“Quả nhiên là vận may đến, thoáng chốc đã săn được năm con, linh khí tăng lên không ít chứ?” Tả Vũ vừa hỏi, vừa vui vẻ, phấn chấn thu thập con mồi. Ngoại trừ linh khí, mãnh thú bị bắt giết còn có rất nhiều thứ tốt, cũng không thể lãng phí.

“Tăng 20 điểm. Nhưng vận may ta nói cũng không phải chỉ năm con này.” Bạch Vũ nhìn thoáng qua Tử Kim Cầu, bắt đầu cẩn thận kiểm tra vết tích.

“Ngươi cảm thấy gần đây còn có Quỷ Linh Dương không?” Ánh mắt Tả Viêm sáng lên.

“Đương nhiên. Nếu gần đây không có Quỷ Linh Dương sinh sống, vậy sao nơi này có thể đột nhiên xuất hiện năm con Quỷ Linh Dương?” Bên miệng Bạch Vũ gợi lên một chút tự tin, lần theo dấu vết, cẩn thận đi vào chỗ sâu trong rừng cây tìm kiếm.

Tả Viêm lập tức ngậm miệng không nói, đi theo phía sau nàng. Dấu chân của Linh Dương không có được bao nhiêu liền biến mất toàn bộ, nhưng dấu vết trên thân cây, trên đá vụn sẽ không biến mất nhanh như vậy.

Không bao lâu, Nhạc Kỳ Nhân và Tả Vũ cũng đi theo tới, bốn người vén cỏ cây che chắn phía trước lên, nhìn xuống phía dưới một khe núi trơ trụi, một đám Quỷ Linh Dương lười biếng đang gặm cỏ cây chung quanh.

Quỷ Linh Dương trời sinh tính tham ăn, toàn bộ cây cỏ có thể ăn, ngay cả gốc cũng ăn sạch. Nhưng có gặm như vậy cũng không thể ăn hết được một mảng lớn, sẽ không chỉ một, hai con là có thể làm được. Tả Viêm cẩn thận đếm: “Tổng cộng có ba mươi bảy con, trong đó một nửa đều là mãnh thú nhị giai, không dễ xử lý!”

“Quả thật không dễ xử lý.” Bạch Vũ cau mày suy tư: “Không cẩn thận sẽ thả chạy mất mấy con.”

Tả Viêm: “……!”

Chúng ta chỉ có bốn người, không phải bốn mươi người! Vậy mà ngươi muốn một lưới bắt hết chúng nó? Tả Viêm cảm thấy suy nghĩ của hắn có chút theo không kịp Bạch Vũ, Bạch Vũ nói không dễ xử lý cùng với lời nói không dễ xử lý của hắn cũng không cùng một chuyện.

“Địa hình khe suối này rất không tệ.” Sóng mắt Bạch Vũ lưu chuyển, chỉ vào hướng lói ra của khe núi: “Sau khi lao xuống, muội và Tả Vũ chặn lối ra duy nhất của khe núi. Tả Viêm phóng hỏa thiêu mảnh rừng này, đừng làm cho chúng nó chạy trốn về bên này.”

“Được, chỉ cần tốc độ nhanh, thì đều chạy không thoát.” Tả Vũ vô cùng đồng ý.

Trên núi cao phía xa xa, Vô Trần Cung chủ và Quốc Quân ngũ quốc nhìn thấy núi rừng chấn động, hỏa diễm ngút trời, ánh mắt đều trầm xuống, tràn ngập cảm xúc không nhìn thấu.

Tửu trưởng lão đứng bên dưới bừng tỉnh lại từ trong kinh ngạc, nhìn về phía Thương trưởng lão: “Ngươi thu được đồ đệ tốt, uy lực linh thuật của Bạch Vũ lại tăng thêm không ít, nhất định là ngươi dạy.”

“À…… Quá khen……” Thương trưởng lão thật sự không biết thẹn.

“Thiêu cánh rừng thì thế nào? Có thể bắt được con mồi mới được. Chỉ sợ ngay cả con mồi là ai, Bạch Vũ cũng không rõ!” Bách Lý trưởng lão bỗng nhiên cười lạnh, vẻ lo lắng nơi đáy mắt giống như ác mộng làm da đầu người ta run lên.

- Chương 259 | Đọc truyện tranh