Dấu Vết Ngày Dài - Kim Họa
Chương 54: Ngoại truyện: Đừng nhìn lũ chó hoang bên ngoài, để anh làm người si tình của em thôi
Sở Thiên Thư đưa cô hạ cánh xuống đỉnh Mont Blanc. Ngay trên máy bay, cả hai đã quấn quýt nồng nhiệt đến quên cả bản thân mình. Những cảm xúc kìm nén bấy lâu trong lòng bùng nổ dữ dội như chính trận bão tuyết ngoài kia, chẳng thể nào ngăn lại được. Đêm đó, cô cũng hoàn toàn phối hợp để thỏa mãn tâm nguyện muốn được yêu giữa trời tuyết của anh.
Họ chẳng buồn ghi lại xem đã triền miên bao nhiêu lần.
Khi ánh tuyết dần sáng tỏ, Lâm Hy Quang chìm vào giấc ngủ sâu với đôi mắt đẫm nước và ánh nhìn dần trở nên mơ màng. Ký ức cuối cùng đọng lại trong tâm trí cô là bờ vai ngược sáng và những đường cơ bắp đầy sức mạnh trên cánh tay Sở Thiên Thư. Phía sau anh, hòa cùng khí thế áp đảo ấy, là vạn trượng núi cao đang rực rỡ dưới ánh nắng vàng như rót mật.
Sở Thiên Thư bế Lâm Hy Quang đặt lên chiếc giường lớn trong khách sạn, không giày vò cô thêm nữa. Anh ngồi bên mép giường, ánh mắt hạ thấp đầy chuyên chú, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt nghiêng của cô đang tựa trên chiếc gối rộng mềm mại. Hàng mi cô khép nhẹ, đuôi mắt vẫn còn vương dấu vết nhạt màu của trận khóc nức nở vừa qua.
“Mặt trời nhỏ” lúc bình minh này có thể tỏa sáng sưởi ấm cho tất cả mọi người, nhưng tận sâu trong lòng lại cực kỳ thiếu thốn tình thương.
Sở Thiên Thư vốn không định tiết lộ rằng, để thử xem nồng độ tình yêu dành cho Lâm Hy Quang sâu đậm đến nhường nào, anh đã từng thử qua mọi cảm giác cận kề cái chết của các môn thể thao mạo hiểm. Anh lặp đi lặp lại việc ép buộc thân xác bằng xương bằng thịt này phải đưa ra câu trả lời chân thành nhất. Đó là tình yêu của anh. Anh chưa từng yêu cầu Lâm Hy Quang phải đáp lại tương xứng.
Thế nhưng, ngay trên máy bay, anh đã nhạy bén nhận ra những trải nghiệm đau thương thuở nhỏ đã khiến linh hồn Lâm Hy Quang khuyết thiếu cảm giác an toàn, dẫn đến việc cô luôn mặc định rằng hễ mình yêu sâu đậm điều gì thì rồi cũng sẽ đánh mất nó. Ngược lại, bản tính anh vốn vậy, một khi đã yêu thì định sẵn sẽ không bao giờ có chuyện mất đi.
Sở Thiên Thư nguyện dùng linh hồn mình để bù đắp vào mảnh khiếm khuyết của cô. Anh cẩn thận và dịu dàng nâng bàn tay cô đang đặt bên gối lên, đặt một nụ hôn lên chiếc nhẫn cưới ở ngón áp út. Vẻ đẹp kia tìm đến, hồn ta tiến tới đón nhận. Anh muốn trao cho Đồng Đồng thật nhiều, thật nhiều yêu thương.
Trước khi nhận lấy tình yêu ấy, Lâm Hy Quang chỉ muốn yên tĩnh ngủ một giấc thật dài. Khi tỉnh dậy, cô thấy Sở Thiên Thư vẫn mặc áo sơ mi quần tây nằm bên cạnh như thể đang tranh thủ chợp mắt giây lát, nhưng hai cánh tay dài vẫn tự động ôm lấy lưng cô. Thật là bám người quá đỗi.
Cùng với việc dần mở lòng để thấu hiểu nhau hơn, Lâm Hy Quang cuối cùng cũng cảm nhận được một cách vừa đau đớn vừa ngọt ngào lời bà Thẩm Chí Nhã từng nói ở bệnh viện.
