Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)
Chương 174: CÒN CÓ CHÚNG TA!
Không gian trên mặt sông Thủy Vân Hà lúc này không khác gì một địa ngục trần gian, nơi mà sức mạnh của bậc Luyện Hư kỳ đã biến mọi quy luật phòng ngự trở thành trò hề. Lam Hiệp đứng sừng sững trên cao, khuôn mặt lão không chút cảm xúc, đôi bàn tay gầy guộc đan xen vào nhau, điều khiển Lam Ba Vũ Quyết tạo ra một vùng từ trường linh lực đen đặc.
"UỲNH! UỲNH! UỲNH!"
Mỗi lần lão ép tay xuống, không khí lại nổ tung một tiếng trầm đục. Mười bốn vị cường giả Thủy Vân cùng Hoàng Nam đang phải kết thành một vòng tròn linh lực, nhưng lớp màng bảo hộ ấy liên tục bị những luồng thủy khí của Lam Hiệp bào mòn, rạn nứt.
"RĂNG RẮC!"
Tiếng vỡ vụn của linh lực hộ thể vang lên chói tai.
"PHỐC!"
Một vị trưởng lão của Hồn Thiên Cung bị dư chấn đánh trúng lồng ngực, xương cốt gãy vụn phát ra những tiếng "Rắc... rắc..." rùng mình, người lão bay ngược ra sau, phun ra một ngụm máu tươi lênh láng trên mặt sông.
Liệt Nghĩa nghiến răng, cơ bắp trên cánh tay cầm thương phồng đại, gân xanh nổi lên như những con giun đất, nhưng trước áp lực của Luyện Hư chi lực, đôi đầu gối của ông cũng phải run rẩy, mặt sàn chiến thuyền dưới chân bị giẫm nát vụn thành từng mảnh gỗ nhỏ.
Giữa lúc đó, Lam Huyền ánh mắt lấp lóe một tia ngoan độc.
- GIẾT! TOÀN BỘ ĐÔNG KỲ QUÂN KHÔNG ĐỂ LẠI MỘT AI! - Lam Huyền thét lớn, thanh âm lanh lảnh đâm xuyên qua màn mưa linh lực.
"ONG!"
Thủy Mặc Kiếm trên tay nàng bùng phát một luồng hắc quang u tối. Nàng lướt đi trên mặt nước với tốc độ của một bóng ma, tu vi Hóa Thần trung kỳ tỏa ra khiến quân sĩ Đông Kỳ xung quanh cảm thấy khó thở, lồng ngực như bị đá tảng đè nặng.
"Phập! Vút!"
Một đường kiếm của nàng vung ngang, Thủy linh lực hóa thành một dải lụa đen sắc lẹm, chém đứt lìa hàng loạt binh khí của binh sĩ Đông Kỳ rồi xuyên thẳng qua cổ họng họ. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả tà áo xanh thẫm của nàng. Nàng không dừng lại, thân hình xoay tròn như một cơn lốc, Thủy Mặc Kiếm đi đến đâu, đầu rơi máu chảy đến đó. Tiếng gào thét thảm thiết của quân sĩ hòa cùng âm thanh của lưỡi kiếm cắt vào da thịt tạo nên một khung cảnh rợn người.
Phía bên kia, Thái Vĩnh cũng hiểu ý gầm lên như một con dã thú.
"OÀNH!"
Thổ linh lực cuồng bạo bộc phát, hắn dậm mạnh chân lên mặt nước, khiến bùn đất và đá tảng dưới đáy sông Thủy Vân Hà cuộn trào lên như những cột chông khổng lồ.
"ẦM! ẦM!"
Những chiến thuyền rệu rã của Đông Kỳ Quân bị những cột đá sắc nhọn đâm xuyên từ dưới lên, vỡ vụn thành trăm mảnh. Binh sĩ trên thuyền không kịp định thần đã bị đá nhọn đâm thấu người, tiếng xương gãy vang lên liên hồi giữa những tiếng kêu cứu tuyệt vọng. Tiến Trung và Lam Thắng cũng dẫn theo thủy quân Lam Ba tràn qua, binh khí trong tay bọn hắn vung lên liên tục, thu gặt mạng sống của những chiến binh Đông Kỳ đang thoi thóp.
"XOẸT! PHẬP!"
Tiếng binh khí đâm vào da thịt, tiếng người ngã xuống nước và tiếng gào khóc đau đớn vang vọng khắp một vùng trời. Đông Kỳ Quân lúc này đã hoàn toàn tan tác, đội hình bị xé vụn, xác quân sĩ nổi lềnh bềnh trên mặt nước bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm kinh hoàng. Dưới sự càn quét của Lam Huyền và đám người Thái Vĩnh, quân Đông Kỳ dù có ý chí sắt đá đến đâu cũng không thể bù đắp được khoảng cách quá lớn về tu vi.
Cả mặt sông Thủy Vân Hà giờ đây chìm trong khói lửa. Lam Huyền đứng giữa vũng máu của kẻ thù, đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía Hoàng Nam đang bị Lam Hiệp nghiền ép, trong tay nàng, Thủy Mặc Kiếm vẫn không ngừng rỉ xuống những giọt máu tươi đỏ thẫm.
Trên mặt sông Thủy Vân Hà, cuộc thảm sát vẫn đang diễn ra đầy nghiệt ngã. Quân đoàn Lam Ba như những bóng ma xanh thẫm tràn qua các chiến thuyền vỡ nát, gieo rắc nỗi kinh hoàng lên những người lính Đông Kỳ.
"UỲNH!"
Một binh sĩ Đông Kỳ bị dư chấn linh lực từ đợt bành trướng của Lam Hiệp đánh trọng thương, thân hình gầy gò của hắn bật ngược về phía sau, đập mạnh vào mạn thuyền rạn nứt. Hắn nằm đó, điên cuồng thổ huyết, hơi thở đứt quãng. Trong tầm mắt mờ đục, hắn thấy một bóng dáng nữ tử lạnh lùng đang lướt đi trên mặt nước. Lam Huyền cầm Thủy Mặc Kiếm, ánh mắt tàn độc khóa chặt lấy hắn.
Trong đầu người binh sĩ hiện lên một ý nghĩ chua chát:
- "Vậy... vậy là hết rồi..."
Hắn mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại, buông xuôi binh khí, chờ đợi một nhát kiếm kết liễu kiếp người lầm than giữa thời loạn lạc.
Thế nhưng...
"KENG!!!"
Một tiếng va chạm kim loại đanh thép vang lên ngay sát bên tai, chấn động đến mức khiến người binh sĩ phải choàng mở mắt. Hắn sững sờ thấy Thủy Mặc Kiếm của Lam Huyền bị một luồng lực đạo vô hình đánh bật trở lại. Lam Huyền bị phản chấn, lùi lại mấy bước trên mặt nước, khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ kinh hãi và bất ngờ:
- Kẻ nào?!
"ONG!"
Không gian đột ngột rung chuyển dữ dội. Một tiếng kiếm minh thanh thoát, uy nghiêm vang vọng khắp bầu trời. Thủy Vân Kiếm Quyết vận chuyển đến cực hạn, khiến mây đen trên cao bị xé toạc ra.
- Thủy Thiên Kiếm!
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Từ trên chín tầng mây, một thanh cự kiếm ngưng tụ từ Thủy linh lực tinh khiết nhất, rực rỡ thanh quang, mang theo sức nặng của vạn quân đâm thẳng xuống vị trí của Lam Huyền. Phản xạ của nàng cực nhanh, cảm nhận được nguy hiểm chết người, nàng vội vàng buông kiếm kết ấn:
- Lam Ba Vũ Quyết - Lam Thuẫn!
Một bức màn ánh sáng xanh thẫm, cấu thành từ lớp lớp Thủy linh lực nén chặt hiện ra trước mặt nàng.
"OÀNH!!!"
Vụ va chạm tạo ra một cột nước cao hàng chục trượng. Thủy Thiên Kiếm với sức mạnh áp đảo hoàn toàn đã phá tan Lam Thuẫn như bẻ cành củi khô, trực tiếp đánh bật Lam Huyền bay ngược trở lại phía sau.
"PHỐC!"
Lam Huyền đáp xuống mạn thuyền chiến, không kiềm chế được mà thổ ra một ngụm huyết tươi. Nàng đưa tay lau khóe môi, đôi mắt híp lại đầy căm hận nhìn về phía kẻ vừa xuất hiện giữa không trung.
Tại đó, một nam tử trẻ tuổi với đạo bào xanh thẫm bay phần phật trong gió ngàn, khí thế vương giả lẫm liệt. Hắn đứng ngự trị giữa hư không như một vị thần sông nước, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống đống đổ nát phía dưới.
- Ả tiện nữ, ngươi muốn diệt Đông Kỳ Quân? Hừ!... Cút!
Giọng nói của Hoàng Di Linh vang vọng khắp chiến trường, đầy uy nghiêm và khinh miệt. Khí thế Hóa Thần trung kỳ bùng nổ, Thủy linh lực vần vũ quanh thân hắn tạo thành những luồng xoáy nước cực đại, ngăn cách hoàn toàn quân Lam Ba với những binh sĩ Đông Kỳ đang thoi thóp.
Ngay sau lưng hắn, một nữ tử tuyệt mỹ cũng bước ra. Ngọc Linh nắm chặt trường kiếm trên tay, tà áo trắng tinh khôi đối lập hoàn toàn với chiến trường đẫm máu. Đôi mắt nàng đằng đằng sát khí, nhìn chằm chằm vào đám người Lam Huyền như nhìn những kẻ đã chết.
Lam Huyền nghiến răng, giọng nói rít qua kẽ răng:
- Hoàng Di Linh? Phía sau nàng, Lam Thắng nhìn thấy Ngọc Linh thì hoàn toàn chấn kinh. Hắn chưa từng thấy nữ tử nào thoát tục và khí chất đến thế. Sự kinh ngạc ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi một ngọn lửa dục vọng bùng lên mạnh mẽ trong ánh mắt. Hắn liếm môi, tâm tư đen tối bắt đầu trỗi dậy khi nhìn vào thân hình mảnh mai nhưng đầy uy lực của nàng.
"ONG! ONG!"
Hoàng Di Linh đứng giữa vòng vây, đạo bào xanh thẫm tung bay mạnh mẽ, trường kiếm trong tay rung lên từng hồi thanh lãnh, liên tục vẽ nên những đồ hình kiếm trận để chống chọi với áp lực từ bốn phía.
- Thái Tử cao quý của ta, đắc tội rồi!
Thái Vĩnh dẫn đầu đòn công kích, hắn gầm lên một tiếng, trường thương trong tay rung chuyển, Thổ linh lực từ dưới đáy sông cuộn trào lên hóa thành những cột đá nhọn hoắt và bùn đặc, lao thẳng vào chính diện Hoàng Di Linh như hang loạt quả đạn pháo.
"UỲNH!"
Ngay khoảnh khắc Di Linh vung kiếm chém tan những khối đá lớn, một luồng sát khí sắc lẹm vang lên từ phía sau. Lam Huyền từ trong màn sương mù nước bất ngờ vọt ra, Thủy Mặc Kiếm mang theo Lam Ba Vũ Quyết vận chuyển hóa thành hàng ngàn đạo tàn ảnh đen kịt, đâm thẳng vào các tử huyệt trên người hắn.
"XOẸT!"
Hoàng Di Linh xoay người cực nhanh, trường kiếm tạo thành một màn chắn ánh sáng dày đặc. Những tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên liên hồi, hỏa tinh bắn tung tóe giữa mặt sông đẫm máu.
"KENG! KENG! KENG!"
Thế nhưng, sự phối hợp giữa một Hóa Thần trung kỳ và một tu sĩ chuyên về phòng ngự như Thái Vĩnh khiến Di Linh vô cùng chật vật. Cứ mỗi khi hắn định bộc phát đại chiêu để thoát thân, trường thương của Thái Vĩnh lại như một ngọn núi lớn nện xuống, ép hắn phải thu chiêu phòng thủ.
Trong khi đó, ở một góc chiến trường khác, Ngọc Linh đang phải đối mặt với nỗi nhục nhã tột cùng. Lam Thắng bước đi trên mặt nước, mỗi bước chân của hắn đều tạo ra những gợn sóng Lam Ba quỷ dị, tu vi Nguyên Anh trung kỳ hoàn toàn áp chế nàng. Hắn nhìn Ngọc Linh bằng ánh mắt tham lam, liếm môi một cách đê tiện:
- Chậc chậc, Ngọc Linh Đại công chúa, nhìn nàng vẫy vùng trong tuyệt vọng thế này, bổn cung lại càng thấy hưng phấn hơn. Làn da trắng ngần này mà bị dính máu thì thật đáng tiếc. Ngoan ngoãn buông kiếm theo bổn cung về Lam Ba Quốc, ta sẽ cho nàng nếm trải tư vị làm một sủng phi tột đỉnh thế gian là thế nào. Ha ha ha!
Ngọc Linh giận đến run người, lồng ngực phập phồng, nàng thét lên đầy căm phẫn:
- Đồ súc sinh đê tiện! Miệng lưỡi bẩn thỉu của ngươi chỉ xứng đáng bị vứt cho cá ăn!
Nàng dốc toàn bộ linh lực, Thủy Vân Kiếm Quyết vận chuyển, trường kiếm hóa thành một dải lụa nước rực rỡ chém thẳng vào mặt Lam Thắng. Tuy nhiên, Tiến Trung đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng, đại đao trong tay hắn vung lên ngang trời.
"OÀNH!"
Sức mạnh của Nguyên Anh viên mãn bộc phát, một nhát đao mang theo Thủy linh lực nặng nề như thác đổ trực tiếp đập tan đạo kiếm khí của Ngọc Linh. Dư lực chấn động khiến nàng bay ngược ra sau, đôi tay cầm kiếm tê dại, huyết khí trong lòng ngực nhộn nhạo.
"ẦM!"
- Hoàng muội! - Hoàng Di Linh gầm lên, ánh mắt rực lửa.
Hắn bất chấp hiểm nguy định xông qua cứu viện, nhưng Lam Huyền lại cười lạnh, Thủy Mặc Kiếm biến hóa khôn lường, tạo thành một cái lồng bằng nước đen kịt vây chặt lấy hắn.
- Đối thủ của ngươi là ta! Lo cho cái mạng của mình trước đi! - Lam Huyền quát lớn.
Trận chiến rơi vào thế giằng co đầy nghẹt thở. Một mình Hoàng Di Linh chống chọi với sự phối hợp nhịp nhàng của Lam Huyền và Thái Vĩnh, trong khi đôi tai liên tục nghe những lời nhục mạ đê tiện của Lam Thắng hướng về phía hoàng muội mình. Những cột đá vỡ vụn và tiếng cười ngạo nghễ của quân Lam Ba hòa quyện thành một khúc ca tử thần. Ngọc Linh dù kiên cường nhưng trước sự vây hãm của Tiến Trung và cái nhìn rình rập như loài rắn độc của Lam Thắng, nàng bắt đầu cảm thấy linh lực cạn kiệt, bước chân trên mặt nước đã không còn vững chãi.
Ngọc Linh lúc này hoàn toàn rơi vào tuyệt lộ. Sau cú va chạm với đại đao của Tiến Trung, nàng bị một luồng thủy khí quánh đặc khóa chặt lấy tứ chi, toàn thân không cách nào cử động. Lam Thắng chậm rãi tiến đến, tay phe phẩy chiếc quạt ngọc đầy vẻ đê tiện. Hắn đứng lại trước mặt nàng, đôi mắt dâm tà rà soát khắp cơ thể Ngọc Linh rồi dừng lại ở gương mặt đang tái đi vì kiệt sức.
- Chậc chậc, Ngọc Linh à, vẻ đẹp này đúng là càng nhìn càng khiến người ta mất hồn.
"PHI!"
Ngọc Linh nghiến răng, lấy chút sức tàn phỉ nhổ vào mặt hắn. Lam Thắng không hề tức giận, ngược lại còn cười hắc hắc thỏa mãn. Hắn gấp quạt lại, đưa bàn tay đầy dục vọng lên, định vuốt ve gương mặt trắng ngần của nàng.
- CHẾT TIỆT!
Hoàng Di Linh gầm lên trong đau đớn, hắn điên cuồng vung kiếm định xông tới nhưng Lam Huyền và Thái Vĩnh đã kịp thời tung ra hai luồng linh lực kìm kẹp, buộc hắn phải đứng chôn chân tại chỗ. Đúng lúc bàn tay của Lam Thắng chỉ còn cách Ngọc Linh một tấc.
"OÀNH!"
Một luồng chưởng lực lạnh lẽo từ thiên không giáng trực diện xuống đỉnh đầu Lam Thắng. Tiến Trung phản ứng cực nhanh, hắn xoay người vung đại đao chém nát chưởng lực đang ập tới.
"KENG!"
Sức mạnh từ cú va chạm khiến cả Lam Thắng và Tiến Trung đều bất ngờ bị đẩy lùi lại vài bước trên mặt nước. Ngay khi bọn hắn vừa ngước mặt lên, một bóng hình kiều diễm, thướt tha nhưng đầy uy dũng đã lao đến như một tia chớp bạc.
"VÚT!"
Tu vi Nguyên Anh trung kỳ bùng nổ mạnh mẽ, Băng linh lực lạnh thấu xương cuộn trào, kết thành một bức tường băng sắc lạnh chắn ngang trước mặt Ngọc Linh trong sự ngỡ ngàng tột độ của nàng. Nữ nhân ấy quay đầu lại, đôi mắt phượng nhìn Ngọc Linh đầy quan tâm:
- Đại công chúa, người không sao chứ?
Ngọc Linh bàng hoàng thốt lên khi nhận ra người trước mắt:
- A Tốc Bất Ca? Ta... ta không sao!
Lam Thắng híp mắt nhìn nữ nhân vừa phá hỏng đại sự của mình, giọng điệu đầy vẻ chán ghét:
- Lại là ngươi? Thật phiền phức.
Hoàng Di Linh chứng kiến cảnh hoàng muội được cứu thoát thì thở phào một hơi, nhưng tiếng động kinh thiên động địa từ phía sau lại khiến hắn phải vội vàng ngoảnh lại.
"ẦM! ẦM! ẦM!"
Từ phía chân trời, A Tốc Cát Bát dẫn đầu Thiết Kỵ Quân uy dũng tiến đến như một cơn triều dâng. Tiếng vó ngựa và tiếng gầm thét của vạn quân phương Tây làm rung chuyển cả mặt đất biên thùy.
- CÒN CÓ CHÚNG TA!
Liệt Nghĩa nở một nụ cười:
- Cuối cùng cũng đến!
A Tốc Cát Bát thét lên một tiếng vang động tầng mây, ông lập tức bay vút lên không trung. Tu vi Hóa Thần hậu kỳ triệt để bùng nổ, tạo thành một vùng áp lực băng giá khổng lồ che lấp cả ánh mặt trời. Băng linh lực bành trướng đến mức cực hạn, trường thương rực sáng trên tay ông lao đến, trực tiếp đối chọi với uy áp của Lam Hiệp, giảm bớt gánh nặng ngàn cân cho phe Thủy Vân. Phía dưới, Thiết Kỵ Quân tràn xuống như thác đổ, mang theo khí thế hủy diệt trực tiếp tiếp viện cho Đông Kỳ Quân đang rệu rã.
"UỲNH! UỲNH! UỲNH!"
Mỗi lần lão ép tay xuống, không khí lại nổ tung một tiếng trầm đục. Mười bốn vị cường giả Thủy Vân cùng Hoàng Nam đang phải kết thành một vòng tròn linh lực, nhưng lớp màng bảo hộ ấy liên tục bị những luồng thủy khí của Lam Hiệp bào mòn, rạn nứt.
"RĂNG RẮC!"
Tiếng vỡ vụn của linh lực hộ thể vang lên chói tai.
"PHỐC!"
Một vị trưởng lão của Hồn Thiên Cung bị dư chấn đánh trúng lồng ngực, xương cốt gãy vụn phát ra những tiếng "Rắc... rắc..." rùng mình, người lão bay ngược ra sau, phun ra một ngụm máu tươi lênh láng trên mặt sông.
Liệt Nghĩa nghiến răng, cơ bắp trên cánh tay cầm thương phồng đại, gân xanh nổi lên như những con giun đất, nhưng trước áp lực của Luyện Hư chi lực, đôi đầu gối của ông cũng phải run rẩy, mặt sàn chiến thuyền dưới chân bị giẫm nát vụn thành từng mảnh gỗ nhỏ.
Giữa lúc đó, Lam Huyền ánh mắt lấp lóe một tia ngoan độc.
- GIẾT! TOÀN BỘ ĐÔNG KỲ QUÂN KHÔNG ĐỂ LẠI MỘT AI! - Lam Huyền thét lớn, thanh âm lanh lảnh đâm xuyên qua màn mưa linh lực.
"ONG!"
Thủy Mặc Kiếm trên tay nàng bùng phát một luồng hắc quang u tối. Nàng lướt đi trên mặt nước với tốc độ của một bóng ma, tu vi Hóa Thần trung kỳ tỏa ra khiến quân sĩ Đông Kỳ xung quanh cảm thấy khó thở, lồng ngực như bị đá tảng đè nặng.
"Phập! Vút!"
Một đường kiếm của nàng vung ngang, Thủy linh lực hóa thành một dải lụa đen sắc lẹm, chém đứt lìa hàng loạt binh khí của binh sĩ Đông Kỳ rồi xuyên thẳng qua cổ họng họ. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả tà áo xanh thẫm của nàng. Nàng không dừng lại, thân hình xoay tròn như một cơn lốc, Thủy Mặc Kiếm đi đến đâu, đầu rơi máu chảy đến đó. Tiếng gào thét thảm thiết của quân sĩ hòa cùng âm thanh của lưỡi kiếm cắt vào da thịt tạo nên một khung cảnh rợn người.
Phía bên kia, Thái Vĩnh cũng hiểu ý gầm lên như một con dã thú.
"OÀNH!"
Thổ linh lực cuồng bạo bộc phát, hắn dậm mạnh chân lên mặt nước, khiến bùn đất và đá tảng dưới đáy sông Thủy Vân Hà cuộn trào lên như những cột chông khổng lồ.
"ẦM! ẦM!"
Những chiến thuyền rệu rã của Đông Kỳ Quân bị những cột đá sắc nhọn đâm xuyên từ dưới lên, vỡ vụn thành trăm mảnh. Binh sĩ trên thuyền không kịp định thần đã bị đá nhọn đâm thấu người, tiếng xương gãy vang lên liên hồi giữa những tiếng kêu cứu tuyệt vọng. Tiến Trung và Lam Thắng cũng dẫn theo thủy quân Lam Ba tràn qua, binh khí trong tay bọn hắn vung lên liên tục, thu gặt mạng sống của những chiến binh Đông Kỳ đang thoi thóp.
"XOẸT! PHẬP!"
Tiếng binh khí đâm vào da thịt, tiếng người ngã xuống nước và tiếng gào khóc đau đớn vang vọng khắp một vùng trời. Đông Kỳ Quân lúc này đã hoàn toàn tan tác, đội hình bị xé vụn, xác quân sĩ nổi lềnh bềnh trên mặt nước bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm kinh hoàng. Dưới sự càn quét của Lam Huyền và đám người Thái Vĩnh, quân Đông Kỳ dù có ý chí sắt đá đến đâu cũng không thể bù đắp được khoảng cách quá lớn về tu vi.
Cả mặt sông Thủy Vân Hà giờ đây chìm trong khói lửa. Lam Huyền đứng giữa vũng máu của kẻ thù, đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía Hoàng Nam đang bị Lam Hiệp nghiền ép, trong tay nàng, Thủy Mặc Kiếm vẫn không ngừng rỉ xuống những giọt máu tươi đỏ thẫm.
Trên mặt sông Thủy Vân Hà, cuộc thảm sát vẫn đang diễn ra đầy nghiệt ngã. Quân đoàn Lam Ba như những bóng ma xanh thẫm tràn qua các chiến thuyền vỡ nát, gieo rắc nỗi kinh hoàng lên những người lính Đông Kỳ.
"UỲNH!"
Một binh sĩ Đông Kỳ bị dư chấn linh lực từ đợt bành trướng của Lam Hiệp đánh trọng thương, thân hình gầy gò của hắn bật ngược về phía sau, đập mạnh vào mạn thuyền rạn nứt. Hắn nằm đó, điên cuồng thổ huyết, hơi thở đứt quãng. Trong tầm mắt mờ đục, hắn thấy một bóng dáng nữ tử lạnh lùng đang lướt đi trên mặt nước. Lam Huyền cầm Thủy Mặc Kiếm, ánh mắt tàn độc khóa chặt lấy hắn.
Trong đầu người binh sĩ hiện lên một ý nghĩ chua chát:
- "Vậy... vậy là hết rồi..."
Hắn mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại, buông xuôi binh khí, chờ đợi một nhát kiếm kết liễu kiếp người lầm than giữa thời loạn lạc.
Thế nhưng...
"KENG!!!"
Một tiếng va chạm kim loại đanh thép vang lên ngay sát bên tai, chấn động đến mức khiến người binh sĩ phải choàng mở mắt. Hắn sững sờ thấy Thủy Mặc Kiếm của Lam Huyền bị một luồng lực đạo vô hình đánh bật trở lại. Lam Huyền bị phản chấn, lùi lại mấy bước trên mặt nước, khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ kinh hãi và bất ngờ:
- Kẻ nào?!
"ONG!"
Không gian đột ngột rung chuyển dữ dội. Một tiếng kiếm minh thanh thoát, uy nghiêm vang vọng khắp bầu trời. Thủy Vân Kiếm Quyết vận chuyển đến cực hạn, khiến mây đen trên cao bị xé toạc ra.
- Thủy Thiên Kiếm!
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Từ trên chín tầng mây, một thanh cự kiếm ngưng tụ từ Thủy linh lực tinh khiết nhất, rực rỡ thanh quang, mang theo sức nặng của vạn quân đâm thẳng xuống vị trí của Lam Huyền. Phản xạ của nàng cực nhanh, cảm nhận được nguy hiểm chết người, nàng vội vàng buông kiếm kết ấn:
- Lam Ba Vũ Quyết - Lam Thuẫn!
Một bức màn ánh sáng xanh thẫm, cấu thành từ lớp lớp Thủy linh lực nén chặt hiện ra trước mặt nàng.
"OÀNH!!!"
Vụ va chạm tạo ra một cột nước cao hàng chục trượng. Thủy Thiên Kiếm với sức mạnh áp đảo hoàn toàn đã phá tan Lam Thuẫn như bẻ cành củi khô, trực tiếp đánh bật Lam Huyền bay ngược trở lại phía sau.
"PHỐC!"
Lam Huyền đáp xuống mạn thuyền chiến, không kiềm chế được mà thổ ra một ngụm huyết tươi. Nàng đưa tay lau khóe môi, đôi mắt híp lại đầy căm hận nhìn về phía kẻ vừa xuất hiện giữa không trung.
Tại đó, một nam tử trẻ tuổi với đạo bào xanh thẫm bay phần phật trong gió ngàn, khí thế vương giả lẫm liệt. Hắn đứng ngự trị giữa hư không như một vị thần sông nước, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống đống đổ nát phía dưới.
- Ả tiện nữ, ngươi muốn diệt Đông Kỳ Quân? Hừ!... Cút!
Giọng nói của Hoàng Di Linh vang vọng khắp chiến trường, đầy uy nghiêm và khinh miệt. Khí thế Hóa Thần trung kỳ bùng nổ, Thủy linh lực vần vũ quanh thân hắn tạo thành những luồng xoáy nước cực đại, ngăn cách hoàn toàn quân Lam Ba với những binh sĩ Đông Kỳ đang thoi thóp.
Ngay sau lưng hắn, một nữ tử tuyệt mỹ cũng bước ra. Ngọc Linh nắm chặt trường kiếm trên tay, tà áo trắng tinh khôi đối lập hoàn toàn với chiến trường đẫm máu. Đôi mắt nàng đằng đằng sát khí, nhìn chằm chằm vào đám người Lam Huyền như nhìn những kẻ đã chết.
Lam Huyền nghiến răng, giọng nói rít qua kẽ răng:
- Hoàng Di Linh? Phía sau nàng, Lam Thắng nhìn thấy Ngọc Linh thì hoàn toàn chấn kinh. Hắn chưa từng thấy nữ tử nào thoát tục và khí chất đến thế. Sự kinh ngạc ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi một ngọn lửa dục vọng bùng lên mạnh mẽ trong ánh mắt. Hắn liếm môi, tâm tư đen tối bắt đầu trỗi dậy khi nhìn vào thân hình mảnh mai nhưng đầy uy lực của nàng.
"ONG! ONG!"
Hoàng Di Linh đứng giữa vòng vây, đạo bào xanh thẫm tung bay mạnh mẽ, trường kiếm trong tay rung lên từng hồi thanh lãnh, liên tục vẽ nên những đồ hình kiếm trận để chống chọi với áp lực từ bốn phía.
- Thái Tử cao quý của ta, đắc tội rồi!
Thái Vĩnh dẫn đầu đòn công kích, hắn gầm lên một tiếng, trường thương trong tay rung chuyển, Thổ linh lực từ dưới đáy sông cuộn trào lên hóa thành những cột đá nhọn hoắt và bùn đặc, lao thẳng vào chính diện Hoàng Di Linh như hang loạt quả đạn pháo.
"UỲNH!"
Ngay khoảnh khắc Di Linh vung kiếm chém tan những khối đá lớn, một luồng sát khí sắc lẹm vang lên từ phía sau. Lam Huyền từ trong màn sương mù nước bất ngờ vọt ra, Thủy Mặc Kiếm mang theo Lam Ba Vũ Quyết vận chuyển hóa thành hàng ngàn đạo tàn ảnh đen kịt, đâm thẳng vào các tử huyệt trên người hắn.
"XOẸT!"
Hoàng Di Linh xoay người cực nhanh, trường kiếm tạo thành một màn chắn ánh sáng dày đặc. Những tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên liên hồi, hỏa tinh bắn tung tóe giữa mặt sông đẫm máu.
"KENG! KENG! KENG!"
Thế nhưng, sự phối hợp giữa một Hóa Thần trung kỳ và một tu sĩ chuyên về phòng ngự như Thái Vĩnh khiến Di Linh vô cùng chật vật. Cứ mỗi khi hắn định bộc phát đại chiêu để thoát thân, trường thương của Thái Vĩnh lại như một ngọn núi lớn nện xuống, ép hắn phải thu chiêu phòng thủ.
Trong khi đó, ở một góc chiến trường khác, Ngọc Linh đang phải đối mặt với nỗi nhục nhã tột cùng. Lam Thắng bước đi trên mặt nước, mỗi bước chân của hắn đều tạo ra những gợn sóng Lam Ba quỷ dị, tu vi Nguyên Anh trung kỳ hoàn toàn áp chế nàng. Hắn nhìn Ngọc Linh bằng ánh mắt tham lam, liếm môi một cách đê tiện:
- Chậc chậc, Ngọc Linh Đại công chúa, nhìn nàng vẫy vùng trong tuyệt vọng thế này, bổn cung lại càng thấy hưng phấn hơn. Làn da trắng ngần này mà bị dính máu thì thật đáng tiếc. Ngoan ngoãn buông kiếm theo bổn cung về Lam Ba Quốc, ta sẽ cho nàng nếm trải tư vị làm một sủng phi tột đỉnh thế gian là thế nào. Ha ha ha!
Ngọc Linh giận đến run người, lồng ngực phập phồng, nàng thét lên đầy căm phẫn:
- Đồ súc sinh đê tiện! Miệng lưỡi bẩn thỉu của ngươi chỉ xứng đáng bị vứt cho cá ăn!
Nàng dốc toàn bộ linh lực, Thủy Vân Kiếm Quyết vận chuyển, trường kiếm hóa thành một dải lụa nước rực rỡ chém thẳng vào mặt Lam Thắng. Tuy nhiên, Tiến Trung đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng, đại đao trong tay hắn vung lên ngang trời.
"OÀNH!"
Sức mạnh của Nguyên Anh viên mãn bộc phát, một nhát đao mang theo Thủy linh lực nặng nề như thác đổ trực tiếp đập tan đạo kiếm khí của Ngọc Linh. Dư lực chấn động khiến nàng bay ngược ra sau, đôi tay cầm kiếm tê dại, huyết khí trong lòng ngực nhộn nhạo.
"ẦM!"
- Hoàng muội! - Hoàng Di Linh gầm lên, ánh mắt rực lửa.
Hắn bất chấp hiểm nguy định xông qua cứu viện, nhưng Lam Huyền lại cười lạnh, Thủy Mặc Kiếm biến hóa khôn lường, tạo thành một cái lồng bằng nước đen kịt vây chặt lấy hắn.
- Đối thủ của ngươi là ta! Lo cho cái mạng của mình trước đi! - Lam Huyền quát lớn.
