiên sẽ tin thôi."
Chúc Tuyết Dao ngơ ngác ngồi bên cạnh hắn, không nói được lời nào nữa.
Yến Huyền ngả người ra sau nằm lại xuống nệm, hai tay nhấc con mèo trắng đưa cho nàng, ngáp ngắn ngáp dài bảo: "Để nó ngủ cùng muội nhé? Ngoan lắm đấy."
"À..." Chúc Tuyết Dao không rõ mình nhận lấy con mèo với tâm trạng thế nào, nàng ôm nó vào lòng v**t v* vài cái, sực nhớ ra, hỏi hắn: "Nó tên là gì?"
"Bạch Đường." Yến Huyền trả lời.
"Chữ 'Đường' trong bạch hải đường sao?" Chúc Tuyết Dao hỏi.
"Không, là đường trắng." Yến Huyền nhắm mắt cười, "Cái loại ngọt lịm ấy."
Đặt tên thật chẳng tinh tế chút nào...
Chúc Tuyết Dao thầm mỉa mai, rồi chưa đầy một khắc sau nàng đã hiểu tại sao nó tên là Bạch Đường.
Con mèo này quá "ngọt" luôn!
Nó rất nhiều tình với con người, sau khi được Chúc Tuyết Dao bế lên giường liền xoay vòng vòng bên cạnh vừa cọ vừa kêu, bộ lông xù mềm mại cứ mơn man trên má nàng.
Chúc Tuyết Dao bị cọ đến ngứa ngáy, rụt cổ cười khẽ, vừa xoa nó vừa hạ giọng nói: "Đừng đi đâu nhé, ngủ thôi."
Yến Huyền đang mơ màng nghe thấy câu này, hé mắt nhìn nàng, bảo: "Nó muốn chui vào chăn đấy."
"?" Chúc Tuyết Dao ngơ ngác, nửa tin nửa ngờ vén một góc chăn lên, Bạch Đường quả nhiên lập tức chui tọt vào, nằm xuống bên cạnh nàng.
Chúc Tuyết Dao trở mình nằm nghiêng, vị trí này vừa hay cho nó nằm trong lòng nàng. Nàng thử dùng cánh tay ôm lấy nó, nó liền kêu meo meo không ngớt.
Thật tốt quá...
Chúc Tuyết Dao thầm cảm thán: Kiếp trước Ngũ ca sống cuộc đời thần tiên gì thế này!
Hai người một mèo cứ thế ngủ đến lúc mặt trời lên cao.
Khi Chúc Tuyết Dao mở mắt ra lần nữa, nàng thấy Yến Huyền cũng vừa mới tỉnh, đang nằm ngửa trên nệm dưới đất cạnh giường, ung dung vắt chéo chân.
Bạch Đường cũng đã thức, nhưng vẫn tận tụy "hầu ngủ", chỉ là chẳng biết đã nằm l*n đ*nh đầu nàng từ lúc nào, đang tao nhã l**m lông, thỉnh thoảng lại khều một lọn tóc của nàng ra l**m láp chậm rãi.
Chúc Tuyết Dao đưa tay v**t v*, lọn tóc bị nó l**m trở nên xơ xơ, nàng bật cười ngẩng đầu cứu lấy lọn tóc dưới vuốt nó: "Vất vả cho mày rồi, không phiền nữa đâu nhé."
Miếng đệm thịt hồng phấn của Bạch Đường xòe ra thu lại, hào phóng buông tha tóc nàng, rồi đứng dậy vươn vai một cái, rồi đi đến cọ vào Yến Huyền.
Yến Huyền cười, vừa đưa tay gãi cằm nó vừa hỏi Chúc Tuyết Dao với vẻ như đang tranh công: "Đáng yêu chứ?"
...
Trong tẩm điện của điện Vị Ương, hoàng hậu gần trưa mới thức dậy. Sau khi chải chuốt thì đã sắp đến giờ dùng bữa trưa, bà bèn bỏ qua bữa sáng, chỉ bảo cung nhân bưng chút bánh tới, ngồi bên bàn vừa uống trà vừa ăn, nụ cười có chút vẻ "tiểu nhân đắc ý".
Khoảng giờ Dần, bà và hoàng đế đều đã tỉnh, vì giờ Mão là lúc thượng triều.
Nhưng hôm qua họ đều ngủ rất muộn, đầu tiên là bận rộn hôn lễ của A Dao và Tiểu Ngũ, về cung rồi hai phu thê lại vừa uống rượu vừa ngồi tâm sự một hồi lâu. Cảm thán xong đã qua giờ Tý, nghĩ đến chuyện A Dao gả đi rồi lòng họ vẫn ngổn ngang trăm mối, chẳng sao ngủ được.
Cho nên lúc tỉnh dậy vào giờ Dần, cả hai đều uể oải. Hoàng đế ngáp một cái vỗ vỗ tay bà: "Hôm nay bà thượng triều đi."
"..." Hoàng hậu quay lại nhìn ông, thốt ra hai chữ: "Ông đi."
"Hôm qua trẫm uống nhiều rồi." Hoàng đế mệt mỏi, "Bà đi đi."
"Ai thích đi thì đi, tóm lại thiếp không đi." Hoàng hậu mặt dày mày dạn.
Hoàng đế nhíu mày: "Sao bà lại như thế?"
"Ông chẳng phải cũng thế còn gì!" Hoàng hậu lầm bầm, dứt khoát trở mình không nhìn ông nữa.
Cuối cùng vẫn là hoàng đế thức dậy. Không ngờ buổi chầu hôm nay lại khá nhiều việc, đến tận lúc này vẫn chưa tan chầu. Thế nên hoàng hậu rất hả hê.
Bà lại nghĩ đến việc A Dao và Tiểu Ngũ lát nữa vào cung dập đầu, Theo lý là họ phải lần lượt gặp bà và hoàng đế, nhưng người nhà với nhau không cầu kỳ thế, ai bận không dứt ra được thì đôi trẻ chỉ cần gặp người kia là xong.
Vậy nếu bà đi thượng triều, e là hôm nay lỡ mất việc gặp chúng rồi.
Cái thiệt này cứ để hoàng đế chịu thì tốt hơn.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận