Mắt to đen lanh lợi của Mộ Vũ vụt sáng, mang ý cười nhạo: “Chỉ là một khế ước trận đơn giản mà thôi. Phụ thân sao có thể để cho bọn người như vậy tới thủ thành? Không an toàn chút nào.”

“Ừ, huynh có nên nói cho phụ thân không?”

“Không được, sau khi gặp phụ thân, người sẽ bắt chúng ta quay về.” Mộ Vũ gõ gõ các ngón tay vào nhau: “Muội còn chơi chưa chán đấy.”

Mộ Bạch cũng ngọ nguậy: “Kỳ thực ta cũng chơi chưa chán.”

Hai đứa bé quyết định khoan hẵng tìm phụ thân.

“Lão Đoàn! Ai da, sao lão cũng tới đây? Đã lâu không nhìn thấy lão, thân thể, xương cốt còn tốt chứ?” Đông Quách Lâm vừa thấy Đoàn Vân Thiết mặt mày hớn hở liền nhào tới ôm mạnh một cái.

Đoàn Vân Thiết nhìn thấy ông bạn già cũng nở nụ cười: “Xương cốt, thân thể của lão đây ngài còn không biết sao? Cường tráng hơn ngài!”

“Đừng khoác lác.” Đông Quách Lâm vui cười: “ha ha ha”, vui mừng một hồi mới phát hiện không khí chung quanh có gì đó không đúng, xoay người nhìn Thống Lĩnh cằm nhọn mặt mũi bầm dập còn mang một bộ mặt tức giận ngập trời.” Vưu Thống Lĩnh, là chuyện gì đây?”

Vưu Thống Lĩnh cằm nhọn hừ lạnh một tiếng, nhắc lại một câu kia thì không hay lắm, bảo Đoàn Vân Thiết là gian tế, không nhìn ra Đông Quách Lâm và cái vị kia quen biết sao?

Đông Quách Lâm nhíu lông mày lại: “Ta biết, không cần ngươi phải bận tâm.”

“Xem ra còn sợ người lạ.” Đông Quách Lâm cũng không hỏi nhiều, một mạch dắt theo bốn người Đoàn Vân Thiết tới nơi ở, còn kể cho bọn họ nghe tình thế trước mắt.

Mấy ngày hôm trước nhóm người Vạn Trượng sơn trang liên tục công kích kịch liệt, sau đó Thánh Quân đến đã đánh lùi hai đợt tấn công của bọn chúng, ước chừng đối phương tổn thất bốn tên Đại Đế, mới chịu rút lui.

Thánh Quân tự mình ở Bình Tây thành bố trí khế ước trận xung quanh, đã định ra khế ước toàn bộ không gian tòa thành, mấy ngày này xem như là thái bình, nhưng hiển nhiên Sáng Thế Thần điện chưa hết hi vọng, Vạn Trượng sơn trang mỗi ngày đều sẽ phái ra hơn mười đợt nhân mã qua quấy rối, nghĩ ra biện pháp phá bỏ trấn thạch không gian khế ước ngoài thành. Trận chiến bây giờ tập trung ở những trấn thạch này.

“Trước hết các ngươi ở đây đi, sáng mai ta dẫn các ngươi đi gặp Tề trưởng lão. Hắn là một trong những tướng quân trấn thủ Bình Tây thành, ta bây giờ đang ở dưới trướng hắn.” Đông Quách Lâm cũng biết tình trạng hiện nay của Đoàn Vân Thiết nên chủ động yêu cầu dẫn Lão đi gặp Tề trưởng lão.

- Chương 696 | Đọc truyện tranh