Diêm Vương Sống Trong Truyền Thuyết - Trương Hùng (FULL)
"Ai?"
Báo Tử Đầu vừa dứt lời liền nghe thấy bốp một tiếng, cửa. lớn được khóa chặt bị người ta đạp bay ra.
"Ai?"
Lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn qua cửa lớn, ít nhất có hơn một trăm năm mươi thành viên của băng. Thanh Diệp đang ở đại sảnh quán bar.
Ở cửa quán bar, Trương Hùng mặc áo ba lỗ màu trằng, quần đùi, đi tông lào, hai tay đút túi, miệng ngậm một nhánh cỏ nhặt bên đường, anh đứng đó nhìn tất cả mọi người trong quán bar: "Ê, nhiều người như vậy, đang mở tiệc à?"
"Đại ca, là hắn", độc xà nhìn Trương Hùng, nói nhỏ bên tai Lôi Công: "Lần này chúng ta nhận được ủy thác giải quyết tên này, người của Hắc Công chắc do tên này tìm đến".
Lôi Công híp mắt nhìn sau lưng Trương Hùng, khi phát hiện ra anh chỉ đến một mình, hắn liền lạnh lùng hừ một tiếng: "Nhãi, tao không biết mày lấy đâu ra dũng khí mà dám đến đây một mình!"
Khi Lôi Công nói chuyện, người của băng Thanh Diệp trong đại sảnh đều dùng ánh mắt ác độc nhìn Trương Hùng.
"Ai cho tao dũng khí?", Trương Hùng nhổ cây cỏ trong miệng ra: "Đương nhiên là tao rồi".
"Ngông cuồng!", Lôi Công tức giận thét lên, gã bị người ta khinh thường, cảm giác này khiến gã khó chịu: "Nếu mày đã tự giác chạy đến thì cũng đỡ mất công tao đến tìm mày, phế hắn!"
Chữ "hắn" trong miệng gã vừa dứt, liền thấy Báo Tử Đầu lao ra cửa, mặc dù đã đến tuổi trung niên, nhưng cơ thể gã vẫn rất cường tráng.
Thành viên của băng thấy gã ra tay đều đứng bên xem kịch, chẳng ai ra tay, chúng dường như có thể mường tượng ra cảnh Trương Hùng bị phế tứ chỉ.
"Nhãi, tao rất bội phục dũng khí của mày, có phong phạm lúc trẻ của tao, có điều dũng khí là một chuyện, có năng lực lại là chuyện khác, hôm nay để tao dạy cho mày một bài học!", Báo Tử Đầu hét lớn, bàn tay duỗi ra chuẩn bị tóm lấy vai Trương Hùng.
Hai tay Trương Hùng vẫn đút túi quần, lặng lẽ đứng đó, chẳng hề cử động, khi cách Báo Tử Đầu chưa đến nửa mét, Trương Hùng há miệng, lao về phía trước.
"Hạ hăn!", Lôi Công hét lớn, bây giờ gã vừa tức giận vừa kinh ngạc, gã hiểu rõ đàn em của mình, Báo Tử Đầu chắc chản là cao thủ, chứ không phải kẻ mà Trương Hùng có thể hạ gục trong một đòn.
Một đám thành viên băng nhóm nhặt những tên bên cạnh mình, hoặc là ghế, hoặc là chai rượu ném về phía Trương Hùng.
Trương Hùng đứng đó, nhìn những thành viên đang xông tới này, vặn cổ, tự nói thầm: “Chà, lâu rồi không động tay, cảm thấy có chút không quen rồi”.
Ngay khi anh đang nói, Trương Hùng đã đá một cái vào mặt thành viên băng nhóm xã hội đầu tiên lao tới trước mặt anh, khiến cho tên này bay ngược ra sau, đập vào vài đồng đội của mình.