Độ Lê
Chương 51
Những chàng trai địa phương đi ngang qua không khỏi giơ ngón tay cái với cô.
Những con sóng dữ dội đ.á.n.h vào mô tô nước hết đợt này đến đợt khác.
Khương Bảo Lê chỉ có thể nắm c.h.ặ.t t.a.y lái điều khiển hướng.
Bộ đàm trên thuyền phát ra những ngôn ngữ kì lạ, Khương Bảo Lê hoàn toàn không hiểu, cũng không biết phải thao tác thế nào để dừng mô tô nước lại.
Lần này, thật sự tiêu đời rồi.
Gió biển tanh mặn thổi vào mắt cô làm tuyến lệ tiết ra nước mắt mãi.
Khương Bảo Lê gần như không mở được mắt, chỉ biết la hét và khóc lớn.
Mây đen kéo đến, thời tiết trên biển thay đổi thất thường.
Một cơn bão sắp ập đến.
Khương Bảo Lê cảm thấy lần này mình lành ít dữ nhiều.
Mẹ kiếp, vẫn chưa trở thành siêu phú bà, chưa hưởng thụ cuộc sống, chưa trở thành nữ hoàng vĩ cầm, chưa chinh phục được Thẩm Dục Lâu…
Lẽ nào cứ thế mà… mất mạng ngoài biển khơi sao? Nỗi sợ hãi vô bờ ập đến.
Cô cầu xin ông trời, nếu lúc này có ai đó cứu cô, ai cũng được, cô nhất định sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp người ta!
Lúc này, từ phía sau truyền đến tiếng ầm ầm của một chiếc mô tô nước khác.
Một chiếc mô tô nước màu đen đỏ đuổi kịp cô rồi chạy song song với cô.
Khi Khương Bảo Lê quay đầu sang, nhìn thấy người đàn ông trên mô tô nước, mặt mày cô lập tức tối sầm.
Có phải khi người ta sắp c.h.ế.t thì sẽ nhìn thấy thần c.h.ế.t không?
Sao thần c.h.ế.t lại có khuôn mặt giống hệt Tư Độ như vậy?
Tư Độ tháo kính râm, ném xuống biển rồi hét với cô: “Khương Bảo Lê, buông tay ga ra.”
Khương Bảo Lê chỉ coi anh là ảo giác, hoàn toàn không để ý đến anh.
Mãi đến khi mô tô nước của Tư Độ chạy lên trước cô, cô mới nhìn rõ chàng trai tuấn tú trước mặt, không phải là ảo ảnh do cô tưởng tượng ra trước khi c.h.ế.t.
Anh thật sự tồn tại.
“Đừng khóc nữa.”
Vốn dĩ Tư Độ còn muốn mắng hay chế giễu cô vài câu, nhưng nhìn thấy dáng vẻ khóc lóc như mưa của cô…
Một nơi nào đó trong lòng anh… chợt nhói đau.
“Sóng lớn sắp ập đến rồi! Mau buông tay ga ra!”
Trên biển đã có gió lớn, Khương Bảo Lê biết phía trước chắc chắn là con đường c.h.ế.t, cô vừa khóc vừa hét lên với anh: “Tôi không nhấn ga mà!”
“Tay lái bên phải của cô, đừng nắm c.h.ặ.t như vậy, buông ra.”
“Buông ra, tôi sẽ rơi xuống mất!”
“Đã bảo buông tay ra cơ mà.” Tư Độ tăng tốc đuổi theo cô, “Cô nhấn ga hết cỡ rồi, làm sao dừng lại được?”
Lúc này Khương Bảo Lê mới nhận ra, vì quá căng thẳng nên cô đã nắm c.h.ặ.t t.a.y lái điều khiển hướng.
Nhưng tay lái bên phải có thể xoay chuyển linh hoạt.
Theo lời Tư Độ nói, cô từ từ buông tay ga ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quả nhiên, tốc độ của mô tô nước lập tức giảm xuống.
“Tôi phải phanh thế nào đây?”
“Mô tô nước không có phanh.” Tư Độ giải thích, “Đợi nó tự giảm tốc rồi dừng lại.”
Quả nhiên, chỉ cần cô ấy không tăng tốc nữa thì mô tô nước dừng lại rất nhanh, dần dà, nó trôi nổi trên mặt biển như mảng bèo tấm.
Tư Độ cũng dừng lại bên cạnh Khương Bảo Lê, anh vươn tay về phía cô: “Sang đây, tôi đưa cô về.”
Khương Bảo Lê nhìn xung quanh, cô đã rời khỏi khu vực đảo vui chơi, xung quanh ngoài biển sâu mênh m.ô.n.g thì chẳng còn gì khác.
Khương Bảo Lê hơi do dự.
“Chiếc mô tô nước này thì sao?”
“Sao? Cô còn muốn tự lái về à?” Anh chế giễu.
Khương Bảo Lê không muốn chạm vào tay ga nữa, cô từng xem video t.a.i n.ạ.n mô tô nước, cảnh tượng đó vô cùng t.h.ả.m khốc.
Giữ được cái mạng đã là may lắm rồi, còn quan tâm đến thứ này làm gì?
“Anh có thể đỡ được tôi không? Tôi không muốn rơi xuống biển đâu, tôi sợ lắm.”
“Nói nhảm nhiều quá, tôi đi đây.”
“Đừng đừng, Tư Độ, đừng đi, tôi sợ!”
Tư Độ mềm lòng, đưa tay ra với cô, “Đừng sợ, tôi sẽ không để cô rơi xuống đâu.”
Khương Bảo Lê nắm lấy tay Tư Độ, mượn sức anh rồi nhảy lên ngồi vào ghế sau của anh.
Tư Độ khởi động động cơ, sau đó lái mô tô nước đi.
Mặt biển đã bắt đầu nổi sóng, Khương Bảo Lê bị xóc nảy đến nghiêng ngả, cảm giác mình sắp rơi xuống nước đến nơi rồi: “Tư Độ! Không được, tôi ngồi không vững!”
“Đừng rơi xuống.” Khóe miệng Tư Độ lạnh lùng nhếch lên, “Chỉ cần một con sóng ập đến thì Đông Hải Long Vương cũng không cứu được cô đâu.”
Khương Bảo Lê bất lực, chỉ có thể ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo thon chắc của Tư Độ, đây là thứ duy nhất cô có thể bám vào.
Cô có thể cảm nhận rất rõ cơ bụng cá mập săn chắc trên eo của anh.
Rất ít đàn ông có thể tập được thứ này, tuy Thẩm Dục Lâu cũng có cơ bụng tám múi, có đường nhân ngư, nhưng eo bên hông lại không có cơ bụng cá mập…
Dường như Tư Độ rất thích bơi lội.
“Sao anh lại ở đây?” Cô lẩm bẩm, “Cứ như đang theo dõi tôi vậy.”
Người nọ khịt mũi xem thường: “Tôi theo dõi cô? Xin hỏi cô là cái thá gì?”
“…”
Đúng vậy, trong mắt anh, cô chẳng là gì cả, thậm chí có lẽ còn không bằng một con ch.ó mà anh nuôi.
“Đúng rồi, con Becgie Đức tôi tặng anh vẫn khỏe chứ?”
“G.i.ế.c rồi, còn chẳng đủ nhét kẽ răng con ch.ó ngao của tôi.”
Khương Bảo Lê suýt phun ra m.á.u.
Sớm biết tính cách người này cực đoan và tàn nhẫn như vậy, cô không nên tặng anh động vật sống mới phải!
Cô nghiến răng, không nói một lời, chỉ muốn nhanh ch.óng trở về bờ.
Đi khoảng hai mươi phút, một hòn đảo nhỏ xuất hiện trước mắt.
Những con sóng dữ dội đ.á.n.h vào mô tô nước hết đợt này đến đợt khác.
Khương Bảo Lê chỉ có thể nắm c.h.ặ.t t.a.y lái điều khiển hướng.
Bộ đàm trên thuyền phát ra những ngôn ngữ kì lạ, Khương Bảo Lê hoàn toàn không hiểu, cũng không biết phải thao tác thế nào để dừng mô tô nước lại.
Lần này, thật sự tiêu đời rồi.
Gió biển tanh mặn thổi vào mắt cô làm tuyến lệ tiết ra nước mắt mãi.
Khương Bảo Lê gần như không mở được mắt, chỉ biết la hét và khóc lớn.
Mây đen kéo đến, thời tiết trên biển thay đổi thất thường.
Một cơn bão sắp ập đến.
Khương Bảo Lê cảm thấy lần này mình lành ít dữ nhiều.
Mẹ kiếp, vẫn chưa trở thành siêu phú bà, chưa hưởng thụ cuộc sống, chưa trở thành nữ hoàng vĩ cầm, chưa chinh phục được Thẩm Dục Lâu…
Lẽ nào cứ thế mà… mất mạng ngoài biển khơi sao? Nỗi sợ hãi vô bờ ập đến.
Cô cầu xin ông trời, nếu lúc này có ai đó cứu cô, ai cũng được, cô nhất định sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp người ta!
Lúc này, từ phía sau truyền đến tiếng ầm ầm của một chiếc mô tô nước khác.
Một chiếc mô tô nước màu đen đỏ đuổi kịp cô rồi chạy song song với cô.
Khi Khương Bảo Lê quay đầu sang, nhìn thấy người đàn ông trên mô tô nước, mặt mày cô lập tức tối sầm.
Có phải khi người ta sắp c.h.ế.t thì sẽ nhìn thấy thần c.h.ế.t không?
Sao thần c.h.ế.t lại có khuôn mặt giống hệt Tư Độ như vậy?
Tư Độ tháo kính râm, ném xuống biển rồi hét với cô: “Khương Bảo Lê, buông tay ga ra.”
Khương Bảo Lê chỉ coi anh là ảo giác, hoàn toàn không để ý đến anh.
Mãi đến khi mô tô nước của Tư Độ chạy lên trước cô, cô mới nhìn rõ chàng trai tuấn tú trước mặt, không phải là ảo ảnh do cô tưởng tượng ra trước khi c.h.ế.t.
Anh thật sự tồn tại.
“Đừng khóc nữa.”
Vốn dĩ Tư Độ còn muốn mắng hay chế giễu cô vài câu, nhưng nhìn thấy dáng vẻ khóc lóc như mưa của cô…
Một nơi nào đó trong lòng anh… chợt nhói đau.
“Sóng lớn sắp ập đến rồi! Mau buông tay ga ra!”
Trên biển đã có gió lớn, Khương Bảo Lê biết phía trước chắc chắn là con đường c.h.ế.t, cô vừa khóc vừa hét lên với anh: “Tôi không nhấn ga mà!”
“Tay lái bên phải của cô, đừng nắm c.h.ặ.t như vậy, buông ra.”
“Buông ra, tôi sẽ rơi xuống mất!”
“Đã bảo buông tay ra cơ mà.” Tư Độ tăng tốc đuổi theo cô, “Cô nhấn ga hết cỡ rồi, làm sao dừng lại được?”
Lúc này Khương Bảo Lê mới nhận ra, vì quá căng thẳng nên cô đã nắm c.h.ặ.t t.a.y lái điều khiển hướng.
Nhưng tay lái bên phải có thể xoay chuyển linh hoạt.
Theo lời Tư Độ nói, cô từ từ buông tay ga ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quả nhiên, tốc độ của mô tô nước lập tức giảm xuống.
“Tôi phải phanh thế nào đây?”
“Mô tô nước không có phanh.” Tư Độ giải thích, “Đợi nó tự giảm tốc rồi dừng lại.”
Quả nhiên, chỉ cần cô ấy không tăng tốc nữa thì mô tô nước dừng lại rất nhanh, dần dà, nó trôi nổi trên mặt biển như mảng bèo tấm.
Tư Độ cũng dừng lại bên cạnh Khương Bảo Lê, anh vươn tay về phía cô: “Sang đây, tôi đưa cô về.”
Khương Bảo Lê nhìn xung quanh, cô đã rời khỏi khu vực đảo vui chơi, xung quanh ngoài biển sâu mênh m.ô.n.g thì chẳng còn gì khác.
Khương Bảo Lê hơi do dự.
“Chiếc mô tô nước này thì sao?”
“Sao? Cô còn muốn tự lái về à?” Anh chế giễu.
Khương Bảo Lê không muốn chạm vào tay ga nữa, cô từng xem video t.a.i n.ạ.n mô tô nước, cảnh tượng đó vô cùng t.h.ả.m khốc.
Giữ được cái mạng đã là may lắm rồi, còn quan tâm đến thứ này làm gì?
“Anh có thể đỡ được tôi không? Tôi không muốn rơi xuống biển đâu, tôi sợ lắm.”
“Nói nhảm nhiều quá, tôi đi đây.”
“Đừng đừng, Tư Độ, đừng đi, tôi sợ!”
Tư Độ mềm lòng, đưa tay ra với cô, “Đừng sợ, tôi sẽ không để cô rơi xuống đâu.”
Khương Bảo Lê nắm lấy tay Tư Độ, mượn sức anh rồi nhảy lên ngồi vào ghế sau của anh.
Tư Độ khởi động động cơ, sau đó lái mô tô nước đi.
Mặt biển đã bắt đầu nổi sóng, Khương Bảo Lê bị xóc nảy đến nghiêng ngả, cảm giác mình sắp rơi xuống nước đến nơi rồi: “Tư Độ! Không được, tôi ngồi không vững!”
“Đừng rơi xuống.” Khóe miệng Tư Độ lạnh lùng nhếch lên, “Chỉ cần một con sóng ập đến thì Đông Hải Long Vương cũng không cứu được cô đâu.”
Khương Bảo Lê bất lực, chỉ có thể ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo thon chắc của Tư Độ, đây là thứ duy nhất cô có thể bám vào.
Cô có thể cảm nhận rất rõ cơ bụng cá mập săn chắc trên eo của anh.
Rất ít đàn ông có thể tập được thứ này, tuy Thẩm Dục Lâu cũng có cơ bụng tám múi, có đường nhân ngư, nhưng eo bên hông lại không có cơ bụng cá mập…
Dường như Tư Độ rất thích bơi lội.
“Sao anh lại ở đây?” Cô lẩm bẩm, “Cứ như đang theo dõi tôi vậy.”
Người nọ khịt mũi xem thường: “Tôi theo dõi cô? Xin hỏi cô là cái thá gì?”
“…”
Đúng vậy, trong mắt anh, cô chẳng là gì cả, thậm chí có lẽ còn không bằng một con ch.ó mà anh nuôi.
“Đúng rồi, con Becgie Đức tôi tặng anh vẫn khỏe chứ?”
“G.i.ế.c rồi, còn chẳng đủ nhét kẽ răng con ch.ó ngao của tôi.”
Khương Bảo Lê suýt phun ra m.á.u.
Sớm biết tính cách người này cực đoan và tàn nhẫn như vậy, cô không nên tặng anh động vật sống mới phải!
Cô nghiến răng, không nói một lời, chỉ muốn nhanh ch.óng trở về bờ.
Đi khoảng hai mươi phút, một hòn đảo nhỏ xuất hiện trước mắt.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận