Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên
Chương 112: Bảo tàng Vạn Tượng (10) - Cứu trợ từ bên ngoài
Thực ra, Vưu Miểu không phải chưa từng thắc mắc tại sao lớp vỏ bọc mới này lại không có bàn tay vàng. Nhưng nghĩ lại, chuyện xuyên vào sách rồi phải loay hoay mãi mới tìm ra cách dùng bảo bối đâu phải lần đầu cô gặp. Giống hệt lúc nhập vai Hình Thiên, mãi đến ngày cuối cùng cô mới ngộ ra chân lý. Vậy nên cô tặc lưỡi bỏ qua, chẳng buồn dằn vặt bản thân làm gì.
Ngờ đâu, tà váy thoáng lướt qua nọ lại như một gáo nước lạnh hắt thẳng vào mặt cô, nhắc nhở cô hãy tỉnh mộng đi, mọi chuyện không như cô nghĩ đâu. Rõ ràng là bàn tay vàng của cô có tồn tại, ngặt nỗi nó không nằm sẵn trên người cô ngay từ lúc bắt đầu.
Nhắc đến nguyên do sâu xa, Vưu Miểu chỉ biết thở dài ngao ngán. Kịch bản bị tác giả bẻ lái khét lẹt thế này làm sao cô lường trước được. Huống hồ, nhân vật của cô lại còn là nhân vật đính kèm không có trong nguyên tác. Dẫu khao khát bàn tay vàng kia đến nhường nào, việc cấp bách trước mắt vẫn là phải tóm gọn được nó cái đã.
Vưu Miểu phải tốn ngót nghét một phút mới nén được cục tức nghẹn ứ nơi cổ họng. Lúc này, một chi tiết nhỏ mới bắt đầu lóe lên trong đầu cô.
Tà váy đỏ rực vừa lặn mất tăm ban nãy sao mà quen mắt thế nhỉ. Sắc đỏ như m.á.u tươi, bên trên điểm xuyết vài họa tiết hoa nhí màu trắng, nhìn kiểu gì cũng thấy thân thuộc...
Ánh mắt Vưu Miểu đăm chiêu trượt xuống bộ quần áo đang mặc trên người, rồi cô sững sờ như hóa đá.
Cô không dám tin vào mắt mình, ngập ngừng vén tà váy lên soi cho thật kỹ. Sau một hồi hồi tưởng và đối chiếu, rốt cuộc cô cũng nhận ra một sự thật phũ phàng: bộ váy vừa thấy ban nãy khả năng cao chính là phiên bản song sinh với bộ cô đang mặc.
Đây thuần túy chỉ là màn đụng hàng vô tình, hay bóng dáng vừa khuất sau góc rẽ kia... thực chất chính là hiện thân của cô ở một mốc thời gian nào đó trong quá khứ hoặc tương lai? Bởi Quỷ cảnh này vốn dĩ là một mớ hỗn độn nơi mọi thứ phi logic đều có thể xảy ra, nên Vưu Miểu không khỏi liên tưởng đến mô-típ vòng lặp thời gian quen thuộc trong phim ảnh và tiểu thuyết. Thậm chí, cô còn nảy sinh hoài nghi điên rồ rằng sự nhiễu loạn của thế giới sao chép này biết đâu chính là kết quả của vô số mốc thời gian bị vò nhàu và đan xen vào nhau.
Quay lại hiện tại, sau cú sốc khi lần đầu nhìn thấy t.h.i t.h.ể bị treo ngược, Hồ Bất Mị lúc này đã lấy lại được đôi chút bình tĩnh. Cô ấy bắt đầu xâu chuỗi những mảnh thông tin vụn vặt, dè dặt lên tiếng: “Cố tiểu thư, tôi từng đọc vài tác phẩm nói về không gian song song kiểu này. Xét thấy hiện tại chúng ta hoàn toàn bất lực trong việc phá vỡ nó từ bên trong, vậy cô nghĩ xem, có khi nào... nơi này phải bị phá vỡ từ bên ngoài không?”
“Cũng có lý. Nhưng làm sao cô nhờ người bên ngoài phối hợp phá vỡ nơi này được, khi họ thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của nó?”
Hồ Bất Mị khẽ l.i.ế.m môi căng thẳng, đưa ra một dự đoán mà chính cô ấy cũng thấy mong manh: “Hay là... tôi chỉ đoán mò thôi nhé. Đã lọt vào đây từ bên ngoài được, thì biết đâu không gian này vẫn sót lại vài kẽ hở kết nối với thế giới thực. Chỉ cần lần ra những kẽ hở đó, có lẽ chúng ta sẽ liên lạc được với người bên ngoài, rồi cùng hợp tác đập tan cái chốn quỷ quái này?”
