Mấy ngày tiếp theo, Vưu Miểu vẫn đi làm, tập thể d.ụ.c và nghiên cứu kịch bản Đô Thị Quỷ Dị như thường lệ. Nhưng cô chưa kịp xuyên không thì đã đón Tết Trung thu.

Hai kỳ nghỉ nối tiếp nhau, tổng cộng chín ngày. Vưu Miểu thu dọn đồ đạc chuẩn bị về quê ăn lễ.

Vưu Miểu học đại học ở tỉnh khác, tốt nghiệp xong thì tìm được việc làm ở đó luôn. Tính ra cô đã có gần năm năm chỉ có thể về nhà vào dịp lễ tết.

Nhà cô ở một thành phố nhỏ tuyến 18. Cô là con một, bố mẹ lại đang trong tình trạng nửa nghỉ hưu, nên rất yêu chiều cô con gái hiếm hoi mới về nhà. Nghe tin xe cô về đến nhà là tối muộn, họ còn cố ý lái xe ra ga tàu duy nhất của thành phố để đón cô.

Tàu đến ga lúc mười rưỡi tối. Vưu Miểu hai tay xách lỉnh kỉnh quà cáp mua cho gia đình, vừa chật vật gọi điện cho bố mẹ: “Mẹ ơi, con đến ga rồi, bố mẹ đang ở đâu thế? Dưới gốc cây á? Cây nào cơ...”

Ga tàu ở thành phố nhỏ trang trí rất tồi tàn, đèn quanh lối ra còn bị hỏng một mảng, khiến ánh sáng vô cùng tối tăm. Vưu Miểu đang đi theo dòng người, bất ngờ bị ai đó huých mạnh vào vai, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất.

“Xin lỗi.” Cô nghe thấy một giọng nữ rất khẽ.

Vưu Miểu ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một khuôn mặt trắng bệch nổi bật trong bóng tối.

Đó là một cô gái trẻ trạc hai mươi, tóc đen dài xõa ngang vai. Cô ta trông khá xinh đẹp, nhưng vì làn da quá nhợt nhạt nên thoạt nhìn người ta chỉ chú ý đến nước da mà bỏ qua ngũ quan. Cô ta mặc một bộ đồ ở nhà, kiểu chỉ hợp mặc lúc ôm chai cola ngồi máy tính, trên tay chẳng cầm theo hành lý gì, cứ thế xuất hiện lạc lõng giữa đường hầm ga tàu.

Vưu Miểu hơi bối rối nhìn cô ta, không chỉ vì cô gái này ăn mặc không phù hợp với hoàn cảnh ở ga tàu, mà còn vì cô cảm thấy cô gái này mang đến một cảm giác quen thuộc kỳ lạ.

“Xin lỗi. Tôi không chú ý.” Thấy Vưu Miểu không phản ứng, cô gái lại nhẹ nhàng xin lỗi lần nữa.

“À, không sao đâu, ánh sáng hơi tối, bạn đi đứng cẩn thận nhé.” Vưu Miểu cũng hoàn hồn lại. Thấy người ta xin lỗi chân thành như vậy, cô cũng không tiện nói gì thêm, đành vỗ vai tiếp tục xách đồ đi về phía trước.

Cô gái khẽ gật đầu chào cô, rồi lướt qua cô, tiếp tục đi về phía trước.

Vưu Miểu cũng lững thững bước ra khỏi ga tàu, mãi cho đến khi lên xe của bố mẹ, cô mới chợt nhận ra một chuyện ——

Thành phố nhỏ của họ, mỗi ngày cũng chẳng có mấy chuyến tàu. Chuyến tàu lúc mười rưỡi tối mà cô đi gần như đã là chuyến cuối cùng trong ngày rồi.

Đám người bọn họ đang cần đi ra khỏi ga, vậy cô gái lúc nãy đi ngược vào trong để làm gì? Lẽ nào giờ này vẫn còn chuyến tàu nào khởi hành từ đây sao? “Miểu Miểu, con sao thế? Có phải mệt quá không?” Thấy cô ngẩn người, người mẹ ngồi cạnh quan tâm hỏi.

Vưu Miểu lắc đầu, trả lời qua loa: “Dạ không, tự nhiên con thấy người quen quen, hình như là bạn học cũ.”

Bố mẹ cô cũng chẳng mảy may nghi ngờ. Bố cô vừa lái xe vừa hùa theo: “Chắc là bạn học của con thật đấy. Dịp này nghỉ lễ dài ngày, biết bao nhiêu đứa làm ăn xa cũng tranh thủ về quê mà. Mấy ngày tới con cũng đừng ru rú ở nhà mãi, hẹn bạn bè ra ngoài tụ tập cho khuây khỏa đi.”

Dưới sự quan tâm của bố mẹ, cảm xúc của Vưu Miểu cũng dần ổn định lại, cô bắt đầu vui vẻ kể cho bố mẹ nghe những trải nghiệm của mình ở bên ngoài.

Tất nhiên, cái chuyện cô xuyên không vào dị giới, sắm vai một kẻ rất có thể là trùm phản diện để đi giải cứu thế giới thì chẳng dại gì mà hé răng nửa lời.

Có lẽ vì lúc ngồi xe về nhà có nhắc đến bạn học cũ, tối hôm đó trước khi đi ngủ, Vưu Miểu lại trỗi dậy chút cảm xúc hoài niệm. Cô lục lọi dưới cùng tủ sách, lôi ra cuốn album ảnh cũ và bắt đầu hồi tưởng lại khoảng thời gian học cấp ba của mình.

Từ cấp một đến cấp ba, Vưu Miểu đều theo học tại trường ở quê nhà, mãi cho đến khi thi đỗ đại học thì mới tính là lần đầu tiên cô rời khỏi thành phố nhỏ bé này. Do đó, trong những bức ảnh tập thể lớp cấp ba, cô vẫn có thể bắt gặp rất nhiều gương mặt quen thuộc cùng học chung từ hồi cấp hai.

Từng trang album lật giở, những ký ức xa xăm cũng dần ùa về. Khóe môi Vưu Miểu bất giác cong lên một nụ cười ấm áp đầy hoài niệm, cô chợt thấy lời khuyên của bố lúc nãy thật chí lý: kỳ nghỉ này đúng là nên tìm bạn cũ để tụ tập hàn huyên.

Cô tiếp tục lật ngược về những trang trước. Những bức ảnh lúc này đã quay ngược thời gian về thời điểm cô còn học lớp tám. Khi ánh mắt chạm vào một bức ảnh chụp kỷ niệm hội thao năm ấy, nụ cười trên môi cô bỗng chốc cứng đờ.

Đó là bức ảnh tập thể lớp chụp sau khi hội thao kết thúc. Cậu nam sinh ngồi xổm chính giữa hàng đầu đang ôm khư khư một lá cờ thi đua ghi dòng chữ “Giải Nhì Hội thao cấp trường” với nụ cười rạng rỡ.

Ánh mắt Vưu Miểu dán c.h.ặ.t vào gương mặt của cô bạn nữ đứng thứ ba từ phải sang ở hàng thứ ba. Cô bạn đó dáng người thấp bé, mái tóc đen dài buộc hờ hững phía sau, nước da trắng ngần, ngũ quan toát lên vẻ ngoan ngoãn. Thân hình gầy gò lọt thỏm trong bộ đồng phục rộng thùng thình, nhìn qua là biết ngay kiểu con gái nhút nhát, hiền lành.

Trên bức ảnh mờ ảo, gương mặt của cô bạn gái nhút nhát kia dường như bỗng chốc trở nên chững chạc hơn. Từng đường nét dần hiện lên rõ rệt, ánh mắt sắc sảo hơn, rồi từ từ lột xác thành khuôn mặt của một người phụ nữ trạc đôi mươi. Và khuôn mặt ấy... lại hoàn toàn trùng khớp với người phụ nữ vội vã bước vào đường hầm tối tăm ở nhà ga lúc nãy.

Chính là cô ta!

Cái người phụ nữ vừa đi lướt qua cô ở ga tàu, hóa ra lại chính là bạn học hồi cấp hai của cô!

Cô vốn dĩ chỉ định nói bừa một câu để qua mặt bố mẹ, ngờ đâu lại trúng phóc!

Cô cầm bức ảnh lên, cố vắt óc nhớ lại. Hình như cô bạn này tên là Hà Thanh Uyển, hồi mới lên lớp bảy hai đứa còn từng ngồi chung bàn. Lúc đó tính cách của Vưu Miểu chưa bị ám ảnh bởi chứng sợ giao tiếp như bây giờ, nên cô rất nhiệt tình với người bạn cùng bàn mới đầu tiên ở trường cấp hai. Mối quan hệ giữa cô và Hà Thanh Uyển từng có một thời gian rất khăng khít, chỉ là đến nửa cuối năm học lớp tám thì Hà Thanh Uyển đột ngột chuyển trường.

Đúng rồi, ngay sau cái hội thao này không lâu. Sau đó hai người vẫn còn trao đổi thư từ vài lần, nhưng rồi cũng đứt liên lạc.

Vưu Miểu lắc đầu cảm thán thế giới này thật nhỏ bé, rồi chui tọt vào trong chăn.

Tất nhiên, trước khi chìm vào giấc ngủ, cô vẫn cố chống chọi với cơn buồn ngủ để mở ứng dụng đặt vé tàu trên điện thoại ra kiểm tra. Thấy lúc mười hai giờ đêm quả thực vẫn còn một chuyến tàu chạy ngang qua đây, cô mới an tâm nhắm mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Xem ra đúng là cô đã suy nghĩ quá nhiều rồi, việc bắt tàu lúc nửa đêm cũng đâu phải chuyện hiếm lạ gì.

Hôm sau, ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ, Vưu Miểu ngủ nướng một mạch đến tận trưa mới chịu bình minh.

Lúc cô còn đang đ.á.n.h răng rửa mặt thì bố mẹ đã lục đục dọn cơm trưa. Vì là ngày đầu con gái mới về, thời điểm mà sự yêu thương chưa bị thay thế bởi sự phàn nàn, nên bữa trưa được chuẩn bị vô cùng thịnh soạn.

Vưu Miểu còn chưa kịp đ.á.n.h răng đã thò tay nhón trộm một con tôm to đùng, hậu quả là bị mẹ bắt quả tang tại trận và mắng cho một trận tơi bời. Cô vội vàng đ.á.n.h trống lảng: “À đúng rồi mẹ ơi, tối hôm qua con kể mẹ nghe chuyện gặp lại bạn cũ ấy? Sau khi về nhà con có lục lại album ảnh mới nhớ ra, mẹ đoán xem đó là ai? Là Hà Thanh Uyển, bạn cùng bàn hồi cấp hai của con đó mẹ!”

Vưu Miểu rất hay kể chuyện ở trường cho bố mẹ nghe, nên mấy người bạn chơi thân với cô, bố mẹ thậm chí còn nhớ rõ hơn cả cô.

“Đừng có đ.á.n.h trống lảng, mau đi đ.á.n.h răng đi.” Mẹ Vưu không chút lưu tình vạch trần mánh khóe chuyển chủ đề vụng về của cô, “Con nhìn nhầm rồi đấy à? Hà Thanh Uyển mất được ba năm nay rồi, sao lại xuất hiện ở đây được?”

Lần này thì Vưu Miểu thực sự sững sờ.

“...Mất? Ai mất cơ?”

Khuôn mặt mẹ Vưu hiện lên vẻ hối hận vì lỡ lời. Bà len lén quan sát biểu cảm của con gái, khẽ thở dài rồi mới lên tiếng: “Bệnh mất đấy. Mẹ cũng mới biết chuyện này hồi năm ngoái thôi. Con bé đó kể ra cũng tội nghiệp, chắc cả đời chưa từng được sống sung sướng ngày nào...”

Bà đã mở lời thì cũng chẳng giấu giếm làm gì nữa.

Thành phố này nhỏ lắm, nhỏ đến mức mẹ Vưu đi siêu thị cũng có thể tình cờ gặp được người quen quen biết với bạn học của con gái. Với tư cách là một người mẹ hết lòng yêu thương con, bà nhớ rõ mồn một tên tuổi từng người bạn tốt của con từ thuở nhỏ đến lớn. Bà chỉ biết chuyện cô bé Hà Thanh Uyển chuyển trường hồi học kỳ hai lớp tám đã làm con gái buồn rầu một dạo, chứ chẳng hề hay biết gì về những câu chuyện đau buồn phía sau.

Lý do Hà Thanh Uyển phải chuyển trường, chuyển nhà là vì bố mẹ ly hôn, cô bé theo mẹ đi nơi khác sinh sống. Thế nhưng, đó chỉ mới là điểm khởi đầu cho chuỗi ngày bi kịch của cô bé.

Năm lớp chín, mẹ Hà Thanh Uyển mắc bệnh hiểm nghèo, bao nhiêu tài sản trong nhà đều đổ hết vào việc chữa trị, thậm chí còn ảnh hưởng đến cả kỳ thi lên cấp ba của cô bé, nhưng cuối cùng vẫn không qua khỏi.

Mới tí tuổi đầu đã phải mồ côi mẹ, Hà Thanh Uyển đành dọn về sống cùng bố. Thế nhưng, bố cô bé đã yên bề gia thất từ lâu, tình cảm với đứa con gái xa cách mấy năm trời cũng chẳng mấy mặn mà. Và điều tồi tệ nhất là vài năm sau, chính Hà Thanh Uyển cũng bị phát hiện mắc căn bệnh quái ác hệt như mẹ mình năm xưa.

“Bố con bé không chịu chi toàn bộ viện phí, thế là nó đành phải vừa học vừa làm để kiếm tiền chữa bệnh, trường đại học thi đậu cũng chẳng phải trường top gì. Mẹ nghe người ta bảo đến cuối cùng bệnh tình vẫn không khỏi, rồi cứ thế mà đi.” Mẹ Vưu thận trọng dò xét thái độ của Vưu Miểu, “Lúc mẹ biết chuyện thì con vẫn đang đi học, mẹ sợ con buồn nên mới giấu không kể.”

Khuôn mặt Vưu Miểu đờ đẫn như vừa bị sét đ.á.n.h trúng.

Haiz, biết ngay là không nên nói ra mà, con gái bà vốn sống rất tình cảm, dẫu cho tình bạn đó đã trôi qua bao năm tháng thì nghe tin này vẫn không tránh khỏi đau lòng.

Mẹ Vưu quyết định vào bếp làm thêm món ngon bồi bổ cho con gái.

Thực chất, những đợt sóng ngầm cuộn trào trong lòng Vưu Miểu lúc này còn dữ dội hơn cả biểu cảm bên ngoài.

Nói buồn thì chắc chắn là có, dù sao hai đứa cũng từng là bạn tốt của nhau. Nhưng nhiều hơn cả vẫn là sự sợ hãi tột độ.

Cô vô cùng chắc chắn tối hôm qua mình không hề nhìn nhầm, trên vai bị đụng trúng vẫn còn nguyên một vết bầm tím cơ mà. Hơn nữa, việc một người xa lạ lại mang đến cho cô cảm giác quen thuộc đến vậy thì làm sao có chuyện nhận nhầm người được.

Vậy thì vấn đề là, tại sao cô lại đụng độ một người đã c.h.ế.t từ ba năm trước trong đường hầm ga tàu lúc nửa đêm?

Cô ta định đi bắt một chuyến tàu dành riêng cho ma quỷ sao? Hay là cái chuyến tàu hiển thị trên ứng dụng đặt vé đó vốn dĩ không dành cho người sống? Hoặc là... giống như những gì Ảnh T.ử từng nói, Thế giới Đô Thị Quỷ Dị bắt đầu xâm nhập vào thế giới thực chất đã diễn ra từ cái năm mà Hà Thanh Uyển qua đời?

Sống trong thế giới Đô Thị Quỷ Dị đủ lâu, trí tưởng tượng của Vưu Miểu cũng được nâng lên một tầm cao mới.

Chỉ tiếc là cô không phải là Thanh Niên Ưu Tú Đô Thị Quỷ Dị, chỉ có tài tưởng tượng viển vông chứ chẳng thể nào tìm ra được chứng cứ xác thực. Liệt kê được vài khả năng, cô cũng đành ngậm ngùi giấu nhẹm mớ tâm sự nặng trĩu này xuống đáy lòng, tự nhủ cứ đợi đến khi ma quỷ thực sự gõ cửa rồi hẵng hay.

Đến ngày nghỉ thứ ba, đãi ngộ VIP mà Vưu Miểu nhận được lúc mới về nhà giờ đã tụt dốc không phanh. Cô thức thời vội vàng hẹn vài người bạn học ra ngoài, định dùng cách xa nhà ngắn hạn này để kéo dài thêm thời hạn bảo quản tình cảm gia đình với bố mẹ vài ngày.

Thành phố nhỏ chẳng có mấy hạng mục tụ tập giải trí, lúc cô và ba người bạn cùng dạo trung tâm thương mại, lại liên tiếp chạm mặt ba tốp bạn học, từ tiểu học, cấp hai đến cấp ba đều có đủ.

“À đúng rồi, bộ truyện tranh đang cực hot dạo gần đây, [Đô Thị Quỷ Dị] mấy bồ xem chưa?” Đang lúc tán gẫu hăng say, một người bạn của Vưu Miểu chợt lên tiếng hỏi.

Bàn tay đang cầm ly trà sữa của Vưu Miểu khẽ khựng lại, ngay sau đó, cô dùng kỹ năng diễn xuất đã qua đào tạo bài bản của mình, điềm nhiên nói: “Xem rồi chứ, bộ này...”

“Xem rồi hả!! Á á á sao bồ không nói sớm là bồ cũng xem bộ này? Tui siêu thích luôn!!!”

Lời của cô còn chưa dứt đã bị một người bạn khác cắt ngang. Cô nàng này là một wibu kỳ cựu, bình thường trông có vẻ im lìm, nhưng hễ nhắc đến chủ đề mình hứng thú là đôi mắt liền sáng rực lên. Cô nàng chớp mắt quên sạch mọi thứ khác, cái miệng liến thoắng như s.ú.n.g liên thanh, nhanh ch.óng lao vào thảo luận tình tiết Đô Thị Quỷ Dị với người vừa khơi mào chủ đề, khiến cho Vưu Miểu vốn đang định lặng lẽ hòa nhập vào tập thể bỗng chốc chẳng còn đất dụng võ.

“Tui thấy truyện tranh chỗ nào cũng hay cả. Chỉ có một điểm tui chưa ưng lắm, đó là đất diễn của nhân vật tui thích nhất - Du Tam Thủy ít quá đi mất. Tui đã góp ý trên diễn đàn mấy lần rồi, nhưng mà Ảnh T.ử chắc là không thèm đọc diễn đàn đâu, căn bản chả thèm đoái hoài gì tới tui cả.” Cô nàng bất mãn oán trách.

“Bồ còn lên diễn đàn góp ý nữa hả? ID diễn đàn của bồ là gì thế?” Cô bạn khơi mào chủ đề tò mò hỏi.

“Có khi bồ từng nghe qua rồi đấy, tui là Nội Trướng Wibu.”

Vưu Miểu: ?!!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận