Độ Lê

Chương 65

Khương Bảo Lê hơi ngạc nhiên.

Tư Độ đối xử tốt với con ch.ó này như vậy sao? Quản gia lên tiếng rất đúng lúc: “Cậu chủ rất thích Trân Châu, mỗi ngày về nhà đều chơi với nó một lúc.”

Cô gật đầu, thầm nghĩ quả nhiên tặng quà thì phải chọn đúng thứ người ta thích.

Sau khi vào nhà, quản gia lịch sự nói: “Cô có thể tùy ý sử dụng phòng bếp, tôi lên lầu báo với cậu chủ một tiếng.”

Khương Bảo Lê cúi đầu nhìn con gà mái già đông lạnh mà mình đang xách, muốn nói rằng cô chỉ đến đưa nguyên liệu, không có ý định đích thân hầm canh gà cho anh ta đâu!

Nhà này không có người làm hả?

Quản gia đã đi lên lầu, còn người làm có vẻ không định nhúng tay vào, bọn họ mỉm cười đưa Khương Bảo Lê đến phòng bếp và nói cho cô biết cách sử dụng đồ đạc trong phòng

Khương Bảo Lê bất lực, chỉ có thể xắn tay áo lên, đích thân hầm canh.

Thực ra, trong lòng cô vẫn còn oán hận Thẩm Dục Lâu nên làm việc không được cam tâm tình nguyện cho lắm.

Nhưng cô lại nhớ đến con ch.ó chăn cừu Đức Trân Châu kia…

Thôi vậy, nể tình Tư Độ đối xử tốt với nó… cơn giận trong lòng Khương Bảo Lê cũng tan đi mấy phần.

Cô đeo tạp dề vào, nghiêm túc chuẩn bị nguyên liệu.

Một lát sau, Tư Độ bước xuống cầu thang, áo choàng ngủ đen được buộc lỏng lẻo.

Ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn trong không khí, anh hơi nhíu mày.

Nhìn thấy bóng dáng bận rộn của cô gái trong bếp, anh lạnh lùng cất tiếng: “Ai cho cô vào đây?”

Giọng nói hơi khàn khàn vì bệnh.

Quản gia vội vàng tiến lên giải thích: “Cậu chủ, cô Khương đến thăm bệnh. Đấy cậu xem, cô ấy bận rộn trong bếp cả buổi rồi, muốn hầm canh gà cho cậu đấy.”

Tư Độ nhìn cô, chiếc tạp dề hoa vụn tươi tắn buộc quanh vòng eo thon thả, mái tóc được b.úi lỏng lẻo, vài sợi tóc mai rủ xuống bên tai.

Cô đặt muỗng canh xuống rồi cười hì hì với anh.

Nào có giống như đến thăm bệnh? Cô đến xem anh gặp chuyện để cười vào mặt anh thì đúng hơn.

“Ai cho cô ấy vào?” Giọng anh lạnh đi.

Quản gia Triệu lập tức đổ thừa ba lần liên tiếp: “Là… là cô Khương khóc lóc ở cửa đòi vào thăm cậu, không cho cô ấy vào, cô ấy sẽ quỳ ở cửa cầu nguyện cho cậu, tôi… tôi thấy trời mưa to quá, chỉ có thể cho cô ấy vào thôi.”

Khương Bảo Lê: ?

Mẹ nó…

Tư Độ dường như không so đo nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào Khương Bảo Lê.

Khương Bảo Lê thở dài, dùng giọng điệu dịu dàng thuyết phục anh: “Anh Tư Độ, nghe nói anh bị bệnh nên tôi đến hầm canh gà cho anh đó.”

“Nhân cơ hội hạ độc g.i.ế.c tôi à?”

“Anh thật biết nói đùa.” Mắt cô gái nhỏ cong cong như trăng non.

G.i.ế.c anh… chẳng phải để anh c.h.ế.t quá thoải mái sao?

Cô thầm nghĩ trong lòng.

Tư Độ tựa vào khung cửa, trên khuôn mặt tái nhợt thoáng qua vẻ chế giễu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh biết nụ cười của Khương Bảo Lê giả tạo đến mức nào, cũng biết trong mắt cô ẩn chứa bao nhiêu chán ghét.

Lần trước Thẩm Dục Lâu nói muốn tặng anh một món “quà”.

Có lẽ… “quà” tự động đến cửa rồi.

Vậy mà cô còn cười được nữa!

Vì sự nghiệp của Thẩm Dục Lâu mà cô có thể chạy đến nịnh nọt trước mặt người mình ghét, tình yêu của cô dành cho anh ta sâu nặng thật đấy.

Tư Độ đi đến bên sofa rồi lười biếng ngồi xuống.

Anh ta đang bệnh nên sắc mặt tái nhợt hơn ngày thường, cả người toát lên vẻ đẹp mỹ miều yếu đuối.

“Cô đang hầm gà à?”

“Vâng, sắp xong rồi.”

Người kia cười khẩy: “Không ai nói với cô là tôi chỉ ăn gà mới g.i.ế.c hay sao?”

Khương Bảo Lê chớp mắt, quay đầu đáp: “Đây là gà mới g.i.ế.c mà.”

“Gà mới g.i.ế.c mà cô nói hơi khác với gà mới g.i.ế.c mà tôi nói.”

Tư Độ nhìn quản gia, quản gia Triệu nuốt nước bọt, hết lần này đến lần khác xác nhận ánh mắt với anh ta.

Thấy Tư Độ đã quyết tâm làm “chuyện đó”, quản gia Triệu đành dặn người hầu bắt một con gà sống nuôi ở sau núi mang đến.

Khương Bảo Lê nhìn con gà trống lớn vùng vẫy trong tay người làm, hóa ra… “mới g.i.ế.c” là như vậy sao?

“Không phải vậy… Tư Độ, tôi đã hầm gà xong rồi, canh gà nhân sâm, rất bổ đấy…” Khương Bảo Lê cảm thấy rất khó xử, “Bây giờ mà g.i.ế.c thêm một con nữa thì anh cũng không ăn hết đâu.”

Tư Độ lười biếng đáp: “Cô muốn hầm gà cho tôi ăn thì phải hợp khẩu vị của tôi chứ.”

Khương Bảo Lê nhìn con gà trống mào đỏ uy phong kia, huyết áp sắp tăng tới đỉnh luôn rồi.

Dù anh muốn chơi xỏ cô, hay muốn ép cô rút lui…

Khương Bảo Lê cuxg đều chấp nhận.

Đã làm rồi thì chỉ có thể làm đến cùng, đâu có đường lui.

Cô nhận lấy con gà trống rồi lịch sự hỏi quản gia: “G.i.ế.c con gà này ở đâu ạ?”

Quản gia bảo người làm trong bếp dẫn Khương Bảo Lê ra sân.

Hiển nhiên Tư Độ không muốn bỏ lỡ cảnh tượng này nên cũng đi đến hành lang, người làm mang đến chiếc ghế mây, anh thong thả ngồi xuống.

Khương Bảo Lê nhận lấy con d.a.o mà người làm đưa cho, lòng bàn tay rịn ra lớp mồ hôi lạnh.

Cô sợ m.á.u nhất, chỉ cần nghĩ đến cảnh c.ắ.t c.ổ g.i.ế.c gà, m.á.u gà b.ắ.n tung tóe là đã thấy ch.óng mặt rồi.

Cô ngẩng đầu lên, đè nén sự phẫn hận, liếc nhìn Tư Độ một cái.

Anh ngồi trên ghế mây cách đó không xa, đôi chân thon dài vắt chéo, thong thả nhìn sang hướng bên này.

Khương Bảo Lê nghĩ đến những lời Thẩm Dục Lâu nói với mình.

Nếu anh ta có đường ra thì cô mới không bị bắt nạt…

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Độ Lê - Chương 65 | Đọc truyện chữ