Đế Vương Vô Tình
Chương 9
Nhưng ta nghe xong chỉ muốn cười trừ, vì ta thấy mình chỉ làm mấy chuyện nhỏ xíu, chưa đến mức thành thần thành Phật gì đâu.
Chỉ là không ngờ, chính mấy chuyện “nhỏ xíu” này lại giúp ta gặp lại Phó Ngôn Từ.
Vào đúng ngày trước khi ta thành thân.
Phó Ngôn Từ không mặc long bào nữa mà thay bằng áo trắng đơn giản, viền thêu trúc xanh, nhìn qua cứ như công tử nhà giàu đi dạo phố.
Đi ngoài đường chắc chắn là kiểu khiến thiếu nữ quay đầu nhìn mỏi cổ.
Nhưng chưa kịp nhìn kỹ thì người đã biến mất.
Lúc này, chàng đang đứng dưới gốc đào trong sân nhà ta, cùng ta uống rượu đào mới ủ năm nay.
Mở miệng câu đầu tiên đã hỏi: “Tang Tang, nàng vẫn ổn chứ?”
Ta cười nhẹ: “Ta, rất ổn.”
Quản lý thương hành, mở tiệm thêu.
Ngày nào cũng bận tối mặt.
Nhưng mà vui.
Gió thổi qua mang theo hương đào, chàng lại nói: “Trước kia nàng không ở lại trong cung là đúng.”
Ta nhìn kỹ chàng mới phát hiện khóe mắt đã có vài nếp nhăn.
Mà chàng mới hai mươi bảy tuổi thôi.
Chàng nhấp một ngụm rượu, giọng nhẹ như gió: “Trước kia ta tưởng làm hoàng đế thì muốn gì được nấy, muốn làm gì làm nhưng thực tế chỉ là đưa từng người nữ nhân vào hậu cung để đổi lấy hòa khí với triều thần.”
“Trước kia ta không hiểu vì sao phụ hoàng vứt bỏ Chân phi nhưng sau này mới hiểu, ông ấy là đế vương, cũng là nam nhân, có quyền lực tối cao, có vô số nữ tử muốn lấy lòng, còn Chân phi.”
Chàng dừng lại, nhìn ta.
“Bà quá hiểu ông ấy, quá quen thuộc với ông ấy, ông ấy không muốn đối diện với bà, chẳng qua là không muốn đối diện với chính mình trước kia.”
“Khi nàng nói chuyện với mẫu hậu, nàng tự so mình với Chân phi, nàng sợ biến thành bà ấy, sợ có kết cục thảm như vậy, cũng là sợ ta sẽ trở thành phụ hoàng bạc tình bạc nghĩa.”
“Nhưng ta cuối cùng vẫn vậy.”
Giọng chàng khẽ run.
Ta biết.
Những năm này chàng sống không dễ.
Thẩm Minh Nguyệt làm hoàng hậu, nàng là người tốt nhưng Thẩm gia thì không.
Thẩm phụ tự coi mình như quốc trượng, nhúng tay vào quốc sự, không vừa ý thì trực tiếp phớt lờ thánh chỉ.
Trong triều kết bè kéo cánh, ngoài dân thì ức h**p bách tính.
Con trai ông ta xây phủ còn xa hoa hơn hoàng cung, ngang nhiên cướp dân nữ.
Cuối cùng còn dám mưu sát hoàng tự.
Bị phát hiện còn định tạo phản.
Thẩm hoàng hậu tự sát tạ tội.
Thẩm gia bị lưu đày, bị chém đầu.
Phó Ngôn Từ ra tay nhanh gọn dứt khoát, khiến cả triều đình im thin thít.
Nhưng đổi lại, chàng cũng mất đi Thẩm Minh Nguyệt, người từng bất chấp tất cả vì chàng.
Đến mức giờ đây chàng còn tự hỏi mình có phải đã trở thành người giống phụ hoàng không.
Nhưng ta biết.
Chàng không cần an ủi.
Chàng chỉ đang xả áp lực thôi.
Và ta chính là người phù hợp nhất để nghe.
Gió thổi lạnh, cánh hoa đào bay đầy đất.
Ta chậm rãi nói: “Bệ hạ, ta biết chàng sẽ không như vậy.”
“Nhưng ta thật sự sợ.”
Hình ảnh Chân phi lúc lâm chung, mẫu thân lúc lâm chung, dáng vẻ gầy gò tuyệt vọng đó đều vì tình mà ra.
Ta từng không hiểu tình có gì hay.
Sau này hiểu rồi.
Cũng sợ luôn.
Ta lấy miếng ngọc bội đặt vào tay chàng: “Bệ hạ, đế vương không thể bị tình cảm trói buộc, mất cái này sẽ được cái khác, không phải sao?”
Nghe thì hơi lạnh lùng.
Nhưng là sự thật.
Chàng mất Thẩm Minh Nguyệt.
Đổi lại là sự kính sợ của bách quan và lòng dân.
Hơn nữa ta biết.
Chàng có thể cứu nàng.
Nhưng chàng không cứu.
Vì chàng là hoàng đế.
Phải công bằng.
Trong lòng chàng, có lẽ từ lâu đã coi nàng là người phải bị loại bỏ.
Phó Ngôn Từ không nói sai.
Ta hiểu chàng.
Cho nên ta biết, trước hoài bão của chàng, ai cũng phải nhường.
Bao gồm cả ta.
Chàng không ở lại lâu.
Nhưng trước khi đi, chàng nói: “Tang Tang, nàng như vậy rất tốt.”
Ta đứng im.
Nhìn chàng rời đi từng bước.
Giống hệt năm đó rời khỏi lãnh cung.
Lạnh lùng, cao lớn, không quay đầu.
Lúc này, muội muội chạy ra hét: “Tỷ tỷ, hỷ phục xong rồi!”
Chưa kịp nói gì, một người đã chen vào: “Để ta xem nương tử của ta mặc thế nào.”
Muội muội lập tức xù lông: “Không được, huynh ra ngoài!”
Trì Diễn Chi coi như không nghe.
Hai người bắt đầu thi chạy, tiện thể “combat nhẹ” luôn.
Ta nhìn mà chỉ biết thở dài.
Quay đầu lại, thấy miếng ngọc bội vẫn nằm trên bàn.
Phó Ngôn Từ không mang đi.
Ta nhìn một lúc.
Rồi cầm lên.
Ném thẳng xuống ao.
Nhìn nó chìm xuống, biến mất sạch.
Ta cười.
Sau đó quay người chạy theo muội muội và vị hôn phu tương lai.
Rất tốt.
Ta như vậy.
Thật sự rất tốt.