Độ Lê

Chương 62

Nhiều năm như vậy, cuối cùng cô cũng đợi được khoảnh khắc này.

Cô đợi anh ta tỏ tình, muốn nghe câu nói tiếp theo của anh ta…

“Anh thích em.”

Nhưng Thẩm Dục Lâu không nói gì cả, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy cô từ phía sau.

Khương Bảo Lê hơi mất kiên nhẫn, nào ngờ câu “Thẩm Dục Lâu, em thích anh” còn chưa kịp nói ra thì người kia lại cất tiếng:

“Lê Bảo, giúp anh một việc.”



Cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục là như thế nào? Cuối cùng… Khương Bảo Lê cũng… trải qua rồi.

Cô chạy về ký túc xá, cởi chiếc váy ba lê thiên nga đen kia ra rồi cầm lấy kéo, cắt nó nát vụn! Những mảnh ren đen vương vãi khắp sàn, giống như trái tim tan vỡ của cô vậy.

Khương Bảo Lê chật vật ngồi trên sàn, cô cố gắng hít thở nhưng vẫn không thoát khỏi cảm giác nghẹt thở khó chịu.

Cô dùng sức ấn c.h.ặ.t chiếc dây chuyền ngôi sao trên n.g.ự.c, mu bàn tay nổi gân xanh trắng bệch…

Bên tai vẫn văng vẳng giọng nói dịu dàng của Thẩm Dục Lâu, nhưng từng câu từng chữ lại như con d.a.o tàn nhẫn nhất, đ.â.m thẳng vào tim cô.

“Đi quyến rũ Tư Độ, phá cuộc liên hôn của anh ta, khiến anh ta không thể cưới Kiều Mộc Ân.”

Anh ta nói với cô rất nhiều đạo lý lớn lao, nào là dự án Sứa bất t.ử quan trọng như thế nào đối với nhà họ Thẩm, nào là nếu hai nhà Tư Kiều có mối liên kết sâu sắc thì sẽ bất lợi như thế nào đối với tập đoàn nhà họ Thẩm.

Khương Bảo Lê không nghe lọt tai một chữ nào.

Ngay cả câu nói anh ta thì thầm vào tai cô…

“Chỉ cần anh có được tập đoàn nhà họ Thẩm thì anh sẽ được tự do…”

“Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, chúng ta có thể mua một hòn đảo, khi nào muốn đi nghỉ dưỡng thì cùng nhau đến đó, trên đảo chỉ có hai chúng ta, cách biệt với thế giới, sẽ không ai làm phiền chúng ta, chúng ta sẽ sống cuộc sống giàu sang xa hoa nhất.”

Mãi mãi ở bên Thẩm Dục Lâu là ước mơ mà cô hằng mong ước.

Nhưng trước đó, anh ta lại muốn đẩy cô đến bên Tư Độ!

Đâu phải Thẩm Dục Lâu không biết cô ghét Tư Độ đến mức nào, chưa kể Tư Độ là tên biến thái đáng sợ nữa chứ!

Nhưng anh ta vẫn quyết định như vậy!

Khương Bảo Lê đã biết đau thấu tim gan là thế nào ngay khoảnh khắc Thẩm Dục Lâu lên tiếng.

Anh ta hứa sau này sẽ cưới cô, thậm chí còn cất công vẽ một tương lai tươi sáng cho cả hai… nhưng Khương Bảo Lê đã không còn nghe thấy gì nữa rồi…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đầu óc cô hỗn loạn rất lâu.

Cô cố nén cơn đau quặn thắt đang tung hoành trong lòng, cất giọng nói khàn đặc hỏi người nọ: “Phải làm đến… mức độ nào?”

“Khiến anh ta yêu em đủ sâu, yêu đến mức có thể phản bội lời hứa, hủy bỏ hôn ước.”

Khương Bảo Lê bỗng bật cười.

Anh ta nói… nhẹ nhàng quá nhỉ.

“Em không có bản lĩnh đó.”

Thẩm Dục Lâu nhìn chằm chằm vào mắt cô rồi nói chắc như đinh đóng cột: “Em có.”

Khương Bảo Lê rất muốn hỏi anh ta, nhiều năm qua, anh ta chăm cô như chăm hoa, tưới tắm, vun vén cho cô như lời người ta hay nói, rồi cuối cùng lại xem cô như một món quà, dâng tặng cho người khác hay sao?!

Nếu cô không có vẻ ngoài xinh đẹp, hoặc nếu gương mặt của cô chẳng chữa được sau khi đ.á.n.h nhau với đám Thư Hân Đồng, liệu có phải anh ta cũng sẽ vứt bỏ cô như vứt đôi giày rách nát hay không!

Khương Bảo Lê không dám hỏi.

Cô sợ nghe phải câu trả lời mà mình không thể chịu đựng được.

Cô đã yêu Thẩm Dục Lâu nhiều năm như vậy cơ mà!

Trước đây dành cho anh ta bao nhiêu tình yêu, giờ phút này… tim lại đau bấy nhiêu.

Khương Bảo Lê không bị tương lai màu hồng mà anh ta vẽ ra lay động, cô bắt đầu nổi điên, chẳng màng gì cả.

Cô đẩy mạnh Thẩm Dục Lâu ra, sau đó mắng anh ta là kẻ vong ân phụ nghĩa, mắng anh ta không có trái tim, còn nói rằng mình không đồng ý chuyện này!

Thẩm Dục Lâu không phản bác một lời nào, anh ta chỉ lặng lẽ chờ cô bình tĩnh lại rồi chậm rãi lên tiếng…

“Người hại c.h.ế.t mẹ anh, là Quảng Lâm.”

Khương Bảo Lê ngước lên nhìn anh ta với vẻ ngỡ ngàng.

“Lúc đầu, để quay về nhà họ Thẩm, những lời anh nói trên truyền thông… đều là giả.” Giọng Thẩm Dục Lâu trầm xuống, “Anh nói mẹ anh rất thích các môn thể thao mạo hiểm, nói bà ấy đã uống rượu trước khi nhảy dù… tất cả đều là giả. Bà ấy mắc chứng sợ độ cao thì làm sao mà đi nhảy dù được? Bà ấy cũng chưa bao giờ nghiện rượu.”

Đây là lần đầu tiên Khương Bảo Lê nhìn thấy nỗi đau sâu sắc như vậy trong đôi mắt bình lặng của Thẩm Dục Lâu.

“Bà ấy bị người ta cưỡng ép đưa lên máy bay, bà ấy… bà ấy bị người ta mưu sát.” Anh ta dùng hết sức lực mới có thể khống chế được cơn run rẩy, “Những năm qua anh vẫn luôn âm thầm điều tra sự thật, bây giờ đã có thể xác định được hung thủ. Song… dù biết được chân tướng, anh vẫn không thể làm được gì, em biết tại sao không? Vì anh tay không tấc sắt, không có gì cả!”

Trái tim Khương Bảo Lê như bị ai đó bóp nghẹt, cô lớn lên trong sự bắt nạt nên đương nhiên có thể đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của Thẩm Dục Lâu.

“Bây giờ, ai cũng có thể điều khiển anh, Tư Độ chỉ cần nói một câu cũng có thể khiến Thẩm Đình Sơn tước đoạt tất cả của anh, anh không muốn mãi mãi vô dụng như vậy!”

Thẩm Dục Lâu dùng hai tay ôm lấy bờ vai gầy yếu của Khương Bảo Lê, “Lê Bảo, em tưởng anh sẽ dễ chịu khi đẩy em đi như vậy ư? Lần trước Tư Độ ép em uống rượu, anh cũng hận, hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t anh ta! Nhưng anh làm được sao?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Độ Lê - Chương 62 | Đọc truyện chữ