Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê

Chương 17

Đoàn người Bạch Vũ vì mau chóng muốn tới Đông Nhạc, nôn nóng gấp rút lên đường, ban đêm ngủ lại trong một mảnh rừng rậm. Mọi người ở trong khu rừng lạnh lẽo đốt mấy đống lửa trại, vây quanh đống lửa ngổn ngang nằm ngủ.

Bạch Vũ ngồi ở bên rìa đống lửa cách xa mọi người, cuộn cuộn thân mình, ngẩn người nhìn đống lửa. Tính toán ngày, hôm nay đúng là sinh nhật 16 tuổi của nàng, sư phụ vốn còn tính toán chuẩn bị một yến hội cho nàng, không nghĩ tới đảo mắt một cái nàng lại ở trên đường lưu đày trôi qua sinh nhật.

Nhưng cho dù sinh nhật có trôi qua, nàng kỳ thật cũng không sao cả, nàng chỉ lo lắng chính mình có thể thức tỉnh linh mạch được hay không. Bạch Tử Quỳnh phi thường khẳng định nói với nàng vô số lần, nếu nàng qua 16 tuổi vẫn không thể thức tỉnh linh mạch, nàng liền vĩnh viễn không thể thức tỉnh linh mạch được nữa.

Bạch Vũ mặc dù có chút hoài nghi, nhưng trong lòng cũng có chút không xác định. Phương pháp thức tỉnh linh mạch của mỗi người cũng không giống nhau, phương pháp thức tỉnh linh mạch của nàng đến giờ vẫn không tìm thấy.

Qua thêm 2 giờ nữa thì sinh nhật 16 tuổi của con sẽ trôi qua, sự thực là con sẽ không thể thức tỉnh linh mạch? Sư phụ, lúc trước mỗi lần người đoán đều là sai, nếu như lần này đúng, con nhất định sẽ không để cho người xem bói, người quả thực chính là miệng quạ đen!

”Ai?” Nàng trong lòng cả kinh, lập tức quay đầu lại.

Ba nam tử diện mạo đáng khinh không biết khi nào thì đụng vào sau lưng của nàng, chủy thủ trong tay dưới ánh trăng phát ra hàn quang, người muốn giết nàng quả nhiên vẫn đến.

”Yêu, phản ứng còn rất nhanh. Đáng tiếc là ngươi đáng chết. Đắc tội người không nên đắc tội, còn thêm tội thật sự rất nặng. Có người muốn mạng của ngươi, còn muốn lấy máu toàn thân của ngươi.” Một nam tử thưởng thức chủy thủ, xuất ra một bình sứ:“Yên tâm, giống như giết gà, chỉ là cắt yếu hầu lấy máu mà thôi.”

”Muốn máu của ta? Ai phái các người tới, Bắc Thần Phong hay là Bách Lý Vân?” Bạch Vũ nâng mi, người biết máu của nàng trân quý trừ bỏ Bạch Tử Quỳnh chỉ có Bắc Thần Phong cùng Bách Lý Vân, không phải chính là bọn họ phái những tên quái dị này tới đó chứ.

Ba người động tác cứng đờ, ánh mắt gắt gao nhìn chăm chú vào khuôn mặt tinh xảo tuyệt mỹ của Bạch Vũ. Cô nương này như thế nào lại là một mỹ nhân! Cho dù là danh họa vĩ đại nhất cũng không vẽ ra được một phần vạn mỹ mạo của nàng, ánh trăng mông lung rải lên mặt nàng một tầng quang mang màu bạc, khiến tim kẻ khác nháy mắt đập liên hồi.

Bạch Vũ thừa dịp bọn họ thất thần nháy mắt đá vào thân của người phía trước, nhanh chân bỏ chạy.

Một tiếng “Xoạt” vang lên, quần áo Bạch Vũ bị xé rách một mảng lớn, ba người phục hồi tinh thần lại, lập tức nổi điên đuổi theo.

Bạch Vũ ở trong rừng rậm âm u nhanh chân chạy trốn, muốn chạy đến nơi phát ra âm thanh đánh nhau, lại bị ba người phía sau truy đuổi, chỉ có thể hoảng hốt chạy loạn.