Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên

Chương 106: Bảo tàng Vạn Tượng (4) - Sự xáo trộn đội ngũ

Tính thêm cả nhóm ba người Cố Ảnh vừa mới bước vào, tổng số người bị kẹt trong bảo tàng được tìm thấy cho tới lúc này là 16 người. Trong số 16 người này, có 10 người mang thẻ trắng, 5 người thẻ xanh lam, cùng với một nhà thám hiểm mang thẻ tím là Trình Huyễn Ngọc.

Nhờ vào cấp bậc thẻ căn cước vượt trội, cùng với sự điềm tĩnh và thái độ thân thiện thể hiện ngay từ phút ban đầu, Trình Huyễn Ngọc đã nghiễm nhiên trở thành người lãnh đạo của cả đội. Vậy nên, khi Mã số 042 chứng thực được rằng phương án thám hiểm “g.i.ế.c quái vật tìm kho báu (lối ra)” của anh ta là hoàn toàn chuẩn xác, thì một đội ngũ với thành phần hơn phân nửa là tay lính mới tò te này thế mà lại chẳng có lấy mấy người hoài nghi về độ rủi ro của phương án đó.

“Thế thì, xin hỏi mọi người có muốn nhập hội để cùng thám hiểm không?” Trình Huyễn Ngọc gửi lời mời một cách hết sức chân thành. “Các vị có thể bình an vô sự đi từ Khu Tự nhiên tới đây, chứng tỏ cả thực lực lẫn tâm lý đều thuộc hàng đáng gờm. Nếu có thể gia nhập cùng chúng tôi, nhất định sẽ mang lại sự trợ giúp to lớn cho công cuộc phá giải Quỷ cảnh.”

Cố Ảnh không nói gì, mà hai gã đàn ông lẽo đẽo theo sau cô cũng im thít không dám ho he, chốc chốc lại bất an liếc nhìn cô.

Nói thật, hai gã này chẳng có bản lĩnh gì sất, trong bụng thèm nhỏ dãi được bám càng vị đại lão thẻ tím thoạt nhìn đã thấy cực kỳ đáng tin cậy kia. Nhưng ngặt nỗi trên đường đi, bọn họ đã được chứng kiến cái bộ dạng điên cuồng coi việc c.h.é.m g.i.ế.c ma quỷ như thú vui tiêu khiển của Cố Ảnh, nên trong lòng vẫn còn nơm nớp sợ hãi người phụ nữ này. Chính vì vậy, dẫu Cố Ảnh đã buông lời cho phép họ tự do lựa chọn, nếu không được dỗ dành đôi ba bận, hai gã cũng chẳng có gan chủ động xin ở lại.

Vưu Miểu cũng chẳng ừ hử gì. Cô đang âm thầm đ.á.n.h giá đám người đứng lố nhố sau lưng Trình Huyễn Ngọc.

Số lượng người tham gia vào phó bản lần này khá đông. Đối với một bộ tiểu thuyết được phân bổ “khoảnh khắc tỏa sáng” vô cùng hợp lý, những vai pháo hôi sẽ không bao giờ được miêu tả quá đỗi tỉ mỉ. Vưu Miểu vừa đối chiếu từng khuôn mặt có nét đặc trưng với ký ức của mình, vừa thầm nhận ra, ngoại trừ Trình Huyễn Ngọc ra, thì những người còn lại nhìn chung vẫn bám sát nguyên tác. Nỗi căng thẳng trong lòng cô tức thì được trút bỏ kha khá.

May quá may quá, vẫn còn cửa cứu vãn.

Vưu Miểu cảm thấy, với mức độ thay đổi không đáng kể thế này thì việc nhập hội cũng chẳng sao. Nhưng cô không hề quên một điều: nơi này chỉ mới có 16 người. Trong khi đó, tính trên toàn bộ phạm vi bảo tàng, tổng cộng có tới 25 người cơ.

Theo như nguyên tác, đến lúc Giang Thuật mò ra tung tích của 9 người còn lại, thì đám đó đã rơi rụng mất hơn phân nửa rồi. Hiện giờ Vưu Miểu, với lợi thế nắm sẵn kịch bản trong tay, vẫn muốn thử vận may xem liệu có vớt vát thêm được mạng nào không.

Năng lực cá nhân của Trình Huyễn Ngọc thì miễn bàn rồi. Chỉ cần cô tranh thủ tốc độ, quay lại kịp thời trước lúc cái gã Trình Huyễn Ngọc này giở thói hố đồng đội, thì đội ngũ bên này chắc chắn sẽ không xảy ra sứt mẻ gì lớn.