Trận chiến rơi vào thế giằng co đầy nghẹt thở. Một mình Hoàng Di Linh chống chọi với sự phối hợp nhịp nhàng của Lam Huyền và Thái Vĩnh, trong khi đôi tai liên tục nghe những lời nhục mạ đê tiện của Lam Thắng hướng về phía hoàng muội mình. Những cột đá vỡ vụn và tiếng cười ngạo nghễ của quân Lam Ba hòa quyện thành một khúc ca tử thần. Ngọc Linh dù kiên cường nhưng trước sự vây hãm của Tiến Trung và cái nhìn rình rập như loài rắn độc của Lam Thắng, nàng bắt đầu cảm thấy linh lực cạn kiệt, bước chân trên mặt nước đã không còn vững chãi.
Ngọc Linh lúc này hoàn toàn rơi vào tuyệt lộ. Sau cú va chạm với đại đao của Tiến Trung, nàng bị một luồng thủy khí quánh đặc khóa chặt lấy tứ chi, toàn thân không cách nào cử động. Lam Thắng chậm rãi tiến đến, tay phe phẩy chiếc quạt ngọc đầy vẻ đê tiện. Hắn đứng lại trước mặt nàng, đôi mắt dâm tà rà soát khắp cơ thể Ngọc Linh rồi dừng lại ở gương mặt đang tái đi vì kiệt sức.
- Chậc chậc, Ngọc Linh à, vẻ đẹp này đúng là càng nhìn càng khiến người ta mất hồn.
"PHI!"
Ngọc Linh nghiến răng, lấy chút sức tàn phỉ nhổ vào mặt hắn. Lam Thắng không hề tức giận, ngược lại còn cười hắc hắc thỏa mãn. Hắn gấp quạt lại, đưa bàn tay đầy dục vọng lên, định vuốt ve gương mặt trắng ngần của nàng.
- CHẾT TIỆT!
Hoàng Di Linh gầm lên trong đau đớn, hắn điên cuồng vung kiếm định xông tới nhưng Lam Huyền và Thái Vĩnh đã kịp thời tung ra hai luồng linh lực kìm kẹp, buộc hắn phải đứng chôn chân tại chỗ. Đúng lúc bàn tay của Lam Thắng chỉ còn cách Ngọc Linh một tấc.
"OÀNH!"
Một luồng chưởng lực lạnh lẽo từ thiên không giáng trực diện xuống đỉnh đầu Lam Thắng. Tiến Trung phản ứng cực nhanh, hắn xoay người vung đại đao chém nát chưởng lực đang ập tới.
"KENG!"
Sức mạnh từ cú va chạm khiến cả Lam Thắng và Tiến Trung đều bất ngờ bị đẩy lùi lại vài bước trên mặt nước. Ngay khi bọn hắn vừa ngước mặt lên, một bóng hình kiều diễm, thướt tha nhưng đầy uy dũng đã lao đến như một tia chớp bạc.
"VÚT!"
Tu vi Nguyên Anh trung kỳ bùng nổ mạnh mẽ, Băng linh lực lạnh thấu xương cuộn trào, kết thành một bức tường băng sắc lạnh chắn ngang trước mặt Ngọc Linh trong sự ngỡ ngàng tột độ của nàng. Nữ nhân ấy quay đầu lại, đôi mắt phượng nhìn Ngọc Linh đầy quan tâm:
- Đại công chúa, người không sao chứ?
Ngọc Linh bàng hoàng thốt lên khi nhận ra người trước mắt:
- A Tốc Bất Ca? Ta... ta không sao!
Lam Thắng híp mắt nhìn nữ nhân vừa phá hỏng đại sự của mình, giọng điệu đầy vẻ chán ghét:
- Lại là ngươi? Thật phiền phức.
Hoàng Di Linh chứng kiến cảnh hoàng muội được cứu thoát thì thở phào một hơi, nhưng tiếng động kinh thiên động địa từ phía sau lại khiến hắn phải vội vàng ngoảnh lại.
"ẦM! ẦM! ẦM!"
Từ phía chân trời, A Tốc Cát Bát dẫn đầu Thiết Kỵ Quân uy dũng tiến đến như một cơn triều dâng. Tiếng vó ngựa và tiếng gầm thét của vạn quân phương Tây làm rung chuyển cả mặt đất biên thùy.
- CÒN CÓ CHÚNG TA!
Liệt Nghĩa nở một nụ cười:
- Cuối cùng cũng đến!
A Tốc Cát Bát thét lên một tiếng vang động tầng mây, ông lập tức bay vút lên không trung. Tu vi Hóa Thần hậu kỳ triệt để bùng nổ, tạo thành một vùng áp lực băng giá khổng lồ che lấp cả ánh mặt trời. Băng linh lực bành trướng đến mức cực hạn, trường thương rực sáng trên tay ông lao đến, trực tiếp đối chọi với uy áp của Lam Hiệp, giảm bớt gánh nặng ngàn cân cho phe Thủy Vân. Phía dưới, Thiết Kỵ Quân tràn xuống như thác đổ, mang theo khí thế hủy diệt trực tiếp tiếp viện cho Đông Kỳ Quân đang rệu rã.