"Tỷ tỷ, bệ hạ không cho tỷ xuất cung."

"Cái gì?" Ta thốt lên, chỉ cảm thấy trái tim sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, vừa ngột ngạt vừa đau.

Vãn Phù rũ mắt: "Bệ hạ nói… nói tỷ tâm cơ thâm trầm, ta khuyên rất lâu, ngài ấy mới chịu nới lỏng, nói có thể cho tỷ… cho tỷ…"

"Cho ta cái gì?"

Vãn Phù không dám ngẩng đầu nhìn ta, giọng cũng rất nhỏ.

Nàng nói: "Cho tỷ gả đi."

Trong nháy mắt, trong phòng tĩnh lặng không một tiếng động, ta chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập, từng nhịp một nặng nề.

Như thể khoảnh khắc sau sẽ vỡ tan trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Ta kéo khóe môi, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

"Vãn Phù, muội hãy nói thật cho ta biết, chuyện để ta gả đi, là chủ ý của bệ hạ, hay là của muội?"

Vãn Phù bỗng "bịch" một tiếng quỳ xuống trước mặt ta.

Hai mắt nàng đỏ hoe, nước mắt rơi như mưa, lúc này càng nức nở không thành tiếng.

"Vân Tụ tỷ tỷ, ta cũng không muốn như vậy, nhưng bên ngoài đều đang truyền, nói tỷ cũng muốn làm phi t.ử. Tỷ có văn tài như vậy, là kiểu nữ t.ử bệ hạ thích nhất, nếu tỷ vào hậu cung, bệ hạ nhất định sẽ vô cùng sủng ái tỷ. Đến lúc đó, ngài ấy sẽ không còn thích ta nữa."

Ta cúi người, nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt nàng.

"Cho nên muội mới đề nghị với bệ hạ, gả ta ra ngoài, đúng không?"

Vãn Phù cúi đầu, không dám nhìn ta.

Ta không biết nên diễn tả thế nào.

Chỉ cảm thấy trong lòng lạnh buốt, vốn tưởng là tỷ muội sống c.h.ế.t có nhau, cuối cùng vẫn không chịu nổi thử thách. 

Mà ta lại ngay cả sức lực để phản kháng cũng không có.

Bởi vì lúc này, nàng là chủ, ta là tỳ.

Nhưng ta vẫn không cam lòng, lại hỏi thêm một câu: "Ta có thể từ chối không?"

Vãn Phù chống tay lên bàn, chậm rãi đứng dậy.

Một thân cung trang của nàng hoa lệ vô cùng, sớm đã không còn là cô nương ngây thơ non nớt năm xưa.

Vãn Phù nghiêm giọng nói: "Bổn cung đã cầu bệ hạ ban hôn cho ngươi, ngươi chỉ có thể nhận, cũng bắt buộc phải nhận."

09

Phu quân mà Vãn Phù tìm cho ta, là một người biểu ca họ hàng xa của nàng.

Sang năm xuân vi, hắn sẽ tham gia khoa cử.

"Tỷ yên tâm, tỷ là Vân Tụ tỷ tỷ của ta, ta sẽ không để tỷ gả cho người không tốt. Biểu ca ta tuy gia cảnh bình thường, nhưng học vấn uyên bác, dung mạo lại tốt, chỉ đợi sang năm tham gia khoa cử, nhất định có thể để tỷ trở thành Trạng nguyên phu nhân."

Hồng Trần Vô Định

Ta không biết trong lời này của Vãn Phù có mấy phần thật, mấy phần giả.

Nhưng nàng đã cầu được thánh chỉ từ Thẩm Sách.

Cho dù ta không muốn đến đâu, cũng buộc phải gả cho nam nhân chưa từng gặp mặt này.

Có lẽ là để tránh đêm dài lắm mộng.

Sau ngày đó, Vãn Phù liền bắt đầu chuẩn bị của hồi môn cho ta.

Cũng có lẽ vì trong lòng có áy náy với ta.

Nàng chuẩn bị cho ta rất nhiều vàng bạc châu báu.

Mỗi món đều giá trị liên thành, đủ để ta nửa đời sau không lo cơm ăn áo mặc.

Bảy ngày sau, nàng tiễn ta xuất giá tại Quan Thư cung.

Thượng Y cục gấp rút trong bảy ngày, theo lệnh Vãn Phù, may cho ta một bộ giá y tinh xảo hoa lệ.

Trên đó nạm hơn mười viên Nam châu lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tất cả đều do Vãn Phù lấy từ kho riêng của mình ra.

"Vốn là ta có lỗi với tỷ, những thứ ngoài thân này, coi như là bù đắp cho tỷ."

Nói xong, nàng tự tay đội trâm hoa phượng quan cho ta.

Ta nhìn bản thân trong gương.

Kiếp trước dù địa vị đến Quý phi, ta cũng chưa từng mặc qua bộ giá y đỏ thắm này, chỉ vì thê t.ử của Thẩm Sách, chỉ có thể là Hoàng hậu.

Mà ta, nói cho cùng cũng chỉ là thiếp.

Hóa ra làm chính thê, cảm giác lại khác biệt đến vậy.

Ta chậm rãi đứng dậy.

Vãn Phù tiễn ta đến cửa, đội ngũ đón dâu đã sớm tới nơi.

Ta cũng sắp phải xuất giá rồi.

"Chỉ là một cung nữ hèn mọn, cũng chỉ có nàng lòng dạ thiện lương, mới vì nàng ta mà chuẩn bị một hôn lễ chu toàn như vậy."

Ta vừa phủ khăn hồng lên đầu, Thẩm Sách đã lạnh mặt bước vào Quan Thư cung.

Trong lời nói của hắn là sự chán ghét không giấu nổi.

"Đã gả cho người khác, sau này hãy an phận làm thê t.ử, đừng lại tâm cao hơn trời, hiểu chưa?"

Ta cúi đầu tạ ân: "Nô tỳ lĩnh chỉ."

Sắc mặt Thẩm Sách dịu đi vài phần.

Lại hỏi: "Hình như đến giờ trẫm vẫn chưa biết tên ngươi."

Ta không đáp, mà nhìn về phía Vãn Phù.

Nàng vẻ mặt căng thẳng.

Vội vàng lên tiếng: "Bệ hạ, giờ lành đã đến."

Đội ngũ đưa dâu bắt đầu gõ trống khua chiêng.

Thẩm Sách không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ nhìn ta bái biệt Vãn Phù, rồi theo đội ngũ đón dâu rời đi.

Hoàn toàn rời khỏi tòa hoàng cung này.

10

Đế vương ban hôn, là ân sủng lớn lao, nên người đến dự tiệc cưới không ít.

Bái xong thiên địa, ta được nha hoàn dìu vào tân phòng.

Cũng không biết đã qua bao lâu.

Cửa phòng bị người đẩy mở, ta cúi thấp đầu, khăn hồng che kín tầm mắt.

Chỉ nhìn thấy một đôi hài đỏ chậm rãi dừng lại trước mặt.

Nến đỏ lay động, khiến cả căn phòng ấm áp diễm lệ.

Khăn hồng bị người khẽ vén lên.

Ta ngẩng đầu nhìn, người trước mắt một thân hỉ phục đỏ thắm, dáng người thanh gầy mà thẳng tắp.

Không giống uy nghi đế vương của Thẩm Sách.

Chàng mày mắt ôn hòa, dung mạo cực kỳ tuấn tú, ánh nến chiếu lên sườn mặt chàng, nhu hòa lại ấm áp.

Đôi mắt trong sáng như mực.

Thấy ta ngẩng đầu, chàng chắp tay thi lễ với ta.

"Tại hạ Lục Thanh Hòa."

Giọng chàng rất nhẹ, như sợ làm ta giật mình, khẽ nâng mắt rồi lại nhanh ch.óng cúi xuống.

"Ta biết cô nương không muốn thành thân cùng ta, nhưng thánh chỉ ban hôn, thực sự không thể từ chối. Sau này ta sẽ ngủ ở đông sương phòng, tuyệt không mạo phạm cô nương."

Chàng ôn hòa lễ độ, lời nói cũng khiến người ta dễ sinh thiện cảm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Du Viên Kinh Mộng - Chương 5 | Đọc truyện chữ