Giọng nói của anh nghe qua có vẻ không có cảm xúc gì quá lớn, nhưng ngữ điệu lại không lạnh lẽo như bình thường: “Tỉnh ngủ rồi à?”
Kiều An Hảo nuốt một ngụm cháo: “Ừhm” một tiếng, sau đó hỏi: “Làm sao thế?”
“Không có gì. Chỉ muốn hỏi em đã dậy chưa?” Lục Cẩn Niên dừng lại, còn nói: “Chờ một lúc nữa phải đến sân golf Tây Giao, có hẹn với Trương tổng và Triệu tổng.”
Đây là lịch trình công việc của anh, sao đột nhiên lại nói cho cô biết?
Dưới đáy lòng cô lại âm thầm châm chọc, nhưng lúc ngẩng đầu nhìn thấy ánh mặt trời chói lọi ngoài cửa sổ, miệng lại nói: “Nắng như vậy, còn đi phơi nắng sao?”
“Sân golf trong nhà.”
“A…” Kiều An Hảo lên tiếng, cắn một miếng bánh bao, cô nghe bên kia điện thoại truyền đến tiếng đập cửa, sau đó là âm thanh của anh: “Mời vào”, sau đó anh nói một câu với cô: “Tôi có việc rồi.”
“Ừm, được, tạm biệt.”
Kiều An Hảo cúp điện thoại, cằm lấy bánh bao, ăn không thấy ngon gì cả.
Sau khi lăn lộn trên giường với một người bạn khác phái, phân ra ba loại tình hướng, hoặc là chuyện gì cũng chưa có xảy ra, tiếp tục làm bạn, hoặc là trước tiền làm người yêu, sau cùng là cả đời sẽ không qua lại với nhau.
Nhưng là cực kỳ rõ ràng, Lục Cẩn Niên không hề muốn cả đời không qua lại với cô, như thế thì chỉ có thể là tiếp tục làm bạn hoặc là chuyển sang làm người yêu.
Nhưng rốt cuộc vẫn là làm bạn hay là làm người yêu? Tuy chỉ có hai chữ thôi nhưng hiện thực lại cách xa nhau một trời một vực.
Kiều An Hảo dùng lực cắn một miếng bánh bao, nghĩ đến tối hôm qua anh hỏi cô một câu: “Kiều Kiều, có thể tiếp tục không?”
Tuy nhiên cô nằm mơ cũng muốn Lục Cẩn Niên trở thành bạn trai của mình, nhưng cũng chưa dám hy vọng xa vời như thế, cho nên hiện tại nghĩ đến bạn trai một nửa, coi như cũng được đi… Nói không chính xác thì nếu cứ như vậy tiếp tục phát triển, một nửa bạn trai sẽ biến thành bạn trai chính thức rồi.
Kiều An Hảo mang tinh thần AQ mà nghĩ ngợi, tâm tình trở nên vui sướng hơn, lên lầu thay một bộ quần áo xinh đjep, sau đó lấy chiếc thẻ mà bạn trai một nửa đưa lại cho mình, đi ra mấy trung tâm thương mại gần đó tiêu phí một phen.
Trên đường đi cô nhận được ba cuộc điện thoại của Lục Cẩn Niên, một cái gọi cho cô báo là đá đánh golf xong, một cái nói là lúc chiều có ba cuộc họp, còn một cái nói là buổi tối có thể về trễ, để cô tự ăn cơm trước, không cần chờ anh.
Bốn giờ chiều, Kiều An Hảo đi dạo có chút mệt mỏi, lúc đang tìm một nhà ăn để nghỉ ngơi, thì nhận được cuộc điện thoại thứ tư.