“Tôi đã nói rồi, tôi thích hành động một mình hơn.” Cố Ảnh nhạt giọng đáp, đồng thời xoay người lại, hướng mắt về phía hai kẻ vẫn luôn bám đuôi mình mà nói, “Ban nãy tôi cũng chẳng phải muốn thử lòng các anh. Vốn dĩ chúng ta bèo nước gặp nhau, các anh hoàn toàn có quyền chọn lựa đội ngũ mà mình muốn gia nhập. Đi đi, biết đâu đấy, nếu có cơ may, chúng ta có thể sẽ lại hợp tác chớp nhoáng như lần này.”

Lời lẽ của cô nghe sao mà chân tình, và hai gã đàn ông cũng xiêu lòng thật. Họ ngập ngừng đưa mắt liếc Cố Ảnh thêm cái nữa, đợi đến khi chắc mẩm người phụ nữ này sẽ không thình lình rút thanh đao tuyết sau lưng ra lăm le xẻo thịt mình, mới rón rén bước chậm vào đội ngũ của Trình Huyễn Ngọc.

Bàn đi tính lại, so với cái cô nàng vô danh tiểu tốt lại còn hung tàn quá đỗi này, thì anh chàng điều tra viên thẻ tím của Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố hiển nhiên vẫn mang sức hút mạnh mẽ hơn.

Vưu Miểu chẳng mảy may thấy hụt hẫng. Cô sung sướng cắt đuôi được hai cái nhân vật pháo hôi ngay cả cái tên cũng không thèm được nguyên tác điểm mặt chỉ tên này, rồi cứ thế cong đuôi chuồn lẹ y như đang lảng tránh ôn thần, chỉ hận không thể cách cái tên Trình Huyễn Ngọc xa tít mù khơi.

Thế nhưng ngay thời khắc này, sau lưng chợt có người í ới gọi với lại.

“Xin đợi một chút.”

Vưu Miểu kinh ngạc quay đầu, sau đó lại càng thêm phần sửng sốt khi nhìn thấy khuôn mặt của người vừa cất tiếng.

Đó là một phụ nữ trung niên mang nét mặt thoảng chút sầu khổ. Trên má phải có một vết bớt khá lớn, khiến cho dung nhan vốn dĩ bình phàm nay lại toát lên vài phần dữ tợn. Vóc dáng của người phụ nữ này lại rất cao lớn, bờ vai rộng cùng cánh tay dài, nhìn qua đã thấy đây là kiểu người sở hữu thực lực đáng gờm. Đằng sau lưng, cô ta đang cõng một cô gái trẻ có thân hình nhỏ nhắn, chẳng rõ là đang thiếp đi hay đã ngất xỉu. Mối quan hệ giữa hai người này hẳn là vô cùng khăng khít. Lúc người phụ nữ trung niên đứng lên, cô ta còn không quên dùng chính cơ thể mình để che chắn cẩn thận cho cô gái phía sau.

“Dẫu cô nói mình thích độc lai độc vãng, nhưng tôi thấy cô cũng để hai gã đàn ông kia lẽo đẽo bám theo mình. Chắc hẳn cô cũng không bài xích chuyện dẫn theo hai người nhỉ? Vậy cô xem chúng tôi thì sao?” Người phụ nữ trung niên bắt đầu chiến dịch PR bản thân, “Hai chúng tôi đều là nhà thám hiểm giữ thẻ xanh lam, sức chiến đấu chắc chắn ăn đứt hai gã đàn ông kia, lại còn đảm bảo tuyệt đối vâng lời. Đến những lúc nguy cấp, kiểu gì cũng giúp cô được một tay. Dẫn chúng tôi theo cùng, cô thấy thế nào?”

Câu nói của cô ta lập tức thổi bùng lên một trận xì xầm to nhỏ giữa đám đông. Ngay cả Trình Huyễn Ngọc cũng vô cùng hứng thú đứng nhìn họ chằm chằm, nín thở chờ đợi lời đáp từ Cố Ảnh.

Vưu Miểu không từ chối cũng chẳng ừ hử, mà lại chìm vào một khoảng trầm mặc kéo dài.

Chẳng phải cô kinh ngạc vì chuyện có người muốn xin đi theo, mà là... cái thân phận của hai người này, căn bản không phải là loại người nên đưa ra cái lời thỉnh cầu kiểu đó!

Bọn họ nào phải ba cái hạng thám hiểm thẻ xanh lam tép riu, bình phàm. Rõ rành rành bọn họ chính là Lư Chinh Long và Vi Sinh Linh đang thay tên đổi họ lẩn trốn kẻ thù cơ mà!

Kịch bản chính trong nguyên tác khi chạy tới Bảo tàng Vạn Tượng này, nam chính đã thông qua hàng loạt những ngón đòn “Hợp tung Liên hoành” để xác lập vị thế kẻ đến sau vượt mặt người đi trước tại Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố. Không chỉ kéo nội bộ Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố vào một khối đoàn kết vững chắc chưa từng có, mà ngay cả Chung Lăng Hư và Hứa Tế Xuyên của phe Cốt Lõi Tự Do cũng lờ mờ hiện ra cái viễn cảnh bị anh ta thu phục.

Dưới tình cảnh nước sôi lửa bỏng đó, Thành chủ thứ ba Vi Sinh Linh - một người có thực lực cá nhân không lấy gì làm nổi trội - liền rơi vào thế bị động.

So với Đệ Nhất Thành sở hữu sức mạnh cường hãn nhất và Đệ Nhị Thành xưng bá khắp thế giới Đô Thị Quỷ Dị bằng tiềm lực nghiên cứu khoa học, Vi Sinh Linh giống một thương nhân hơn là một nhà lãnh đạo chính trị. Kẻ theo đuôi cô ta đại đa số là vì lợi ích mà xúm lại. Đến lúc thứ lợi ích đó không còn đủ sức cám dỗ bọn họ nữa, họ sẽ chẳng mảy may do dự mà đá văng Vi Sinh Linh, quay xe chạy theo tiếng gọi của những mảnh đất màu mỡ hơn.

Trong nguyên tác, Vi Sinh Linh đột nhiên bị vài tên thuộc hạ tâm phúc bắt tay nhau phản bội. Cả một gia tài khổng lồ ngang ngửa một nửa giang sơn của Cốt Lõi Tự Do thuộc Đệ Tam Thành bỗng chốc bị đóng băng hoặc tẩu tán mất dạng. Vài kẻ cùng hung cực ác thậm chí còn rắp tâm bắt cóc Vi Sinh Linh để tra khảo cho ra nhẽ cái kho báu ấy đang nằm ở đâu. Ngay tại khoảnh khắc sinh t.ử này, Lư Chinh Long đã liều c.h.ế.t bọc hậu cho Vi Sinh Linh đào tẩu khỏi Đệ Tam Thành. Vì muốn cắt đuôi kẻ thù, họ lẩn trốn vào Bảo tàng Vạn Tượng, rồi vô tình bị cuốn luôn vào vòng xoáy của Quỷ cảnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vậy nên, hai người này đáng lẽ phải luôn thu mình ẩn nhẫn, chờ đến lúc sinh mạng bị đe dọa mới bất thình lình lột mặt nạ, lại còn chủ động bắt tay cùng Giang Thuật, dâng tận miệng cho nam chính những đầu mối mấu chốt để phá giải Quỷ cảnh cơ mà? Cớ làm sao tự dưng lại gào cô lại rồi còn nằng nặc đòi đi theo cô? Vưu Miểu vắt óc suy nghĩ mãi cũng không thông. Mãi đến lúc lia mắt trúng Trình Huyễn Ngọc, cô mới bàng hoàng tỉnh ngộ.

—— Phải rồi! Vốn dĩ thủ lĩnh dẫn dắt đội ngũ này là Giang Thuật, một người đáng tin cậy mang đến cảm giác an toàn. Nhưng giờ đây, cái ghế minh chủ lại bị Trình Huyễn Ngọc cướp mất! Đám tép riu khác không biết thì chớ, với cái mạng lưới tình báo linh thông của Lư Chinh Long, chắc chắn cô ta đã từng nghe danh của cái gã thần kinh này. Thế nên, nếu có lựa chọn nào tốt hơn, cô ta tuyệt đối sẽ không muốn phải chung đụng cùng gã.

Giả dụ chẳng còn cửa nào khác để lùi, vì màn kịch “hai nhà thám hiểm thẻ xanh lam bình phàm”, chắc chắn họ sẽ tiếp tục diễn vai “người qua đường” trong team của Trình Huyễn Ngọc. Nhưng ngặt nỗi hiện tại lòi đâu ra thêm một mình cô? Một người phụ nữ trẻ trung, dung mạo xuất chúng, bề ngoài toát lên sự quyết đoán, mạnh mẽ, lại còn mang cái nết không thích đàn đúm với đám đông. Xét kiểu gì đi nữa, cô cũng đáng tin hơn gấp vạn lần so với cái quả b.o.m hẹn giờ mang dáng dấp u ám như Trình Huyễn Ngọc. Đối với hai người phụ nữ đang phải lẩn trốn kẻ thù, cô chính là sự lựa chọn tối ưu nhất.

Sau khi xâu chuỗi thông suốt mọi sự việc, Vưu Miểu chỉ lưỡng lự mất vài giây ngắn ngủi rồi dứt khoát dang tay đón hai vị đại lão này vào lòng.

Cô biết thừa Quỷ hạch của Quỷ cảnh này là cái gì, cũng rõ nó đang được giấu ở xó nào. Nhưng kẹt nỗi, để mở toang được nơi đó, cô bắt buộc phải dùng tới một món đạo cụ nằm trên người Vi Sinh Linh.

Nếu có thể cột họ vào bên cạnh, thì lát nữa khi công cuộc cứu người hoàn tất, cô có thể đ.á.n.h thẳng vào hang ổ mà phá giải Quỷ cảnh luôn.

“Được thôi.” Cô trưng ra cái dáng vẻ bâng quơ hờ hững kiểu “là mấy người nằng nặc đòi theo chứ tôi nào có ép uổng”, nhạt giọng đáp, “Nếu đã vậy, cứ đi cùng nhau đi. Điều tra viên Trình đây chắc sẽ không phiền lòng đâu nhỉ?”

Trên gương mặt Trình Huyễn Ngọc nở một nụ cười không chê vào đâu được: “Tất nhiên rồi, mọi người gặp nhau đều là duyên kỳ ngộ, hiển nhiên có quyền tự do lựa chọn.”

Y hệt như sự xuất hiện bất thình lình, Cố Ảnh dẫn theo hai người phụ nữ có vẻ bề ngoài nhút nhát rời khỏi đại sảnh một cách dứt khoát. Nhìn bóng lưng cô, sâu trong đáy mắt Trình Huyễn Ngọc lóe lên một tia thâm độc khó nhận ra.

Giữa hành lang trống trải mênh m.ô.n.g, tiếng bước chân của ba người lộc cộc vọng lại. Lư Chinh Long một tay đỡ lấy bờ vai của Vi Sinh Linh chậm rãi bước tới, đồng thời âm thầm dò xét người phụ nữ cõng bông tuyết phía trước mặt.

Lư Chinh Long chưa từng nghe danh người phụ nữ tên Cố Ảnh này. Một Nữ thần hùng mạnh và xinh đẹp nhường này mà trước đây lại vô danh tiểu tốt, quả là một chuyện vô cùng khả nghi. Ngặt nỗi hiện tại cô ta chẳng còn ngã rẽ nào khác. Cái tên Trình Huyễn Ngọc kia, cô ta thừa biết gã là một phần t.ử vô cùng cực đoan. Còn bản thân cô ta lúc này chỉ mong có thể che chở cho Vi Sinh Linh an toàn vượt qua trận Quỷ cảnh này, hoàn toàn không còn tâm sức đâu mà đi vờn nhau với Trình Huyễn Ngọc nữa. Đánh liều chọn người phụ nữ này, dẫu cho cô ta có rắp tâm chơi xỏ bọn họ đi chăng nữa, thì chắc cũng dễ xơi hơn Trình Huyễn Ngọc... phải không?

Vết thương trên cánh tay trái vẫn đau nhức từng cơn. Lúc bọn họ chạm trán món đồ trưng bày sống dậy tấn công, cơn đau bùng lên dữ dội nhất, nhưng rồi lại nhanh ch.óng biến mất. Lư Chinh Long thừa hiểu điều này có nghĩa là gì —— nó chứng tỏ Quỷ hạch lần này lại là một kẻ xảo quyệt, có khả năng không ngừng thay đổi vị trí. Năng lực cảm ứng của cô ta sẽ bị hạn chế rất nhiều.

Vậy nên, giá như tìm được một cộng sự đáng tin cậy thì tốt biết mấy...

Người đang được cõng trên lưng bỗng phát ra những tiếng rên rỉ nho nhỏ. Lư Chinh Long vội vàng khẽ lay cô ấy, hạ giọng gọi: “Tiểu Linh, Tiểu Linh?”

Không có tiếng đáp lời. Có lẽ Vi Sinh Linh chỉ đang gặp ác mộng nên lầm bầm vài tiếng mớ ngủ.

“Cô gái này sao vậy? Cần tôi giúp một tay không?” Cố Ảnh đi phía trước bỗng dừng bước, quan tâm hỏi han.

“Không sao đâu, con bé hơi sốt nên ngủ hơi li bì chút thôi.” Lư Chinh Long cố tình nói giọng bâng quơ, “Đúng rồi, còn chưa kịp tự giới thiệu. Tôi tên Trịnh Thiên, đây là em gái tôi - Lâm Lâm. Hai chúng tôi đều là nhà thám hiểm thẻ xanh lam, nhưng chủ yếu là đi theo ké người khác, mới lết qua được bốn Quỷ cảnh, tính ra cũng chẳng khác lính mới là bao. Có điều tôi lại khá trâu bò, nếu có việc gì nặng nhọc cần dùng sức, Cố tiểu thư cứ sai bảo tôi đừng ngại.”

Cố Ảnh cười tủm tỉm đáp lời: “Cô không cần phải khiêm tốn thế, leo lên được thẻ xanh lam đã phần nào chứng minh thực lực của hai người rồi. Sẵn tiện tôi cũng muốn hỏi, đối với Quỷ cảnh này, cô hiện có suy nghĩ gì không?”

Lư Chinh Long: ?

Không phải đã bảo chỉ làm được mấy việc chân tay nặng nhọc thôi sao? Sao người này vừa mở miệng đã hỏi thẳng cách phá giải Quỷ cảnh vậy?

Là cô muốn thăm dò xem mình có giá trị lợi dụng hay không, hay là... người phụ nữ này đã nhìn thấu thân phận thật của bọn họ rồi?

Dây thần kinh trong lòng Lư Chinh Long tức thì căng như dây đàn, nhưng bề ngoài cô ta vẫn cố giữ vẻ mặt bình thản, vờ như đang đăm chiêu suy nghĩ, rồi ngập ngừng lên tiếng: “Tôi thấy... mấu chốt có lẽ nằm ở cái tên Mr.Me kia? Đó hẳn là cách tự xưng của Quỷ hạch lần này. Dựa theo gợi ý của Mã số 042, nó sẽ đặt ra một vài quy tắc, một khi chúng ta làm trái thì sẽ bị g.i.ế.c c.h.ế.t. Thế nhưng đồng thời, những quy tắc ấy ít nhiều cũng sẽ trói buộc chính bản thân Mr.Me. Vậy nên, tôi cho rằng việc tìm ra đống quy tắc đó còn cấp bách hơn cả việc c.h.é.m g.i.ế.c ma quỷ. Ngại quá, tôi chỉ một lòng muốn giữ mạng sống sót, thế nên mới...”

Không hổ danh là Lư Chinh Long, dù đã cố tình tém bớt lại nhưng sự nhạy bén vẫn sắc như d.a.o. Đây rành rành là những suy luận mà nam chính Giang Thuật đã đúc kết ra trong nguyên tác, chẳng ngờ Lư Chinh Long dẫu không được nghe phân tích vẫn có thể tự mình nhìn thấu.

Khóe môi Vưu Miểu vô thức nhếch lên một nụ cười tán thưởng chân thành. Cô gật gù, đáp: “Không tồi, tôi cũng nghĩ y như vậy. Vậy cô đã thử đoán xem những quy tắc đó có thể là gì chưa?”

“Cái này thì tôi chưa nghĩ tới...”

“Tôi cho rằng, cô có thể nhẩm lại gợi ý của Mã số 042 một lần nữa —— 'hy vọng những khách tham quan bảo tàng cũng có thể chấp hành quy định tương tự'. Từ giới hạn ở đây là 'khách tham quan bảo tàng', cũng chính là chúng ta.” Cố Ảnh kiên nhẫn dẫn dắt, “Điều này đồng nghĩa với việc, trước tiên chúng ta bắt buộc phải tuân thủ những nội quy thông thường của một viện bảo tàng, ví dụ như cấm nói chuyện ồn ào, cấm dùng đèn flash chụp ảnh hiện vật chẳng hạn. Ngoài ra, dựa vào cái thói quen hay lấp lửng giấu giếm trọng điểm của Mã số 042, phạm vi của 'quy định' chắc chắn sẽ rộng hơn rất nhiều so với cách hiểu thông thường của chúng ta. Rất có thể là... bên trong bảo tàng này, tất cả những nội dung mang tính văn bản, chúng ta đều phải nhất nhất tuân theo?”

Lư Chinh Long trợn trừng hai mắt. Tới đây thì cô ta đã triệt để hiểu được lý do tại sao Cố Ảnh lại một mực khăng khăng đòi tách ra hành động đơn độc rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên - Chương 106 | Đọc truyện chữ