Nghe khá bùi tai, Vưu Miểu cũng có suy nghĩ tương tự. Ngặt nỗi kẽ hở mà cô ấy nói lại mờ mịt chẳng khác nào mò kim đáy bể. Có trời mới đoán được lúc nào, ở đâu sẽ lại có người bị tống cổ vào đây, chưa kể không gian này còn nhiễu loạn một cách điên rồ.
Vưu Miểu ngước nhìn Hồ Bất Mị, toan lên tiếng đáp lời thì dòng suy nghĩ bỗng khựng lại. Lúc này, cô mới sực nhận ra một tiểu tiết mà bấy lâu nay mình đã bỏ sót.
Hồ Bất Mị từng bảo Quỷ cảnh đã giáng xuống được vài tiếng. Tức là ngay lúc chân ướt chân ráo bước vào bảo tàng, cô đã chính thức lọt lưới Quỷ cảnh.
Nhưng khoan đã, rõ ràng lúc ấy cô còn nán lại máy rút đồ tự phục vụ để rút Hạch vĩnh cửu cơ mà!
Dù quá trình rút và truyền Hạch vĩnh cửu bắt buộc phải thông qua Quỷ hạch, nhưng điều đó không có nghĩa là nó không cần mạng internet làm trung gian. Nói cách khác, ít nhất vào thời điểm đó, cỗ máy nọ vẫn đang có kết nối mạng mượt mà.
Vậy còn bây giờ thì sao? Ở ngay tại nơi này, liệu cỗ máy đó có còn giữ được kết nối mạng không?!
Hệt như học sinh vừa tìm ra cách giải sau một hồi vò đầu bứt tai, Vưu Miểu quay ngoắt gót, cắm đầu chạy dọc hành lang nhắm thẳng hướng cỗ máy. Hồ Bất Mị tuy chẳng hiểu mô tê gì nhưng cũng lật đật bám sát gót. Ngờ đâu vừa đặt chân lên hành lang, trước mắt đã hiện ra không gian của Khu Khí cụ.
Không phải chỗ này, đổi lối khác.
Khu Tinh tượng, lại đổi.
Cỗ máy rút đồ tự phục vụ màu xám xịt được đặt ở sảnh nghỉ ngơi sát vách Khu Tự nhiên. Trải qua bao bận bị ném qua ném lại giữa các không gian, đến tận khi quay về được đúng Khu Tự nhiên, lòng Vưu Miểu bỗng dâng lên sự căng thẳng tột độ.
Giả sử cô tính sai bét thì không nói làm gì, nhưng lỡ như chưa kịp bước tới gần cỗ máy đã bị không gian này đá văng đi nơi khác... thì đúng là tức hộc m.á.u.
Cô khẽ hít sâu một hơi, rảo bước về phía lối đi đã được định hình sẵn trong đầu.
Năm mét, mười mét, hai mươi mét...
Không bị đá văng! Đúng lối rồi!
Cỗ máy rút đồ đã lù lù hiện ra trước mắt. Ngay cả hiện trường vụ đập phá bằng ghế do cô để lại trước đó cũng còn nguyên vẹn, chưa hề xê dịch. Vưu Miểu thoăn thoắt nhét thẻ căn cước vào khe cắm. Màn hình bừng sáng, dòng chữ quen thuộc lại xuất hiện:
[Kính chào quý khách Cố Ảnh, cảm ơn quý khách đã tin dùng hệ thống tự phục vụ...]
“Ơ kìa? Thứ này vẫn kết nối mạng được sao?” Hồ Bất Mị kinh ngạc thốt lên.
Giọng Vưu Miểu cũng đong đầy phấn khích: “Đúng vậy! Cô nghĩ xem, dựa vào cái này, chúng ta có thể gọi viện binh từ bên ngoài không?”
Hồ Bất Mị chần chừ giây lát rồi dè dặt cất lời: “Về lý thuyết thì là vậy, nhưng... Cỗ máy này vốn chỉ để rút Quỷ hạch, đâu được trang bị tính năng gọi điện hay nhắn tin.”
Vưu Miểu: “...”
Hồ Bất Mị bồi thêm một đòn chí mạng: “Với lại, cô có thuộc lòng số căn cước của ai ở ngoài kia không?”
Vưu Miểu: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô đúng là không biết thật. Dù có cày nát nguyên tác đi chăng nữa, thì tác giả cũng đâu rảnh rỗi mà đi liệt kê chi tiết số căn cước của từng nhân vật!
Thế là cái lỗ hổng kịch bản mà ngay cả dàn nhân vật chính cũng chưa hề chạm tới, lại bị bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước sao?
Vưu Miểu tức mình, bướng bỉnh ấn loạn xạ vào các phím chức năng trên cỗ máy: giao dịch tiền tệ, quy đổi điểm cống hiến, giao dịch Quỷ hạch, rút Hạch vĩnh cửu...
Từ từ đã, dường như cô vẫn nhớ được số căn cước của một người.
Nói đúng ra thì cũng chẳng phải số căn cước cá nhân. Nhưng trước đây cô từng hào phóng tặng một Quỷ hạch cho người đó nên vẫn nhớ như in tài khoản nhận. Tuy cái tên nghe sặc mùi tài khoản công ty, ngặt nỗi người nọ lại một tay thao túng toàn bộ dòng chảy tài chính của Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố, vậy nên... biết đâu lại được việc?
Nghĩ tới đây, Vưu Miểu dứt khoát chọn chức năng giao dịch tiền tệ ở hàng đầu tiên. Kế tiếp, cô lướt mắt xuống mục số dư tài khoản: 73,65 tệ.
...Cô nghèo rớt mồng tơi luôn!
Cái quái gì thế này, đã cất công ban cho cô vỏ bọc mới, sao hệ thống không tiện tay bơm thêm chút tài sản cho cô đi? Dẫu sao số dư thẻ ngoài đời thực của cô bèo bọt lắm cũng ngấp nghé năm chữ số cơ mà!
Ngân sách hạn hẹp, đ.â.m ra mấy chiêu trò cô định triển khai cũng bị hạn chế kha khá. Vưu Miểu vắt óc suy nghĩ một hồi lâu, rốt cuộc quyết định chuyển 9,16 tệ vào tài khoản Nhà Tưởng niệm Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố mà cô vẫn nhớ như in. Kèm theo đó là một dòng ghi chú ngắn gọn: Gửi Thích Vân Nguy, chiến hữu từng vào sinh ra t.ử cùng tôi.
Ngày 16 tháng 9 chính là ngày họ đường ai nấy đi tại thành phố Ngọc Hành. Nói thật, cô còn muốn gửi gắm nhiều điều nữa, nhưng kẹt nỗi sợ làm đám nhân viên của Nhà Tưởng niệm sinh nghi, nên đành phải kiềm lại, nhét mọi ẩn ý vào vài dòng ngắn ngủi.
Điều Vưu Miểu không hề hay biết là người cô đang muốn liên lạc lúc này lại chẳng có mặt ở Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố.
Ngay thời điểm lệnh chuyển khoản kia được duyệt, ở chốn rừng sâu hoang vu của núi Chá Cổ, Giang Thuật thình lình phát hiện giọng nói của Thích Vân Nguy vốn đang thao thao bất tuyệt bỗng dưng im bặt.
Anh tiện tay lau giọt mồ hôi rịn trên trán, đưa mắt nhìn chiếc la bàn trên tay một lần nữa rồi cất tiếng hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao?”
“...Không có gì. Tôi chỉ đang xem xét chúng ta nên chọn ngã rẽ nào tiếp theo.”
Lý do này nghe qua đã thấy vô cùng gượng gạo, nhưng vì Giang Thuật đang trong tình trạng căng thẳng thần kinh suốt một thời gian dài, sự mệt nhọc đã che lấp đi tính nhạy bén, khiến anh chẳng mảy may phát giác điều gì bất thường.
Tính ra, Giang Thuật đã đặt chân lên núi Chá Cổ tròn một ngày.
Mặc dù Quỷ cảnh ở núi Chá Cổ đã bị dập tắt từ bảy năm trước, nhưng kể từ ngày định mệnh ấy, ngọn núi vẫn luôn chìm trong lớp sương mù trắng xóa dày đặc, quanh năm suốt tháng không tan. Các chuyên gia từng đổ xô về đây nghiên cứu. Sau khi kết luận lớp sương mù này không liên quan gì đến Quỷ cảnh, đồng thời hoàn toàn vô hại với con người, bọn họ liền rút lui, chỉ để lại dăm ba thiết bị đo lường rồi không màng tới nữa.
Thế nhưng hiện tại, khi lớp sương mù bỗng dưng bốc hơi sạch sẽ, lại có người vô tình nhìn thấy vết tích con người lẩn khuất trên núi, Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố hiển nhiên không thể ngồi yên. Họ buộc phải cử người tới thám thính xem liệu có phải Quỷ cảnh đang rục rịch đội mồ sống dậy hay không.
Giang Thuật, người từng là lực lượng nòng cốt trong chiến dịch càn quét Quỷ cảnh năm đó và vẫn còn sống sót cho đến bây giờ, đương nhiên trở thành cái tên sáng giá nhất cho nhiệm vụ này.
Điều mà không ai hay biết là trong chuyến quay về chốn xưa lần này, Giang Thuật không hề cô đơn. Song hành cùng anh còn có một linh hồn từng bỏ mạng ngay tại nơi đây.
“Tôi linh cảm nơi này ẩn chứa nhiều điều khuất tất.” Giang Thuật cố tình hạ giọng, chỉ đủ cho bản thân và người bạn đồng hành nghe thấy, “Núi Chá Cổ bị niêm phong bằng lớp sương mù suốt sáu năm ròng rã, vắng bóng người. Vậy mà cậu thử nhìn những con đường này xem... Tuy cỏ dại mọc um tùm, nhưng rõ ràng có vết tích hoạt động của con người.”
Những nhành cây bị bẻ gãy, lõi quả gặm dở vương vãi trên đất, và cả những dấu chân mờ nhạt... Bất luận nhìn từ góc độ nào cũng không giống một nơi bị phong tỏa dăm sáu năm trời. Hơn nữa, theo tin tức thu thập được, người ta phát hiện bóng dáng một bà lão mặc đồ trắng toát lảng vảng trên núi, nhưng những dấu chân này lại hoàn toàn không giống của phụ nữ.
“Chắc... có kẻ nào đó lén lút mò lên núi dạo gần đây. Dù sao núi Chá Cổ cũng chỉ bị phong tỏa bởi sương mù, không gây hại gì tới sức khỏe, những kẻ thích tìm cảm giác mạnh liều mạng trèo lên cũng là chuyện dễ hiểu.”
Thích Vân Nguy lơ đãng đáp qua loa, bởi tâm trí cậu lúc này đã bị một chuyện khác thu hút.
Nhờ Giang Thuật và đồng đội đã nhanh nhạy bố trí trước trạm phát sóng cường độ cao sát sườn núi Chá Cổ, nên dù đang ở giữa chốn thâm sơn cùng cốc, Thích Vân Nguy vẫn dễ dàng kết nối và cập nhật tình hình mạng nội bộ của Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố. Lần trước, sau khi nhận được một Quỷ hạch do Du Tam Thủy ẩn danh trao tặng, Thích Vân Nguy đã bất giác chú ý đến Nhà Tưởng niệm nhiều hơn. Ai ngờ được lại có ngày cậu thực sự nhận thêm một thông báo nữa.
Vẫn là gửi tiền.
Thích Vân Nguy kìm nén sự mong đợi mà chính cậu cũng không nhận ra, nhấp vào thông báo gửi tiền, rồi nhìn thấy tài khoản mang tên “Liệt sĩ Thích Vân Nguy” nhận được 9,16 tệ.
Thích Vân Nguy: “...”
Dù đây có lẽ là khoản tiền quyên góp thấp nhất cậu từng nhận, nhưng nhìn qua lại thấy đặc biệt thuận mắt. Thuận mắt ở chỗ con số rất cụ thể, cứ như đang đi siêu thị săn đồ giảm giá vậy.
Thích Vân Nguy trầm mặc một hồi, lúc này mới để ý đến lời nhắn đính kèm khoản quyên góp.
Vừa đọc xong, sắc mặt cậu lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Người gửi tên là Cố Ảnh, một cái tên cậu chưa từng nghe qua bao giờ. Nhưng cụm từ chiến hữu từng vào sinh ra t.ử và cả con số quyên góp đặc thù kia đã mách bảo cậu rằng: đây rõ ràng là ám hiệu do Du Tam Thủy gửi tới. Dùng một phương thức vòng vèo nhường này để đ.á.n.h tiếng cầu cứu, lẽ nào cô đang gặp phải rắc rối lớn?
Thế thì thú vị thật đấy. Nếu Du Tam Thủy có thể đ.á.n.h tiếng cầu cứu cậu, cớ sao lại chọn phương pháp chuyển khoản, vừa hạn chế lượng thông tin truyền tải lại vừa dễ dàng bị bại lộ?
Trừ phi... nơi cô đang mắc kẹt chỉ cho phép duy nhất phương thức này để gửi thông tin ra ngoài. Thêm nữa, với tính cách của Du Tam Thủy, nếu không lâm vào cảnh bó tay toàn tập, không thể liên lạc được với bất kỳ ai khác, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ chủ động tìm đến cậu.
