Hứa Gia Mộc dừng xe ở cửa truyền thông Hoàn Ảnh, đi vào đại sảnh, nhân viên lễ tân mới tới không biết anh ta, lễ phép ngăn anh ta lại, hỏi anh ta muốn tìm ai?
Hứa Gia Mộc đang chuẩn bị nói tên của “Lục Cẩn Niên”, di động bên trong liền vang lên, anh ra dấu nói nhân viên lễ tân chờ, sau đó bước đi đến một bên nghe.
Nghe những lời nói của quản gia, vẻ mặt Hứa Gia Mộc dần dần trở nên phẫn nộ, đến cuối cùng, anh ta không hề nghĩ ngợi tắt điện thoại, không để ý đến sự ngăn trở của nhân viên lễ tân, liền nộ khí đằng đằng đi về phía thang máy, thẳng ấn mở cửa thang máy, lên lầu, thẳng đến tầng cao nhất.
Cửa thang máy mở ra, Hứa Gia Mộc thẳng tắp đi về phía văn phòng của Lục Cẩn Niên, trên đường có đi qua bộ thư ký của Lục Cẩn Niên, có một lão bí thư biết Hứa Gia Mộc, vội vàng đứng lên lễ phép lên tiếng tiếp đón: “Hứa tiên sinh, ngài tìm Lục tổng sao?”
Cùng câu nói đĩnh đạc của mình, Lục Cẩn Niên nâng tay lên, một phen đẩy ra tay của Hứa Gia Mộc đang nắm cổ áo mình, giọng điệu nặng nề mở miệng nói: “Ở thời gian làm việc, tôi không nghĩ cùng cậu nói về chuyện riêng…… Cho dù là có thể đàm luận, tôi cũng sẽ không đàm luận với người hiện
tại không có lý trí, cho nên, nếu nói đủ, hiện tại liền rời đi cho tôi, tôi sẽ coi như vừa rồi cậu chưa nói cái gì!”
“Lục Cẩn Niên, anh ở khắp nơi tự cao tự đại trước mặt tôi, anh có tư cách gì mà tự cao tự đại trước mặt của tôi……”
Hứa Gia Mộc còn chưa nói xong, Lục Cẩn Niên liền mạnh ở ra cửa văn phòng ở trước mặt, chỉ ra ngoài cửa: “Tôi lặp lại lần nữa, thời gian làm việc công tôi không xử lý việc riêng, cho cậu hai lựa chọn, hoặc là tự mình đi, hoặc là tôi gọi bảo vệ đưa cậu đi!”