Sở Thiên Thư thực sự là một người có nhu cầu cảm xúc rất cao, lại còn thâm trầm và bám người, d*c v*ng chiếm hữu và chi phối đều cực mạnh. Điều đáng nói nhất là thể chất anh vô cùng cường tráng, tinh lực dồi dào đến mức đáng sợ, vượt xa người bình thường.
Kiểu người thế này chỉ một đứa thôi cũng đủ khiến người ta kiệt sức, bảo sao bà Thẩm Chí Nhã chẳng dám sinh thêm một người như Sở Thiên Thư nữa. Cả nhà căn bản là không ai chịu nhiệt nổi.
Lâm Hy Quang tuy nằm im không động đậy, nhưng vẫn cảm nhận rõ ràng sự áp chế của anh qua lớp vải mỏng manh.
Yên lặng vài giây, cô định bụng hơi né ra một chút, tránh cho chuyến tuần trăng mật này lại biến thành cả kỳ nghỉ trên giường.
Thế nhưng, cô vừa động đậy, Sở Thiên Thư đã lập tức bám theo. Hình thể rắn chắc của anh ép lên lớp chăn lông vũ trắng muốt tạo thành một vũng lõm sâu. Yết hầu anh khẽ chuyển động, phát ra tiếng cười trầm thấp rất êm tai, để lộ việc mình đang giả vờ ngủ.
Lâm Hy Quang nhận ra điều đó, không nhịn được mà cúi đầu thắt lại dây áo choàng tắm thật chặt.
“Đồng Đồng tối qua chẳng phải rất nhiệt tình, rất thích sao? Sao vừa ngủ dậy thái độ đã thay đổi rồi?” Sở Thiên Thư hỏi một cách lịch thiệp, nhưng thân hình lại đầy vẻ tấn công khiến người ta phải e dè: “Sợ ông xã đến thế à?”
Lâm Hy Quang thầm nghĩ, đó là vì tối qua cô nhất thời sơ suất mất đi lý trí, bị anh dùng tâm cơ dỗ dành làm đủ chuyện xấu hổ.
Bây giờ bộ não bị nồng độ tình cảm cao độ làm cho mụ mị đã khôi phục sự tỉnh táo rồi.
Tự nhiên không thể cứ để mặc anh làm xằng làm bậy, đặc biệt là khi Sở Thiên Thư một khi đã nổi máu “b**n th**” thì vĩnh viễn không thể tưởng tượng được giới hạn của anh ở đâu. Gần đây, anh còn dần hình thành cái sở thích đặc biệt là giày vò cô ở bên ngoài, như thể lúc nào cũng muốn tuyên bố với trời đất rằng… Lâm Hy Quang là của riêng mình anh.
Lâm Hy Quang vốn nổi danh vì nhan sắc tại Cảng đảo, đương nhiên là người coi trọng thể diện nhất. Cô xoay người lại, cách một lớp chăn khẽ nắm lấy anh: “Chồng à, xin anh hãy chú ý hình tượng quân tử của mình một chút. Nếu tối qua chúng ta bị chụp được thước phim sắc nét nào, e là những số tạp chí cũ của Nhật báo Hoa Kinh lại bắt đầu bán chạy trở lại đấy.”
Sở Thiên Thư bình thản, giọng điệu đầy vẻ chắc chắn: “Sẽ không bị chụp đâu, sao anh nỡ để người khác dòm ngó cô vợ xinh đẹp của mình được.” Anh đã bảo Tiểu Nhượng canh phòng nghiêm ngặt các camera giám sát gần đây rồi.
Rất nhanh, đầu ngón tay Lâm Hy Quang chạm đến điểm nhạy cảm, chậm rãi x** n*n, khẽ lên tiếng cảnh cáo: “Anh quá hư rồi, thật sự rất giỏi nói những lời êm tai để mê hoặc em. Lần sau còn dám ấn em xuống tuyết nữa, em nhất định không tha cho anh đâu.”
Xem ra sự cảm động của cô cũng có thời hạn, qua rồi là lại không thừa nhận mình yêu anh đến chết đi sống lại nữa. Trong lòng Sở Thiên Thư hiểu rõ, muốn cô hoàn toàn an tâm dựa dẫm vào mình cần một sự kiên nhẫn và thời gian cực kỳ lâu dài, mà anh thì lại có thừa cả hai thứ đó, quả là một cặp trời sinh. Anh khẽ nhếch môi: “Tuân lệnh bà xã.”
Vừa dứt lời, cô liền buông tay ra.
Sở Thiên Thư đột ngột kêu lên: “Đồng Đồng, anh đau quá.”
Hả? Rõ ràng là cô đang âu yếm cơ mà, sao lại đau được chứ?
Lâm Hy Quang vẫn còn nửa tin nửa ngờ, đôi mắt đen lánh hơi mở to nhìn anh. Thấy anh than vãn xong cũng không thừa cơ đòi bồi thường ngay, trông có vẻ khá chân thực. Anh đột ngột chuyển chủ đề: “Anh đã nhờ người gửi đến rồi, đây là mấy bộ váy cưới anh chọn cho Đồng Đồng, em muốn mặc bộ nào trước?”
Lâm Hy Quang vẫn còn vương vấn chủ đề trước, ánh mắt nhìn vào chiếc quần tây của anh, hơi lơ đãng chỉ đại một bộ. Chợt nhận ra điều gì đó, lúc được anh bế ra khỏi chăn, cô mím môi nói: “Sớm biết anh nhờ người ngoài, thì cứ dùng đội ngũ nhiếp ảnh chuyên dụng của Ngưỡng Quang cho rồi, có phải chuyên nghiệp hơn không.”
Sở Thiên Thư không báo trước sắp xếp của mình, anh chậm rãi bước vào phòng tắm rộng rãi sáng sủa. Cửa sổ ở đây nhìn thẳng ra dãy núi tuyết trùng điệp. Anh đặt cô lên bệ rửa mặt mới nói: “Đội ngũ ở công ty em chụp ảnh trông công nghiệp quá, sao mà lột tả được tình yêu. Cứ dùng người do chồng em tìm là ổn thỏa nhất.”
Có lẽ để khiến Lâm Hy Quang tâm phục khẩu phục, anh khẽ cười, tự nhận mình cực kỳ truyền thống và cổ hủ trong chuyện hôn nhân: “Anh đã tìm khắp giới thượng lưu mới chọn được một cặp vợ chồng liên hôn hoàn mỹ và ân ái nhất, nên đã mượn nhiếp ảnh gia của họ, cũng là muốn cầu một nhân duyên tốt lành để được bạc đầu giai lão cùng Đồng Đồng.”
Lâm Hy Quang kinh ngạc: “Xung quanh anh có người nào đã kết hôn mà được coi là cặp đôi hoàn mỹ sao?”
Theo tính cách của Sở Thiên Thư, chẳng lẽ anh không nên tự tin cho rằng cuộc hôn nhân của chính mình mới là ân ái nhất sao? Ai mà đòi so bì tình cảm với anh cho nổi, chẳng phải sẽ bị anh đố kỵ đến chết sao.
Sở Thiên Thư vừa nặn kem đánh răng cho cô, ngón tay dài dịu dàng bóp nhẹ cằm để cô ngoan ngoãn há miệng, vừa thản nhiên nói: “Không phải người bên cạnh anh, là nhà họ Tạ ở Tứ Thành. Anh và cậu con thứ nhà đó là Tạ Thầm Thời quan hệ khá ổn, hồi trẻ thường hẹn nhau đi trượt tuyết, leo núi. Cậu ta đã nhiệt tình giới thiệu nhiếp ảnh gia trong đám cưới của anh trai mình cho anh.”
Nhắc đến hai chữ Tứ Thành, Lâm Hy Quang hơi nghiêng mặt, muốn giấu đi vẻ không vui. Mẹ không cho phép cô đặt chân đến nơi đó.
Gia tộc họ Tạ vốn giàu sang một cách kín kẽ, phong cách làm việc có chút tương đồng với nhà họ Sở, nhưng cũng không hẳn giống, vì nghe đồn nhà họ Tạ chủ trương khiêm tốn, ngay cả gia chủ tiền nhiệm là Tạ Lan Thâm cũng vô cùng bí ẩn trong cách trị gia và xử thế.
Còn nhà họ Sở thì —— dùng một câu nói hơi đại bất kính là, đúng kiểu thiếu cái gì thì cực kỳ để tâm cái đó, luôn muốn tuyên cáo cho thiên hạ biết danh dự nhà mình nhã chính và tốt đẹp đến nhường nào.
Cô khẽ nâng mi, dời tầm mắt sang vị “quân tử đoan trang” có tấm lòng rộng mở này. Sau khi đánh răng xong, được anh hôn nhẹ một cái, cô mới rảnh rang lên tiếng: “Chẳng phải là chính thống chơi với chính thống sao? Theo em được biết, người thừa kế nhà họ Tạ là trưởng tử Tạ Thầm Ngạn, còn Tạ Thầm Thời thì nổi danh bên ngoài là cực kỳ thích lên tin tức giật gân mà…”
Đây là những chuyện Đàm Vũ Bạch từng tám chuyện với cô. Cặp song sinh nhà họ Tạ, danh tiếng một trời một vực, người anh thì lên tin tài chính quốc tế, người em thì lên tin pháp luật xã hội.
Thế nhưng Sở Thiên Thư lại lý trí trả lời: “Thế gian hiểu lầm Thầm Thời quá sâu sắc. Cậu ta vừa tràn đầy năng lượng lại vừa đối xử công bằng với mọi người, từ nhỏ đã kính yêu anh trai, lại còn yêu thương động vật. Chỉ là thường xuyên vì không giỏi ăn nói mà bị những ngòi bút sắc lẹm của giới truyền thông bôi nhọ sự trong sạch mà thôi.”
Lâm Hy Quang ngẩn người vài giây: “…”
Sao phiên bản tranh đoạt gia sản mà cô nghe được lại là Tạ Thầm Thời từ nhỏ hễ ra cửa là lái xe tông Tạ Thầm Ngạn, chấp niệm duy nhất đời này là làm con một, kế thừa gia nghiệp và cưới cô em thanh mai xinh đẹp cơ mà. Tiếc là đời không như mơ, cả ba điều đó chẳng điều nào thành hiện thực cả.
Phiên bản của Sở Thiên Thư khiến hình tượng Tạ Thầm Thời chẳng khác nào một thiên sứ vô hại. Sau đó, khi bế cô đến phòng thay đồ, anh còn cảm thán: “Anh và Thầm Thời rất hợp cạ, cũng từng hỏi riêng cậu ta có cân nhắc đổi họ để về Giang Nam sinh sống, cùng anh làm một đôi anh em khiến người người ngưỡng mộ không. Tiếc là cậu ta đã từ chối một cách không khôn ngoan, vì thế bọn anh đã cắt đứt quan hệ mất ba năm, gần đây mới liên lạc lại.”
“Bỏ qua…”
Lâm Hy Quang chau mày, vốn định nhịn nhưng rốt cuộc không nhịn nổi mà nói: “Anh sao lại như thế chứ, nhìn trúng em trai nhà người ta là muốn cướp về luôn à.”
“Anh chỉ là hơi ngưỡng mộ nhà người ta có anh chị em, còn anh…” Sở Thiên Thư tuyệt nhiên không nhắc tới Thẩm Thước Ứng – người cùng anh lớn lên từ nhỏ, có họa cùng chia, sinh nhật chỉ cách nhau ba ngày. Anh ngừng lại một giây, thở dài bất lực: “Đời này anh chỉ có mỗi Đồng Đồng bầu bạn thôi.”
Vì vậy, việc anh cầu một nhân duyên bạc đầu giai lão cũng không có gì là quá đáng.
Lâm Hy Quang hiểu được ý tứ sâu xa trong lời nói đó. Sau khi vệ sinh sạch sẽ và thay bộ quần áo giữ ấm, cô trông xù xì mềm mại, chỉ để lộ nửa khuôn mặt xinh đẹp và đôi mắt đen to tròn như vương một tầng sương mù. Bộ dạng mềm mại này đã khiến lớp vỏ bọc lạnh lùng và sắc sảo thường ngày của cô dịu đi trông thấy.
Dù là chị gái, cô vẫn là một cô gái cần được yêu thương.
Sở Thiên Thư bỗng nhiên trào dâng một niềm thương cảm thuần túy dành cho Lâm Hy Quang, không hề pha tạp sắc thái nam nữ. Anh hy vọng cô đừng vì bản năng tự bảo vệ mà thường xuyên lẩn tránh khát cầu thực sự trong lòng trước mặt anh.
Đội ngũ nhiếp ảnh đã dàn dựng xong bối cảnh. Bên cạnh hồ nước tự nhiên sương tuyết mịt mờ, cô dâu chú rể vẫn chưa xuất hiện. Mấy người vây quanh nhau liên tục điều chỉnh thiết bị và ánh sáng, chủ đề trò chuyện đương nhiên xoay quanh cặp đôi mới cưới này.
Tôn Tiểu Âu là trợ lý, cảm thán: “Không hổ danh là nhà họ Sở giàu nứt đố đổ vách, chỉ riêng bối cảnh chụp ảnh này thôi đã vung ra cái giá trên trời rồi. Tôi nghe thư ký bên cạnh anh ấy nói, Sở tiên sinh chỉ có một yêu cầu duy nhất là giữa trời đông giá rét thế này không được để người vợ mới cưới xinh đẹp của anh ấy bị lạnh.”
Vị thư ký đó chính là Mân Thụy, anh ta đã run rẩy đưa cho Sở Thiên Thư hàng nghìn phương án thiết kế trên bàn làm việc, nhưng đều bị quẳng vào thùng rác.
Về sau, chính Sở Thiên Thư đã tự tay thiết kế. Bối cảnh chụp ảnh lấy ý tưởng từ quả cầu pha lê, lớp kính trong suốt giúp tầm nhìn ra núi tuyết và hồ nước không hề bị che khuất. Ở bên trong, khắp nơi rải đầy các loại đá quý rực rỡ màu đỏ thẫm và xanh nhạt, cùng với những chú thỏ nhồi bông xù xì, và thảm hoa hồng quý hiếm kiều diễm được vận chuyển bằng đường hàng không từ nơi xa xôi về, trang hoàng đẹp đến mức lung linh huyền ảo…
Từ sáng sớm, Sở Thiên Thư còn tự tay đắp hai người tuyết ôm nhau thân mật ở chính giữa, viết tên của hai người lên đó.
Theo cách nói bình dân của Tôn Tiểu Âu, nơi này giống như một quả cầu pha lê khổng lồ trong truyện cổ tích, đang chờ đợi nàng công chúa thuần khiết không tì vết giáng lâm.
Tôn Tiểu Âu lại nói với nhiếp ảnh gia Giang Diên Kiêu: “Đúng là nhà giàu sang quyền quý thường sinh ra tình chủng, chỉ chụp ảnh cưới thôi mà đã phô trương thế này, đến lúc tổ chức hôn lễ thì không biết còn đến mức nào nữa.”
Giang Diên Kiêu vốn là người cực kỳ ít nói khi làm việc, ngay cả giới ngôi sao có nịnh nọt thế nào cũng khó lòng nhận được một cái liếc mắt của anh ta. Vừa mới điều chỉnh xong thiết bị thì người cũng vừa tới.
Lâm Hy Quang chọn một chiếc váy cưới đuôi cá ôm sát eo, tấm lưng trắng ngần phơi bày dưới ánh mặt trời. Từ sau gáy rủ xuống một sợi dây chuyền đá quý hình đầu rồng nạm đầy ngọc lục bảo kéo dài đến tận xương cụt, trông như có một con ác long đang ngự trị trên thân mình.
Mái tóc đen nhánh của cô được điểm xuyết bởi lớp khăn voan trắng dài, che giấu tất cả những điều đó một cách ẩn hiện, toát lên cảm giác huyền bí đầy nguy hiểm.
Trong tích tắc, vẻ đẹp đỉnh cao của Lâm Hy Quang mang theo tính xâm lược lan tỏa đến tất cả mọi người có mặt, bất kể nam nữ. Mọi người đều không có sự chuẩn bị tâm lý, giữa không gian băng giá lại có cảm giác choáng váng như bị mặt trời thiêu đốt.
Họ bị vẻ đẹp của cô làm cho choáng ngợp. Trong đầu chẳng còn nghĩ được gì khác, chỉ còn lại một ý niệm rõ ràng: Hóa ra thực sự có cái gọi là vẻ đẹp rạng ngời đến mức ấy.
Thậm chí còn chưa chính thức khai máy. Giang Diên Kiêu – người vốn nổi tiếng có gu thẩm mỹ cực kỳ khắt khe và khó tính trong ngành – đã không nhịn được mà giơ máy ảnh lên, điên cuồng bấm nút.
Đột ngột, trong ống kính xuất hiện một bàn tay đầy d*c v*ng chiếm hữu, xương cốt rõ ràng phủ lên hông của Lâm Hy Quang, giống như đang mạnh mẽ giam giữ nàng công chúa trong khung tranh cổ điển. Mà Sở Thiên Thư chính là con ác long trên lưng cô.
Sự cạnh tranh ngầm giữa những người đàn ông là điều không cần nói ra. Giang Diên Kiêu gần như đã đem lòng yêu nàng dâu xinh đẹp này chỉ trong vòng mười giây. Quan niệm tình yêu của anh ta rất cởi mở, thậm chí nảy sinh ý định muốn làm người thứ ba. Ngay khoảnh khắc ý nghĩ điên rồ đó hiện lên trong đầu, người chồng mới cưới đầy quyền uy bên cạnh cô đã liếc mắt nhìn sang với vẻ lạnh lẽo.
Sau vài giây, ánh mắt Giang Diên Kiêu né tránh, không dám đối diện.
Lại gặp thêm một con chó hoang muốn vẫy đuôi rồi. Hừ.
Sở Thiên Thư luôn ở trạng thái nhạy cảm cao độ trong việc bảo vệ tình yêu của mình. Dù ngoài mặt không thể hiện, nhưng trong lòng anh đã nghĩ đến việc treo Giang Diên Kiêu lên vách đá núi tuyết cho tỉnh người ra rồi.
Lâm Hy Quang hoàn toàn không hay biết gì, cô vẫn đang sửng sốt trước quả cầu pha lê khổng lồ đầy hoa hồng trước mắt. Trong đầu cô chợt nhận ra, chắc hẳn Sở Thiên Thư đã âm thầm chuẩn bị từ lâu. Sau đó, cô hơi ngước lên nhìn anh, trong đôi mắt đen lánh ẩn chứa một thứ cảm xúc khó tả, giống như loài thực vật mỏng manh bộc phát sức sống sau đêm mưa.
Chầm chậm, cô bám víu lấy trái tim Sở Thiên Thư, cùng huyết mạch quấn quýt chặt chẽ.
Ánh nắng từ đỉnh núi tuyết xa xăm lọc qua, vương trên gương mặt anh, khiến thần thái anh trở nên vô cùng cuốn hút: “Trong lòng anh, Đồng Đồng giống như nàng công chúa nhỏ mặt trời sống trong quả cầu pha lê vậy. Anh muốn giấu em đi như một báu vật, không cho bất kỳ ai tìm kiếm, chỉ để em xua tan bóng tối cho riêng mình anh trong đêm đen, trao cho anh ánh sáng.”
“Còn anh, Sở Thiên Thư.” Anh không cố ý tạo dáng chụp ảnh cưới, thậm chí chẳng thèm quan tâm đội ngũ nhiếp ảnh xung quanh đã bắt đầu làm việc hay chưa. Trong đôi mắt hạ thấp của anh chỉ có mình Lâm Hy Quang, anh cực kỳ chậm rãi đưa lòng bàn tay về phía cô: “Cực kỳ khát khao được trải tình yêu của mình dưới chân em, khẩn cầu em hãy dẫm lên tình yêu đó, cùng anh ân ái trọn đời.”
Hàng mi dài của Lâm Hy Quang dần đẫm nước, không ai có thể cưỡng lại được sự tỏ tình nồng cháy như thế này của Sở Thiên Thư.
Thế nhưng, giây tiếp theo, ngay khi giọt lệ long lanh sắp rơi khỏi hốc mắt, Sở Thiên Thư đã cúi đầu ghé sát, chẳng đợi thêm một khắc nào, chủ động bao bọc lấy bàn tay trắng nõn hơi lạnh của cô, nụ hôn cũng nặng nề ập tới: “Đừng nhìn lũ chó hoang bên ngoài, để anh làm người si tình của em thôi.”
Lời nói của Lâm Hy Quang bị ép nuốt ngược trở lại, đầu lưỡi bị anh thân mật quấn quýt. Dường như đằng sau đoạn tỏ tình chân thành vừa rồi là sự độc chiếm hung hãn không thể kìm nén. Anh cố ý hôn đến mức cô rã rời cả người, chỉ có thể bị động tiếp tục ngửa đầu tiếp nhận nụ hôn sâu cuồng nhiệt này. Không biết bao lâu trôi qua, môi cô đã đỏ mọng lên. Trong hơi thở giao hòa mật thiết, cô hổn hển không rõ chữ: “Anh lại âm thầm ghen tuông vớ vẩn gì thế?”
Bản năng đố kỵ ăn sâu vào xương tủy của Sở Thiên Thư thúc đẩy mọi hành vi vượt rào, ngay cả ở nơi công cộng cũng chẳng cần thể diện quân tử. Sau đó, đầu ngón tay anh mang theo ý vị nguy hiểm m*n tr*n trên tấm lưng tinh xảo như gốm sứ dễ vỡ của cô, giọng nói trầm thấp và êm tai sau khi được thưởng thức dư vị ngọt ngào từ cô: “Anh không có ghen đâu, chỉ là tình cờ thấy một lũ chó hoang, cái lòng nhiệt huyết bảo vệ động vật lại trỗi dậy thôi, Đồng Đồng đừng nhìn chúng.”
Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Hy Quang chẳng nhìn ai cả, chỉ nhìn mỗi mình anh. Bị buộc tội như vậy, thật là có lý cũng chẳng nói rõ được.
Cái thuộc tính cố chấp của Sở Thiên Thư là không thể xoa dịu nổi. Khốn nỗi, linh cảm bắt tình địch của anh lại chuẩn xác vô cùng. Trong gần một giờ chụp ảnh cưới sau đó, anh không ngừng thực hiện những hành vi ngầm tuyên bố chủ quyền của một người chồng chính thức.
Tại sao chỉ chụp chưa đầy một tiếng đồng hồ?
Lâm Hy Quang hiểu rõ, sự chiếm hữu ẩn dưới lớp vỏ bọc khoan dung nhã nhặn của anh sắp nổ tung rồi. Anh căn bản không thể chịu đựng được việc cô dâu xinh đẹp của mình phô bày trước mắt người khác, thậm chí anh còn chẳng màng đạo đức mà khi có khi không khiêu khích trình độ chuyên môn của nhiếp ảnh gia.
Đến cảnh cuối cùng.
Máy ảnh của Giang Diên Kiêu bị giữ lại, anh ta cùng tất cả những người có mặt đều bị đuổi khỏi hiện trường.
Sở Thiên Thư không có ý định trả lại chiếc máy ảnh lưu giữ những bức ảnh của Lâm Hy Quang. Anh hờ hững nghịch ngợm nó một lúc, sau đó đặt lại vị trí cũ, ra lệnh cho Tiểu Nhượng đóng vai nhiếp ảnh gia.
Lâm Hy Quang mặc váy cưới trắng tinh như một con búp bê tinh xảo ngồi bên cạnh người tuyết trong quả cầu pha lê, hoàn toàn không biết trong đầu Sở Thiên Thư đang tràn ngập những ý nghĩ táo bạo gì. Nếu mà biết được, cô chắc chắn sẽ xách váy chạy thẳng.
Lúc Sở Thiên Thư sải bước đi vào, anh vẫn thản nhiên nghe một cuộc điện thoại đường dài của tên Tạ Thầm Thời mà đến chó cũng chẳng thèm ngó ngàng.
Cái giọng điệu hoa lệ lười biếng sau bao năm không đổi vẫn quen thuộc như vậy: “Nhiếp ảnh gia đám cưới của ông anh trai mệnh cứng tông mãi không c.h.ết nhà tôi trình độ thế nào hả?”
Sở Thiên Thư không cảm xúc nói: “Không ra làm sao cả, đạo đức nhân phẩm có khiếm khuyết lớn.”
“Cái gì?” Tạ Thầm Thời đang ngồi khoanh chân chơi game trong phòng khách rộng lớn sáng sủa. Phía sau cậu ta, cách một tấm bình phong, một nhóm cấp cao nhà họ Tạ mặc vest chỉnh tề đang quỳ rạp thành hàng. Cậu ta chẳng thèm đoái hoài, ngược lại còn kiêu ngạo nói với Sở Thiên Thư: “Bổn thiếu gia đời này ghét nhất hạng người có vấn đề về đạo đức. Thiên Thư, anh làm người đừng có lương thiện quá.”
“Gửi người về đây, tôi sẽ xử đẹp trong vòng một nốt nhạc!”
Lâm Hy Quang nhìn sang với vẻ thắc mắc, hình như cô nghe được vế sau nhưng lại không chắc lắm.
Ngược lại, Sở Thiên Thư giọng điệu bình thản, chỉ nói với Tạ Thầm Thời: “Chẳng lẽ tôi không phải là kẻ chán ghét nhất những kẻ có tì vết về đạo đức sao? Tầm mắt nhìn người của anh trai cậu không bằng một phần mười cậu, cũng chẳng hiểu sao bố cậu lại thiên vị chọn cậu ta làm người thừa kế gia tộc. Theo ý tôi, Thầm Thời, cậu mới là người phù hợp nhất với hình tượng người nắm quyền nhà họ Tạ.”
Tạ Thầm Thời từ lúc sinh ra đã tự tin nghĩ như vậy rồi. Mỗi lần cậu ta dùng sức một mình cô lập cả nhà, mãi không nhận được sự thấu hiểu, cậu ta lại thích tìm Sở Thiên Thư tâm sự. Sau đó, cậu ta cười nhạt: “Tạ Thầm Ngạn từ nhỏ đã u ám, không được rực rỡ cởi mở như tôi. Biết sao được, tôi đã chiếm hết sự sủng ái của bố rồi, là em trai ruột, cũng phải biết nhường nhịn anh trai một chút chứ.”
Nhường thế này thì hơi nhiều quá rồi.
Sở Thiên Thư từng riêng tư đề nghị cậu ta đi cướp vợ, cướp luôn vị hôn thê thanh mai của Tạ Thầm Ngạn về. Khổ nỗi Tạ Thầm Thời đã từ chối, vì thế hai người lại rơi vào tình trạng cắt đứt quan hệ kéo dài nửa năm.
Lần này làm hòa như lúc ban đầu, cả hai đều cực kỳ trân trọng tình bạn hợp cạ thiên bẩm này.
Sở Thiên Thư sẽ gửi gã nhiếp ảnh gia giống như chó hoang thèm khát nhan sắc vợ mình về nhà họ Tạ một cách an toàn. Sau vài phút trao đổi ngắn ngủi, anh mới cúp điện thoại của Tạ Thầm Thời. Sau đó, anh nở nụ cười hiền lành với Lâm Hy Quang đang mang vẻ mặt cạn lời: “Vợ ơi, chúng ta có thể để lại những kỷ niệm đẹp đẽ trong quả cầu pha lê này không?”
Nhìn người đàn ông đang dần thu hẹp khoảng cách, được bao phủ bởi những vầng sáng rực rỡ bên trong và bên ngoài lớp kính, thân hình cao lớn và hiên ngang dưới ánh mặt trời, bỗng chốc toát lên một vẻ đẹp hư ảo.
Lâm Hy Quang không buồn chớp mắt, nhưng trong lòng lại hơi căng thẳng. Đầu ngón tay trắng trẻo vô thức nắm chặt lấy tà váy lộng lẫy mỏng manh. Vì lời nói của anh, ngay cả dòng máu chảy trong tay cũng không tự chủ được mà va đập vào mạch máu nhỏ li ti.
d*c v*ng của Sở Thiên Thư đối với cô giống như dòng thác lũ khổng lồ trên vách đá núi tuyết. Mang theo tình yêu nóng bỏng ập xuống. Cô dù hai tay không đỡ nổi, cũng chẳng thể nào khước từ.
…
…
Bố bắt mình tạm thời làm nhiếp ảnh gia chụp ảnh chân dung.
Bố giấu chủ nhân chuẩn bị chụp hai phiên bản.
Một phiên bản là ảnh cưới ân ái để khoe với cả thế giới, bản còn lại là bản để bố hưởng thụ một mình lúc đêm khuya…
Bố là một kẻ cuồng nhiệt thích quẩn quanh bên chủ nhân, thật là phiền phức, chỉ có một điểm tốt duy nhất là yêu chủ nhân thôi.
——《Sổ tay quan sát hôn nhân của Tiểu Nhượng》
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận