'Họa đổ máu! Lẽ nào đây chính là họa đổ máu mà tên nhóc đó nói?'
'Thế mà ứng nghiệm rồi ... sao có thể chứ ... chẳng lẽ Bích Dao không nói dối?'
Giây tiếp theo.
Một đạo thần hồn lao ra, lại bị Tuyệt Diệt giam cầm, một ngọn lửa ập đến!
"A a a ... "
Thẩm Trọng Tiêu hét thảm vài tiếng, thần hồn tan biến!
'Trọng Tiêu! Không!" Bà Thẩm bi phẫn tột độ, rút kiếm xông lên!
"Đồ kiến hôi!"
Ánh mắt Tuyệt Diệt lạnh băng, hắn ta điểm nhẹ một cái!
Thân thể bà Thẩm trực tiếp nổ tung!
Tuyệt Diệt chắp tay sau lưng, đứng trên không trung nhìn xuống thành Thanh Vân: "Giết hết cả thành! Không chừa một ai!"
Đêm khuya, Thẩm Bích Dao giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mơ!
"Cha! Mẹ!"
Cô ấy bật dậy, người lạnh toát!
"Tiểu thư, người sao vậy?" Hoàn Nhi chạy tới.
Chỉ thấy.
Trên trán Thẩm Bích Dao lấm tấm mồ hôi lạnh!
Người cũng đẫm mồ hôi lạnh, đang run bần bật!
Diệp Bắc Minh mở mắt: "Gặp ác mộng à?"
"Ừm ... ta mơ thấy ... cha ta ... mẹ ta, khắp người toàn máu ... cả nhà ta chết hết, xác người đầy đất ... " Ánh mắt Thẩm Bích Dao đầy hoảng sợ, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành!
Hoàn Nhi cười bảo: "Tiểu thư, đó là ác mộng mà!"
"Mộng thường trái với thực tế, lão gia và phu nhân chắc chắn vẫn bình an!"
"Hơn nữa, lão gia mạnh như thế, lại còn là thành chủ thành Thanh Vân, ai dám động đến ngài ấy chứ?"
Nghe Hoàn Nhi nói vậy, Thẩm Bích Dao mới thở phào!
Cũng phải! Với thực lực của cha cô ấy, khắp nhân tộc chẳng có mấy người làm hại được ông ấy!
Đột nhiên, Diệp Bắc Minh quay sang một hướng quát: "Ai đấy? Ra đây!"
Một nhóm hơn chục người, không nhanh không chậm từ xa đi tới, sau đó liếc ba người Diệp Bắc Minh với ánh mắt khinh khỉnh!
"Có thể cho chúng tôi ở đây nghỉ ngơi một đêm không? Tôi bảo đảm không quấy rầy các vị!"
Không đợi Diep Bac Minh va Thẩm Bích Dao trả lời!
Trong nhóm đó đã vang lên một giọng khinh thường: "Tử Nghiên cô nương, cái sơn cốc hoang vu này có phải của họ đâu?"
"Việc gì phải xin phép họ? Vả lại, chúng ta đông người, họ dám không đồng ý chắc?"