Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên

Chương 110: Bảo tàng Vạn Tượng (8) - Không gian nhiễu loạn

Bên trong Khu Khí cụ - nơi các món đồ trưng bày vẫn còn nguyên vẹn chưa bị phá hủy, một nhóm người đang hạ giọng tranh cãi ầm ĩ.

“Loại súc vật tế thứ bảy chắc mười mươi là người sống rồi! Mọi người xem con quái vật này đi, lại thêm cả chuyện Tôn Diệc Thâm đột nhiên bốc hơi nữa... Gã ta kiểu gì cũng bị bắt đi moi t.i.m rồi! Còn ba cái thứ m.á.u xanh lục, não tím biếc gì gì đó, chắc chắn cũng đòi hỏi chúng ta phải cúng thêm hai mạng người nữa thì mới đáp ứng đủ quy định!”

“Mới có một người đột nhiên mất tích thôi mà, căn bản chưa có bằng chứng xác đáng nào, cô đã bù lu bù loa là chúng ta bắt buộc phải c.h.ế.t hai người? Tôi thấy cô đang cố tình lung lạc lòng quân thì có!”

“Chuẩn đấy, cái đứa thốt ra những lời xúi quẩy này, hay là cô xông lên nộp mạng trước đi?”

Gương mặt ai nấy đều hằn lên sự bồn chồn và giận dữ. Đáng lẽ ra vào thời khắc này, người lãnh đạo đội ngũ là Trình Huyễn Ngọc phải đứng ra trấn an lòng người mới đúng, đằng này anh ta lại câm như hến chẳng hó hé lấy nửa lời. Anh ta cứ tĩnh lặng lắng nghe những lời xả giận, chỉ trích của đám người. Vẻ mặt chăm chú của anh ta dường như đang chắt lọc thông tin từ mớ âm thanh cãi vã hỗn loạn kia, nhưng cũng lại giống như đang vô cùng tận hứng chứng kiến cảnh lý trí của từng người sụp đổ.

Phải đợi cho tới khi đợt xả phẫn nộ tạm lắng xuống, Trình Huyễn Ngọc mới chọn đúng thời điểm để lên tiếng. Anh ta dùng một chất giọng điềm tĩnh, thừa sức xoa dịu lòng người mà nói: “Rốt cuộc vật tế có phải là người sống hay không, tôi cho rằng vẫn cần phải bàn bạc thêm. Nhưng tôi đang cực kỳ thắc mắc một điểm này. Hồi nãy âm thanh đó có nói, tế phẩm nó cần là một 'trái tim màu đen'. Nếu anh John đã chắc như đinh đóng cột việc anh Tôn bị bắt đi moi t.i.m, vậy cái 'màu đen' này... hẳn là phải có nguồn gốc chứ nhỉ?”

Thoắt cái trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, sắc mặt John biến ảo khôn lường mấy bận, rốt cuộc hắn ta cũng nghiến răng đáp: “Vốn dĩ tôi cũng định giấu nhẹm đi, nhưng hiện tại Ethan (Tôn Diệc Thâm) sống c.h.ế.t chưa rõ... Thật ra, tôi và Ethan lúc trước từng dính líu tới vài chuyện không mấy tốt đẹp cho cam...”

Câu chuyện này thực ra lại nhan nhản như cơm bữa trong thế giới Đô Thị Quỷ Dị. Tôn Diệc Thâm và John vốn dĩ chẳng thân thiết gì nhau. Bọn họ chỉ là những tay chân cò con chuyên làm việc vặt lấp đầy khoảng trống của Cốt Lõi Tự Do. Dẫu rằng cũng từng nhúng chàm dăm ba cái trò trộm cắp, buôn lậu, thế nhưng họ chưa bao giờ chạm tới ngưỡng cùng hung cực ác, trên tay cũng chưa từng vấy m.á.u người.

Cho tới tận cách đây không lâu, hai gã xui xẻo thế nào lại bị cuốn vào chung một Quỷ cảnh. Đó là một Quỷ cảnh mang mô-típ “Đấu trường sinh t.ử” (Battle Royale). So với cái Quỷ cảnh đầu tiên hai gã từng nếm mùi, mức độ t.h.ả.m khốc của nó quả thực là một trời một vực. Để giữ được cái mạng quèn, Tôn Diệc Thâm và John trong vỏn vẹn hai ngày ngắn ngủi đã rắp tâm hãm hại không ít những đồng đạo cùng chung số phận. Đến cuối cùng, chỉ còn lác đác hai gã sống sót quay về.

Khi quay trở về thế giới có trật tự, hai gã bắt đầu nảy sinh sự hối hận và sợ hãi trước những tội ác mình đã gây ra trong Quỷ cảnh. Bọn họ không cam tâm thừa nhận bản thân đã từng nhẫn tâm vứt bỏ lương tri đến thế. Vì trong Quỷ cảnh đó chỉ có hai gã sống sót, nên họ dần dần xích lại gần nhau hơn. Hai người ngầm lập giao kèo tuyệt đối không để lộ cho kẻ thứ ba biết những chuyện đồi bại trong Quỷ cảnh. Bằng cách đó, bọn họ vẫn có thể mang chiếc mặt nạ “chưa từng có chuyện gì xảy ra”, tiếp tục một cuộc sống bình thường của nhân loại.

“Nói thì nói vậy... nhưng sâu thẳm bên trong, cả hai đều tự hiểu chúng tôi không thể quay đầu lại được nữa rồi. Trái tim của chúng tôi đều đã vấy đen, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày chúng tôi lại đạp đổ giới hạn của bản thân, tự tay làm ra những chuyện mà ngay cả mình cũng chẳng dám tưởng tượng. Ngờ đâu tôi vạn lần chẳng ngờ tới, trước khi cái ngày ấy kịp tới, Ethan lại bởi vì chuyện này mà trở thành vật hiến tế...”

Lời kể đứt quãng, nét mặt hắn ta đan xen giữa hoảng loạn và thẫn thờ, hệt như đang qua hình bóng của Tôn Diệc Thâm mà nhìn thấu được cái kết cục thê t.h.ả.m tương tự sẽ giáng xuống đầu mình.

“Thì ra là vậy.” Lắng nghe trọn vẹn tấn bi kịch nọ, Trình Huyễn Ngọc lại chỉ điềm nhiên gật đầu. Thậm chí giọng nói của anh ta vẫn duy trì một tông đều đều như lúc đầu, hệt như người đang đứng trước mặt anh ta nào phải một tên ác ôn từng làm ra những tội ác mất tính người.

“Nhìn theo hướng này, trái tim màu đen quả thực đã có lời giải đáp hợp lý. Nếu suy luận của anh John không sai, vậy thì m.á.u xanh lục, não tím biếc cũng có thể suy diễn theo logic tương tự đúng không? Chẳng hạn như m.á.u xanh lục đại diện cho độc tính hoặc sự ăn mòn, não tím biếc thì tượng trưng cho sự tỉnh táo hoặc thông thái trí tuệ...”

Anh ta trịnh trọng phân tích rành rọt từng li từng tí, những người xung quanh lại bất giác ớn lạnh sống lưng. Cái ánh mắt của Trình Huyễn Ngọc, tưởng chừng như dịu dàng ấm áp, lại hệt như đang chậm rãi róc đi lớp da lớp thịt của họ, để xoi mói xem m.á.u huyết và trí não của họ có lọt vào mắt xanh của bọn hiến tế hay không. Dưới ánh nhìn xoáy sâu ấy, dẫu cho có là kẻ vừa mới cãi tay đôi ủng hộ giả thuyết “hiến tế người sống” ban nãy, giờ phút này cũng chỉ mong sao cho mình đã đoán sai bét.

Ngay vào lúc Trình Huyễn Ngọc định vạch ra thêm một suy đoán rợn người hơn nữa, chiếc khay đá được nâng trên tay bức tượng thú nhân đầu người giữa vòng vây của mọi người bỗng chớp nháy. Vừa chớp mắt, một trái tim đã thình lình xuất hiện thêm trên đó.

Trái tim đen sì, lại còn tươm m.á.u tươi rói. Bất kỳ ai rành rẽ về thịt thà đều có thể nhìn qua là biết nó chỉ vừa mới bị moi ra tức thì. Nó cứ thế xuất hiện một cách đường đột ngay trước mắt đám đông, y như thể để chứng minh cho lời phỏng đoán của Trình Huyễn Ngọc là hoàn toàn chính xác.

