Lục Niên cầm lấy đũa, đôi mắt đen trong suốt nheo lại khẽ lưu chuyển nhìn Kha Nguyệt, đôi mắt thâm thúy. Khi Kha Tùng đang là nhẹ Kha Nguyệt thì anh chậm rãi mở miệng ăn sạch miếng cá. . 

Kha Nguyệt chỉ lo ứng phó trước sự giáo huấn của Kha Tùng, không nhìn thấy người đàn ông bên cạnh đang cúi đầu nhai miếng thịt, bờ môi cong lên đầy hạnh phúc. 

Lúc này nhà họ Cố cũng đến ngồi trên bàn ăn, hai gia đình vẫn thường xuyên qua lại, bố mẹ Cố không ngớ miệng khen Lục Niên làm Kha Nguyệt đỏ mặt 

“Cha mẹ thì ra hai người ở đây, con và Triệt tối nay sẽ ăn cơm ở nhà!” 

Cửa trước miệng, Tử Nhiễm mặc bộ đầm tím dắt Cố Minh Triệt, nụ cười vui vẻ trên mặt vừa nhìn thấy đôi nam nữ trên bàn thì liền đông cứng. 

Vừa nhìn thấy Kha Nguyệt, tâm tình Tử Nhiễm liền khó chịu, Kha Nguyệt cũng không phải không có cảm giác này? Khi hai người không thích nhau lại cùng đứng chung một căn nhà kết quả duy nhất chính là mắt to trừng mắt nhỏ. 

Mấy ngày trước, Kha Nguyệt nhìn thấy Tử Nhiễm và Cố Minh Triệt ấn ân ái ái đứng chung với nhau, cô lại tứ cố vô thân, một mình đối mặt, nỗi phiền muộn tức giận trong lòng không chỗ để trút. 

Hôm nay, bên cạnh có Lục Niên, dưới bàn ăn, bàn tay ấm áp của anh nhẹ nhàng siết lấy bàn tay hơi lạnh của cô, giúp cô có thêm dũng khí đối mặt mà trước kia bản thân trở nên hèn mọn. 

Một ý niệm thoáng qua đầu, Kha Nguyệt không nhìn đôi mắt trừng to xinh đẹp của Tử Nhiễm, cô quay sang Lục Niên, anh cũng chỉ kéo nhẹ khóe môi, tác phong phong độ tựa như đại công tử, vẻ nổi bật phi phàm mấy ai có thể so sánh? 

Lục Niên có phải anh cũng đã tính trước hôm nay sẽ gặp Tử Nhiễm, thậm chí là... Cố Minh Triệt? 

Tử Nhiễm suy nghĩ nhìn cách ăn mặc trang trọng 

của Lục Niên, tuy đơn giản mà sang trọng, so với bất kì thiếu gia con nhà giàu nào thì cũng xuất chúng hơn hẳn. Anh không phải người thích ganh đua, hôm nay lại mặc như thế, dụng ý trong đó không cần nói cũng biết. 

Cố Minh Triệt đứng sau lưng Tử Nhiễm, lúc nhìn thấy Kha Nguyệt vẻ lạnh lùng trong mắt khẽ gợn sóng, nhưng lại nhanh chóng khôi phục sự lạnh lẽo như băng, nhất là khi nhìn thấy bàn tay Lục Niên để dưới bàn nắm chặt tay Kha Nguyệt, hàng lông mày anh tuấn cau lại, đôi mắt thờ ơ nhíu nhẹ, giữa hai hàng lông mày tỏa ra một chút lãnh khốc. 

Kha Tùng lại cảm thấy không ổn, nhưng cũng bắn khoăn không ít. Mối quan hệ giữa bốn người này rất phức tạp, nếu tụ lại trong cùng một nơi chỉ lát nữa không khí sẽ lạnh như băng, đông cứng tới mức khiến người ta không thể thở. 

Làm cha như ông chỉ có thể hòa giải mâu thuẫn của con gái, cho nên khi thấy Tử Nhiễm và Cố Minh Triệt điều đầu tiên nói là: “Đã tới rồi thì mau vào ăn cơm đi.” 

Tử Nhiễm nhẹ xùy một tiếng, chiếc cằm thon thả hất lên, liếc xéo Kha Nguyệt và Lục Niên đang ngồi bên bàn, để chiếc túi trong tay xuống gọi dì Mai ra, kéo Cố Minh Triệt đi vào phòng ăn.

“Đã tới rồi thì mau vào ăn cơm đi.” - Chương 119 | Đọc truyện tranh