Tiểu Thanh kiêu ngạo vỗ vỗ cánh, ngậm toàn bộ hạt châu trên người cường đạo mang trở về cho Bạch Vũ.

Người trong thương đội khiếp sợ nhìn Bạch Vũ, đồng loạt quỳ xuống hướng nàng nói lời cảm tạ, Bạch Vũ nâng bọn họ dậy, thu hồi hạt châu tiếp tục đi đến thương lộ khác, rất nhanh lại gặp thêm một đám cường đạo.

Lần này nàng để lại người sống, nhưng tất cả cường đạo của Minh Châu Hội đều là người hung hãn tàn bạo bỏ mạng đồ đệ, trừ bỏ lão Đại bọn họ ở ngoài sáng, Bạch Vũ cái gì cũng không hỏi được.

Không có biện pháp, Bạch Vũ chỉ có thể ở nơi biên cảnh hoang dã đi lang thang khắp nơi, đã năm ngày trôi qua cũng chỉ có thể sưu tập được 12 khỏa hạt châu, nếu cứ tiếp tục như vậy, sau một tháng có thể tiến vào được ba tên đứng đầu tuyệt đối chính là nói giỡn.

Bạch Vũ nhớ tới Sa Hoằng có giảng giải qua hành động của Minh Châu Hội cho nàng, ngoại trừ cướp bóc thương đội, cứ mỗi một đoạn thời gian còn cướp sạch thành trấn biên cảnh. Nàng lúc ấy liền cảm thấy thời gian cùng địa điểm Minh Châu Hội cướp sạch thành trấn không phải lung tung lựa chọn, mà là có quy luật.

Hôi Thạch thành so với Bình Thạch thành càng nhỏ hơn, nhưng ngoài thành là một mảng rừng to lớn rậm rạp, không có nhiều mãnh thú.

Chu Tam Thiểu đang cùng hai Tiềm Long Vệ khác chật vật chạy trốn ở chỗ sâu trong rừng rậm. Một đám cường đạo Minh Châu Hội mang theo phần lớn Triệu hoán thú đuổi theo phía sau không rời, khắp nơi tìm kiếm bọn họ.

”Dư Tuyên Thủy, La Vạn Mộc, các ngươi không phải là hai thiên tài xếp thứ ba cùng thứ năm của doanh địa chúng ta sao? Như thế nào ngay cả mấy cường đạo cũng đánh không lại?” Chu Tam Thiểu ôm miệng vết thương trên bả vai, trào phúng oán hận hai nam tử cùng đồng hành.

Dư Tuyên Thủy căm tức cắn răng, “Câm miệng, nếu không phải ngươi trêu chọc bọn họ, chúng ta như thế nào sẽ bị phát hiện? Nếu chịu không nổi, thì mau chóng đi cầu cứu đi, lưu lại chỉ biết liên lụy chúng ta.”

Nháy mắt, năm Triệu hoán sĩ Minh Châu Hội xuất hiện ở trước mặt bọn họ, ba người sợ tới mức sắc mặt tái nhợt.

Thân ảnh mảnh khảnh trên nhánh cây thả người nhảy xuống, không chút do dự đuổi theo.

Chu Tam Thiểu sắc mặt xanh mét nhìn bóng dáng của nàng, trong mắt tràn đầy khiếp sợ: “Bạch Vũ!”

Dư Tuyên Thủy cùng La Vạn Mộc cũng kinh ngạc nhìn nhau, vừa rồi là Bạch Vũ sao? Người vừa tới doanh địa còn chưa xuất hiện trước mặt mọi người vài lần liền nháo ra những chuyện lớn chính là Bạch Vũ đó sao?

Bọn họ lúc trước cùng Liễu Thiệu Nguyên luận bàn bị đả thương, sau lại nghe nói Bạch Vũ giết chết Liễu Thiệu Nguyên, bọn họ cảm thấy chỉ là trùng hợp, còn muốn tìm Bạch Vũ tỷ thí một chút. Hiện tại, đáy lòng bọn họ chỉ có khiếp sợ, tâm tư muốn tỷ thí không còn sót lại chút gì.