Nghĩ tới đây, Thích Vân Nguy cũng lôi luôn kho bạc nhỏ của mình ra, bắt đầu thao tác từ xa ngay tại núi Chá Cổ.
Ngờ đâu, tà váy thoáng lướt qua nọ lại như một gáo nước lạnh hắt thẳng vào mặt cô, nhắc nhở cô hãy tỉnh mộng đi, mọi chuyện không như cô nghĩ đâu. Rõ ràng là bàn tay vàng của cô có tồn tại, ngặt nỗi nó không nằm sẵn trên người cô ngay từ lúc bắt đầu.
Nhắc đến nguyên do sâu xa, Vưu Miểu chỉ biết thở dài ngao ngán. Kịch bản bị tác giả bẻ lái khét lẹt thế này làm sao cô lường trước được. Huống hồ, nhân vật của cô lại còn là nhân vật đính kèm không có trong nguyên tác. Dẫu khao khát bàn tay vàng kia đến nhường nào, việc cấp bách trước mắt vẫn là phải tóm gọn được nó cái đã.
Vưu Miểu phải tốn ngót nghét một phút mới nén được cục tức nghẹn ứ nơi cổ họng. Lúc này, một chi tiết nhỏ mới bắt đầu lóe lên trong đầu cô.
Tà váy đỏ rực vừa lặn mất tăm ban nãy sao mà quen mắt thế nhỉ. Sắc đỏ như m.á.u tươi, bên trên điểm xuyết vài họa tiết hoa nhí màu trắng, nhìn kiểu gì cũng thấy thân thuộc...
Ánh mắt Vưu Miểu đăm chiêu trượt xuống bộ quần áo đang mặc trên người, rồi cô sững sờ như hóa đá.
Cô không dám tin vào mắt mình, ngập ngừng vén tà váy lên soi cho thật kỹ. Sau một hồi hồi tưởng và đối chiếu, rốt cuộc cô cũng nhận ra một sự thật phũ phàng: bộ váy vừa thấy ban nãy khả năng cao chính là phiên bản song sinh với bộ cô đang mặc.
Đây thuần túy chỉ là màn đụng hàng vô tình, hay bóng dáng vừa khuất sau góc rẽ kia... thực chất chính là hiện thân của cô ở một mốc thời gian nào đó trong quá khứ hoặc tương lai? Bởi Quỷ cảnh này vốn dĩ là một mớ hỗn độn nơi mọi thứ phi logic đều có thể xảy ra, nên Vưu Miểu không khỏi liên tưởng đến mô-típ vòng lặp thời gian quen thuộc trong phim ảnh và tiểu thuyết. Thậm chí, cô còn nảy sinh hoài nghi điên rồ rằng sự nhiễu loạn của thế giới sao chép này biết đâu chính là kết quả của vô số mốc thời gian bị vò nhàu và đan xen vào nhau.
Quay lại hiện tại, sau cú sốc khi lần đầu nhìn thấy t.h.i t.h.ể bị treo ngược, Hồ Bất Mị lúc này đã lấy lại được đôi chút bình tĩnh. Cô ấy bắt đầu xâu chuỗi những mảnh thông tin vụn vặt, dè dặt lên tiếng: “Cố tiểu thư, tôi từng đọc vài tác phẩm nói về không gian song song kiểu này. Xét thấy hiện tại chúng ta hoàn toàn bất lực trong việc phá vỡ nó từ bên trong, vậy cô nghĩ xem, có khi nào... nơi này phải bị phá vỡ từ bên ngoài không?”
“Cũng có lý. Nhưng làm sao cô nhờ người bên ngoài phối hợp phá vỡ nơi này được, khi họ thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của nó?”
Hồ Bất Mị khẽ l.i.ế.m môi căng thẳng, đưa ra một dự đoán mà chính cô ấy cũng thấy mong manh: “Hay là... tôi chỉ đoán mò thôi nhé. Đã lọt vào đây từ bên ngoài được, thì biết đâu không gian này vẫn sót lại vài kẽ hở kết nối với thế giới thực. Chỉ cần lần ra những kẽ hở đó, có lẽ chúng ta sẽ liên lạc được với người bên ngoài, rồi cùng hợp tác đập tan cái chốn quỷ quái này?”
Nghe khá bùi tai, Vưu Miểu cũng có suy nghĩ tương tự. Ngặt nỗi kẽ hở mà cô ấy nói lại mờ mịt chẳng khác nào mò kim đáy bể. Có trời mới đoán được lúc nào, ở đâu sẽ lại có người bị tống cổ vào đây, chưa kể không gian này còn nhiễu loạn một cách điên rồ.
Vưu Miểu ngước nhìn Hồ Bất Mị, toan lên tiếng đáp lời thì dòng suy nghĩ bỗng khựng lại. Lúc này, cô mới sực nhận ra một tiểu tiết mà bấy lâu nay mình đã bỏ sót.
Hồ Bất Mị từng bảo Quỷ cảnh đã giáng xuống được vài tiếng. Tức là ngay lúc chân ướt chân ráo bước vào bảo tàng, cô đã chính thức lọt lưới Quỷ cảnh.
Nhưng khoan đã, rõ ràng lúc ấy cô còn nán lại máy rút đồ tự phục vụ để rút Hạch vĩnh cửu cơ mà!
Dù quá trình rút và truyền Hạch vĩnh cửu bắt buộc phải thông qua Quỷ hạch, nhưng điều đó không có nghĩa là nó không cần mạng internet làm trung gian. Nói cách khác, ít nhất vào thời điểm đó, cỗ máy nọ vẫn đang có kết nối mạng mượt mà.
Vậy còn bây giờ thì sao? Ở ngay tại nơi này, liệu cỗ máy đó có còn giữ được kết nối mạng không?!
Hệt như học sinh vừa tìm ra cách giải sau một hồi vò đầu bứt tai, Vưu Miểu quay ngoắt gót, cắm đầu chạy dọc hành lang nhắm thẳng hướng cỗ máy. Hồ Bất Mị tuy chẳng hiểu mô tê gì nhưng cũng lật đật bám sát gót. Ngờ đâu vừa đặt chân lên hành lang, trước mắt đã hiện ra không gian của Khu Khí cụ.
Không phải chỗ này, đổi lối khác.
Khu Tinh tượng, lại đổi.
Cỗ máy rút đồ tự phục vụ màu xám xịt được đặt ở sảnh nghỉ ngơi sát vách Khu Tự nhiên. Trải qua bao bận bị ném qua ném lại giữa các không gian, đến tận khi quay về được đúng Khu Tự nhiên, lòng Vưu Miểu bỗng dâng lên sự căng thẳng tột độ.
Giả sử cô tính sai bét thì không nói làm gì, nhưng lỡ như chưa kịp bước tới gần cỗ máy đã bị không gian này đá văng đi nơi khác... thì đúng là tức hộc m.á.u.
Cô khẽ hít sâu một hơi, rảo bước về phía lối đi đã được định hình sẵn trong đầu.
Năm mét, mười mét, hai mươi mét...
Không bị đá văng! Đúng lối rồi!
Cỗ máy rút đồ đã lù lù hiện ra trước mắt. Ngay cả hiện trường vụ đập phá bằng ghế do cô để lại trước đó cũng còn nguyên vẹn, chưa hề xê dịch. Vưu Miểu thoăn thoắt nhét thẻ căn cước vào khe cắm. Màn hình bừng sáng, dòng chữ quen thuộc lại xuất hiện:
[Kính chào quý khách Cố Ảnh, cảm ơn quý khách đã tin dùng hệ thống tự phục vụ...]
“Ơ kìa? Thứ này vẫn kết nối mạng được sao?” Hồ Bất Mị kinh ngạc thốt lên.
Giọng Vưu Miểu cũng đong đầy phấn khích: “Đúng vậy! Cô nghĩ xem, dựa vào cái này, chúng ta có thể gọi viện binh từ bên ngoài không?”
Hồ Bất Mị chần chừ giây lát rồi dè dặt cất lời: “Về lý thuyết thì là vậy, nhưng... Cỗ máy này vốn chỉ để rút Quỷ hạch, đâu được trang bị tính năng gọi điện hay nhắn tin.”
Vưu Miểu: “...”
Hồ Bất Mị bồi thêm một đòn chí mạng: “Với lại, cô có thuộc lòng số căn cước của ai ở ngoài kia không?”
Vưu Miểu: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô đúng là không biết thật. Dù có cày nát nguyên tác đi chăng nữa, thì tác giả cũng đâu rảnh rỗi mà đi liệt kê chi tiết số căn cước của từng nhân vật!
Thế là cái lỗ hổng kịch bản mà ngay cả dàn nhân vật chính cũng chưa hề chạm tới, lại bị bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước sao?
Vưu Miểu tức mình, bướng bỉnh ấn loạn xạ vào các phím chức năng trên cỗ máy: giao dịch tiền tệ, quy đổi điểm cống hiến, giao dịch Quỷ hạch, rút Hạch vĩnh cửu...
Từ từ đã, dường như cô vẫn nhớ được số căn cước của một người.
Nói đúng ra thì cũng chẳng phải số căn cước cá nhân. Nhưng trước đây cô từng hào phóng tặng một Quỷ hạch cho người đó nên vẫn nhớ như in tài khoản nhận. Tuy cái tên nghe sặc mùi tài khoản công ty, ngặt nỗi người nọ lại một tay thao túng toàn bộ dòng chảy tài chính của Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố, vậy nên... biết đâu lại được việc?
Nghĩ tới đây, Vưu Miểu dứt khoát chọn chức năng giao dịch tiền tệ ở hàng đầu tiên. Kế tiếp, cô lướt mắt xuống mục số dư tài khoản: 73,65 tệ.
...Cô nghèo rớt mồng tơi luôn!
Cái quái gì thế này, đã cất công ban cho cô vỏ bọc mới, sao hệ thống không tiện tay bơm thêm chút tài sản cho cô đi? Dẫu sao số dư thẻ ngoài đời thực của cô bèo bọt lắm cũng ngấp nghé năm chữ số cơ mà!
Ngân sách hạn hẹp, đ.â.m ra mấy chiêu trò cô định triển khai cũng bị hạn chế kha khá. Vưu Miểu vắt óc suy nghĩ một hồi lâu, rốt cuộc quyết định chuyển 9,16 tệ vào tài khoản Nhà Tưởng niệm Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố mà cô vẫn nhớ như in. Kèm theo đó là một dòng ghi chú ngắn gọn: Gửi Thích Vân Nguy, chiến hữu từng vào sinh ra t.ử cùng tôi.
Ngày 16 tháng 9 chính là ngày họ đường ai nấy đi tại thành phố Ngọc Hành. Nói thật, cô còn muốn gửi gắm nhiều điều nữa, nhưng kẹt nỗi sợ làm đám nhân viên của Nhà Tưởng niệm sinh nghi, nên đành phải kiềm lại, nhét mọi ẩn ý vào vài dòng ngắn ngủi.
Điều Vưu Miểu không hề hay biết là người cô đang muốn liên lạc lúc này lại chẳng có mặt ở Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố.
Ngay thời điểm lệnh chuyển khoản kia được duyệt, ở chốn rừng sâu hoang vu của núi Chá Cổ, Giang Thuật thình lình phát hiện giọng nói của Thích Vân Nguy vốn đang thao thao bất tuyệt bỗng dưng im bặt.
Anh tiện tay lau giọt mồ hôi rịn trên trán, đưa mắt nhìn chiếc la bàn trên tay một lần nữa rồi cất tiếng hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao?”
“...Không có gì. Tôi chỉ đang xem xét chúng ta nên chọn ngã rẽ nào tiếp theo.”
Lý do này nghe qua đã thấy vô cùng gượng gạo, nhưng vì Giang Thuật đang trong tình trạng căng thẳng thần kinh suốt một thời gian dài, sự mệt nhọc đã che lấp đi tính nhạy bén, khiến anh chẳng mảy may phát giác điều gì bất thường.
Tính ra, Giang Thuật đã đặt chân lên núi Chá Cổ tròn một ngày.
Mặc dù Quỷ cảnh ở núi Chá Cổ đã bị dập tắt từ bảy năm trước, nhưng kể từ ngày định mệnh ấy, ngọn núi vẫn luôn chìm trong lớp sương mù trắng xóa dày đặc, quanh năm suốt tháng không tan. Các chuyên gia từng đổ xô về đây nghiên cứu. Sau khi kết luận lớp sương mù này không liên quan gì đến Quỷ cảnh, đồng thời hoàn toàn vô hại với con người, bọn họ liền rút lui, chỉ để lại dăm ba thiết bị đo lường rồi không màng tới nữa.
Thế nhưng hiện tại, khi lớp sương mù bỗng dưng bốc hơi sạch sẽ, lại có người vô tình nhìn thấy vết tích con người lẩn khuất trên núi, Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố hiển nhiên không thể ngồi yên. Họ buộc phải cử người tới thám thính xem liệu có phải Quỷ cảnh đang rục rịch đội mồ sống dậy hay không.
Giang Thuật, người từng là lực lượng nòng cốt trong chiến dịch càn quét Quỷ cảnh năm đó và vẫn còn sống sót cho đến bây giờ, đương nhiên trở thành cái tên sáng giá nhất cho nhiệm vụ này.
Điều mà không ai hay biết là trong chuyến quay về chốn xưa lần này, Giang Thuật không hề cô đơn. Song hành cùng anh còn có một linh hồn từng bỏ mạng ngay tại nơi đây.
“Tôi linh cảm nơi này ẩn chứa nhiều điều khuất tất.” Giang Thuật cố tình hạ giọng, chỉ đủ cho bản thân và người bạn đồng hành nghe thấy, “Núi Chá Cổ bị niêm phong bằng lớp sương mù suốt sáu năm ròng rã, vắng bóng người. Vậy mà cậu thử nhìn những con đường này xem... Tuy cỏ dại mọc um tùm, nhưng rõ ràng có vết tích hoạt động của con người.”
Những nhành cây bị bẻ gãy, lõi quả gặm dở vương vãi trên đất, và cả những dấu chân mờ nhạt... Bất luận nhìn từ góc độ nào cũng không giống một nơi bị phong tỏa dăm sáu năm trời. Hơn nữa, theo tin tức thu thập được, người ta phát hiện bóng dáng một bà lão mặc đồ trắng toát lảng vảng trên núi, nhưng những dấu chân này lại hoàn toàn không giống của phụ nữ.
“Chắc... có kẻ nào đó lén lút mò lên núi dạo gần đây. Dù sao núi Chá Cổ cũng chỉ bị phong tỏa bởi sương mù, không gây hại gì tới sức khỏe, những kẻ thích tìm cảm giác mạnh liều mạng trèo lên cũng là chuyện dễ hiểu.”
Thích Vân Nguy lơ đãng đáp qua loa, bởi tâm trí cậu lúc này đã bị một chuyện khác thu hút.
Nhờ Giang Thuật và đồng đội đã nhanh nhạy bố trí trước trạm phát sóng cường độ cao sát sườn núi Chá Cổ, nên dù đang ở giữa chốn thâm sơn cùng cốc, Thích Vân Nguy vẫn dễ dàng kết nối và cập nhật tình hình mạng nội bộ của Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố. Lần trước, sau khi nhận được một Quỷ hạch do Du Tam Thủy ẩn danh trao tặng, Thích Vân Nguy đã bất giác chú ý đến Nhà Tưởng niệm nhiều hơn. Ai ngờ được lại có ngày cậu thực sự nhận thêm một thông báo nữa.
Vẫn là gửi tiền.
Thích Vân Nguy kìm nén sự mong đợi mà chính cậu cũng không nhận ra, nhấp vào thông báo gửi tiền, rồi nhìn thấy tài khoản mang tên “Liệt sĩ Thích Vân Nguy” nhận được 9,16 tệ.
Thích Vân Nguy: “...”
Dù đây có lẽ là khoản tiền quyên góp thấp nhất cậu từng nhận, nhưng nhìn qua lại thấy đặc biệt thuận mắt. Thuận mắt ở chỗ con số rất cụ thể, cứ như đang đi siêu thị săn đồ giảm giá vậy.
Thích Vân Nguy trầm mặc một hồi, lúc này mới để ý đến lời nhắn đính kèm khoản quyên góp.
Vừa đọc xong, sắc mặt cậu lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Người gửi tên là Cố Ảnh, một cái tên cậu chưa từng nghe qua bao giờ. Nhưng cụm từ chiến hữu từng vào sinh ra t.ử và cả con số quyên góp đặc thù kia đã mách bảo cậu rằng: đây rõ ràng là ám hiệu do Du Tam Thủy gửi tới. Dùng một phương thức vòng vèo nhường này để đ.á.n.h tiếng cầu cứu, lẽ nào cô đang gặp phải rắc rối lớn?
Thế thì thú vị thật đấy. Nếu Du Tam Thủy có thể đ.á.n.h tiếng cầu cứu cậu, cớ sao lại chọn phương pháp chuyển khoản, vừa hạn chế lượng thông tin truyền tải lại vừa dễ dàng bị bại lộ?
Trừ phi... nơi cô đang mắc kẹt chỉ cho phép duy nhất phương thức này để gửi thông tin ra ngoài. Thêm nữa, với tính cách của Du Tam Thủy, nếu không lâm vào cảnh bó tay toàn tập, không thể liên lạc được với bất kỳ ai khác, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ chủ động tìm đến cậu.
Nghĩ tới đây, Thích Vân Nguy cũng lôi luôn kho bạc nhỏ của mình ra, bắt đầu thao tác từ xa ngay tại núi Chá Cổ.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận