Khe núi lân cận, Tả Khưu Lan đang săn bắt, Không Đồng Dục mặt dày mày dạn đi theo phía sau hắn, đang tìm kiếm con mồi, tuyết dưới chân bỗng nhiên hơi hơi rung động, sắc trời đột nhiên âm trầm, sát ý dày đặc từ khe núi bên kia khuếch tán ra, hàn ý lạnh thấu xương làm người ta nhịn không được kinh hãi.

“Xảy ra chuyện gì?” Không Đồng Dục nuốt nước miếng một cái, có chút bất an.

Ánh mắt Tả Khưu Lan biến đổi, lóe ra thâm ý nhìn không rõ, nhìn về phía khe núi bên kia: “Mãnh thú cấp bá chủ.”

“Cái gì!” Không Đồng Dục kinh hãi, vừa định nói nhanh chóng rời khỏi đây, lại thấy Tả Khưu Lan đi về phía khe núi bên kia. Khóe miệng hắn co rút, trong lòng thầm than không hổ là thủ tịch đệ tử, do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định theo sau.

Bốn người chung quanh nó muốn chạy cũng không được, chỉ có thể dây dưa với nó.

Xem ra Bạch Mao Tinh Tinh đã bị đả thương không nhẹ, nhưng thương tổn nặng nhất cũng chính là phía sau lưng và đôi mắt bị bỏng, hiển nhiên trong chốc lát không thể chết được. Nắm đấm của nó cũng không phải là ngồi không, mặc dù nhiều lần đánh không trúng, nhưng nắm đấm phát ra hơi thở bạo ngược cũng đủ để khiến Triệu Hoán Thú trọng thương, tiêu hao dần như vậy, ngược lại là bốn người kia bị nguy hiểm.

Tả Khưu Lan nhìn lướt qua bốn người kia, chỉ nhận ra một mình Viêm Hạo Thiên. Hắn là người Viêm Võ Đế Quốc, đương nhiên có thể nhận ra Thái Tử điện hạ. Nhạc Kỳ Nhân hắn chưa từng thấy qua, Tả Vũ là một đệ tử ngoại môn hắn lại càng không nhận ra, còn lại cô nương kia……

Tả Khưu Lan lạnh nhạt nhìn tình hình chiến đấu kịch liệt ở xa xa.

Hoàng Kim Thứ Vị bị đả thương vô cùng nặng, chỉ có thể tận dụng triệt để tìm cơ hội quấy rầy, Bát Tí Cuồng Viên dựa vào lực phòng ngự cường đại đỡ công kích cho bọn họ, cũng đã mình đầy thương tích, chống đỡ không được bao lâu. Uy hiếp  chân chính đối với Bạch Mao Tinh Tinh chỉ còn lại có Lưu Tinh Lôi Báo của Viêm Hạo Thiên, tất cả hi vọng của bốn người gần như cũng đặt ở trên người Lưu Tinh Lôi Báo, về phần Bạch Vũ, nàng và Tiểu Thanh của nàng cách rất xa, càng như là vì tự bảo vệ mình mà thờ ơ đứng ngoài quan sát.

Tả Khưu Lan khinh thường cười lạnh, đây là Bạch Vũ càn quét đỉnh Kinh Lôi, khiêu khích Tòng Nguyệt Cầm? Cũng chỉ có như thế. Có Viêm Hạo Thiên ở đây, hắn không thể không cứu, nhưng hắn sẽ không dễ dàng ra tay như vậy, như thế nào cũng muốn để cho Bạch Vũ chịu giáo huấn, hối hận vì bất kính với hắn.

Hắn ngẩng đầu, không giấu diếm ở một bên xem cuộc vui, cố ý không che dấu bộ dạng. Nhưng vào lúc này, tình hình chiến đấu đột nhiên thay đổi.

- Chương 194 | Đọc truyện tranh