Mười ba người, một con số chẳng mấy may mắn gì cho cam. Giờ đây mười ba con người này đang ôm những tâm tư riêng, lén lút dò xét người bên cạnh. Bọn họ hệt như đang cố vạch trần kẻ phản bội trà trộn trong bữa ăn tối, vừa nơm nớp lo sợ vừa chăm chăm lùng sục xem ai là kẻ mang “máu xanh lục” và “não tím biếc”.

Trình Huyễn Ngọc lại chỉ dán mắt vào trái tim đen sì kia. Nhìn một hồi, anh ta bất giác nhíu mày chậm rãi.

Anh ta đưa tay ra, lật úp quả tim lại, rồi dùng hai ngón tay từ tốn rút ra một vật cứng dài chừng một tấc từ trên quả tim.

Đó là một mảnh vỡ hình bán nguyệt rộng cỡ một ngón tay, trên bề mặt còn có một lỗ tròn rõ rành rành là do bàn tay con người đục khoét. Nhìn chất liệu thì có vẻ giống như xương cốt.

Ánh mắt Trình Huyễn Ngọc rảo quanh một vòng phòng triển lãm, thình lình khựng lại trước một chiếc l.ồ.ng kính trưng bày có kích thước tương đối khiêm tốn. Bên trong tủ kính là một cây sáo xương có niên đại hơn ngàn năm. Anh ta lặp đi lặp lại việc đối chiếu mảnh xương trên tay với hiện vật trưng bày, cuối cùng cũng củng cố được suy luận: mảnh xương này quả thực khớp hoàn toàn với phần đuôi của cây sáo xương.

Vậy thì... tại sao một cây sáo xương vẫn còn nguyên vẹn, lại có một mảnh vỡ cắm trên quả tim xuất hiện đường đột như thế này? Quay trở lại với khu vực đại sảnh, Vưu Miểu đang vô cùng cẩn trọng khám nghiệm hai t.h.i t.h.ể bị ghim trên tường.

Cô của hiện tại đã sớm rũ bỏ cái mác lính mới “thấy x.á.c c.h.ế.t là đồng t.ử giãn to, tay chân run lẩy bẩy” rồi. Mặc dù cô vẫn chẳng mấy mặn mà gì với mấy cái thứ này (bởi người bình thường làm gì có ai hứng thú), nhưng cũng phải công nhận một điều, trên t.h.i t.h.ể bao giờ cũng lưu giữ lại vô số thông tin đắt giá.

Điển hình như hai cái xác này, thoạt tiên Vưu Miểu đã dựa vào chiếc đồng hồ trên tay một trong hai t.h.i t.h.ể để suy đoán: gã này rất có khả năng chính là tên xui xẻo bị nhốt trong tranh mà cô vốn định cứu nãy giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Rốt cuộc cô vẫn chậm một bước. Hơn nữa nhìn cái dáng vẻ thê t.h.ả.m của cái xác, tên thám hiểm vô danh này có lẽ đã ra đi chẳng mấy thanh thản.

Vưu Miểu khẽ buông một tiếng thở dài, sau đó chuyển hướng sang kiểm tra t.h.i t.h.ể còn lại.

Thi thể của vị này xem chừng còn nguyên vẹn hơn tay thám hiểm vô danh kia một chút. Chỉ có một hố sâu hoắm ngay l.ồ.ng n.g.ự.c trái cùng quả tim đã không cánh mà bay mới đủ sức lý giải nguyên nhân cái c.h.ế.t của gã. Vưu Miểu dời ánh mắt lên khuôn mặt gã, và rồi ngỡ ngàng trợn trừng hai mắt.

Lại chính là cái gã Tôn Diệc Thâm đó.

Chẳng phải gã đã chọn đi theo Trình Huyễn Ngọc rồi sao? Cớ sao lại c.h.ế.t t.h.ả.m ở cái xó này? Đừng bảo là Trình Huyễn Ngọc vừa mở màn đã lên cơn thần kinh, lôi đồng đội ra tế cờ rồi nhé?

Vưu Miểu chằm chằm nhìn cái hố sâu hoắm trên n.g.ự.c trái gã, chợt nhớ lại bức tượng quái vật bằng đá cùng quả tim rỉ m.á.u mà mình vừa chạm trán ở Khu Khí cụ. Xâu chuỗi thêm với hiện trường hoang tàn ngổn ngang ở đó, cô dần dà mường tượng ra trọn vẹn cái c.h.ế.t thê t.h.ả.m của Tôn Diệc Thâm trong đầu.

Với cái tính cách của Tôn Diệc Thâm, gã tuyệt đối sẽ không đời nào xé lẻ đi một mình. Thế nên, chắc hẳn gã cũng giống cô, xui xẻo táy máy vào một món đồ trưng bày nào đó rồi bị kéo tuột vào cái thế giới sao chép này. Ngặt nỗi gã đen đủi hơn cô, vừa mới thò mặt đến đã đụng độ ngay loại quái vật hung hãn, rồi bị nó g.i.ế.c c.h.ế.t moi t.i.m.

Còn về chuyện tại sao lại là Khu Khí cụ, thì có thể giải thích bằng việc kịch bản lại tiếp tục bị cải biên ở đây, hoặc cũng có thể là do trong nguyên tác Giang Thuật chưa từng đặt chân khám phá nơi này, nên mới không đụng độ con quái vật đó.

Mặc kệ nguyên nhân sâu xa là gì, thì cái xác của Tôn Diệc Thâm và tên thám hiểm vô danh kia cũng đã bị treo chình ình ở đây rồi. Hai cỗ t.h.i t.h.ể đều trong tư thế trồng cây chuối bị ghim c.h.ặ.t, ở giữa vô tình bị ngăn cách bởi một chữ cái. Tôn Diệc Thâm thì dính cứng ngắc trên chữ “Tượng”, còn gã thám hiểm kia thì án ngữ ngay trên chữ “Vật”. Ngoại trừ cái tướng c.h.ế.t có phần t.h.ả.m thiết, rùng rợn, thì dẫu cô có săm soi kỹ càng bao lâu đi nữa, cũng chẳng phát hiện thêm được bất kỳ điều gì dị thường.

Xem ra hai người này không phải là chiếc chìa khóa giúp cô mở đường m.á.u thoát thân rồi.

Vưu Miểu đứng mặc niệm cho bọn họ một phút, rồi quay gót chọn bừa một dãy hành lang, tính toán đi thám thính thử những khu vực khác.

Nếu chiếu theo bản đồ nguyên bản, thì dãy hành lang này phải dẫn thẳng tới Khu Tinh tượng. Nào ngờ, mũi giày cô vừa chạm đến mép hành lang, cảnh vật trước mắt lại thoắt cái biến ảo khôn lường. Đoạn hành lang dài hun hút mất dạng, thế chỗ bằng một cánh cửa triển lãm đóng im ỉm sừng sững hiện ra ngay trước mặt.

Cánh cửa lần này mang đậm một phong cách thiết kế vô cùng trìu tượng. Trông nó mềm oặt và xoắn xuýt vào nhau hệt như một ngọn nến đang bị nung chảy, khoác lên mình thứ màu xám xịt nhức mắt, khó chịu vô cùng. Tấm biển treo bên cạnh cánh cửa ghi rành rành ba chữ “Khu Hiện đại”.

Lại đổi nữa rồi.

Không gian ở cái chốn quỷ quái này dường như đang rơi vào trạng thái nhiễu loạn trầm trọng. Nó không chỉ ngang nhiên xóa bỏ thiết kế bản đồ vốn có của bảo tàng, mà ngay cả bản thân nó dường như cũng chẳng có một cấu trúc cố định nào. Mọi căn phòng, ngóc ngách cứ thay nhau xáo trộn một cách vô tội vạ.

Vưu Miểu cố lục lọi lại trong trí nhớ về dăm ba con quỷ quái từng xuất hiện ở Khu Hiện đại trong nguyên tác. Cô ôm bụng đầy cảnh giác, rón rén đẩy cánh cửa ra.

Khu Hiện đại có phần tinh tươm và chật chội hơn, ngập ngụa cơ man nào là các bức tượng điêu khắc nghệ thuật trừu tượng, những bộ lễ phục lộng lẫy từng được khoác lên người các bậc danh nhân, cùng với vô số những món trang sức đá quý đắt tiền. Vưu Miểu đi lướt qua bộ váy dạ hội màu đỏ rực – thứ mà theo nguyên tác sẽ tự động múa lượn, lướt qua luôn cả sợi dây chuyền đá opal – thứ vốn dĩ được thiết lập để ngẫu nhiên phóng lời nguyền rủa. Cuối cùng, cô dừng bước ngay trước một bức tượng điêu khắc bằng đá – nơi lẽ ra phải được nhét một cái x.á.c c.h.ế.t bên trong. Thậm chí cô còn liều mạng phá lệ làm trái quy tắc “Vui lòng không chạm vào hiện vật”, thò tay gõ gõ mấy nhát lên bức tượng, ấy vậy mà... vẫn chẳng có động tĩnh gì xảy ra.

Trong cái bảo tàng bản sao này, lẽ nào không có quỷ quái, cũng không cần phải bận tâm đến luật lệ?

Vừa vắt óc suy ngẫm, Vưu Miểu vừa lững thững bước ra khỏi Khu Hiện đại. Đợi đến lúc thu trọn vào tầm mắt khung cảnh lại một lần nữa thay hình đổi dạng, cô đã cạn kiệt cả sức lực để mà ngạc nhiên thêm nữa.

Lần này, đối diện với Khu Hiện đại lại hô biến thành Khu Tự nhiên.

Đây vốn là một nơi quá đỗi quen thuộc rồi. Lúc Vưu Miểu mới xuyên không đến phó bản này, cô chính là đang chui rúc lẩn trốn trong cái chậu cây khổng lồ của Khu Tự nhiên. Trước lúc rời đi, cô cũng đã sục sạo càn quét mọi ngóc ngách nơi đây một lượt, tuyệt nhiên không phát hiện ra một manh mối nào, cũng chẳng có bóng dáng con quỷ nào xuất hiện.

Giờ đây quay lại chốn cũ, mọi thứ vẫn y nguyên như lúc cô dời chân bước đi. Vưu Miểu chỉ đi vòng quanh xem xét qua loa, rồi tựa hồ như đang nóng lòng muốn kiểm chứng một điều gì đó, cô vội vã đẩy cửa đi ra ngoài.

—— Đúng như dự đoán, cảnh sắc lại đổi thay, và cô đã bị ném trở về với khu vực đại sảnh lối vào.

Vậy ra, cái quy luật tuần hoàn của nơi này là: cứ tùy tiện chui vào hai khu vực triển lãm bất kỳ, rồi ngay lập tức sẽ bị tống trở lại đại sảnh sao?

Thế nhưng cho dù là vậy, thì cái sự hiện diện của một không gian như thế này có ý nghĩa gì chứ? Chẳng có người sống, cũng vắng bóng quỷ quái, thậm chí đến một mẩu manh mối cũng không có nốt... Hay là nói... do cô lùng sục chưa đủ kỹ, nơi này thực chất chính là một cái “hầm trú ẩn” an toàn tuyệt đối để có thể yên tâm mà tìm kiếm lời giải?

Việc phải đơn thương độc mã tự mò mẫm trong một khoảng thời gian dài, lại thêm chuyện chẳng tìm ra được một điểm khởi đầu nào đã khiến Vưu Miểu bắt đầu nảy sinh cảm giác bồn chồn, lo âu. Ánh mắt cô vô tình lại hướng về hai cỗ t.h.i t.h.ể đang bị treo lơ lửng trên bức bình phong kia, đồng t.ử đột nhiên co rút mạnh mẽ.

—— Ban nãy rõ ràng hai cái xác đều bị treo cắm đầu xuống đất. Thế nhưng giờ phút này, trong khi cái xác của Tôn Diệc Thâm vẫn duy trì tư thế ngượng ngạo đó, thì t.h.i t.h.ể của gã thám hiểm vô danh kia lại chẳng biết đã bị kẻ nào xoay ngược lại một cách ngay ngắn. Khuôn mặt biến dạng tàn tạ không nguyên vẹn ấy đang trân trối nhìn thẳng vào cô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận