Đâu Phải Omega Pháo Hôi
Chương 5
Dự định đợi đợt này bận xong, khi nào chúng tôi chọn được địa điểm hưởng tuần trăng mật rồi mới xin nghỉ.
Rất nhanh tôi đã hiểu ra điểm này, nhưng mà...
Tôi cố thoát khỏi vòng tay anh ta, mở to mắt nhìn anh ta bằng vẻ nghiêm túc: "Được thôi."
"Nhưng anh là Alpha của em. Nếu anh cứ cách xa em quá, em sẽ suy nghĩ lung tung, sẽ buồn..."
Âm điệu cuối câu chùng hẳn xuống đầy rầu rĩ.
Phong Tẫn kịp thời tự kiểm điểm: "Xin lỗi Tri Ngư, là lỗi của anh."
Anh ta thơm lên gò má tôi vài cái.
Tốt rồi, cuối cùng thì hiểu lầm cũng được tháo gỡ, trong lòng tôi cũng khoan khoái hẳn.
Mỗi tội là vào lúc nửa đêm canh ba, Phong Tẫn lại chạy vào phòng tắm dội nước lạnh.
Tôi thấy hơi chột dạ.
8
Sau đó tôi trải qua một khoảng thời gian yên bình, an ổn.
Phong Tẫn vẫn luôn đối xử rất tốt với tôi, gần như có thể gọi là muốn gì được nấy.
Giống như bao đôi chồng chồng bình thường khác, chúng tôi chung sống rất hòa hợp và hạnh phúc.
Cho nên tôi càng cảm thấy cái việc mà họ bảo Phong Tẫn sau khi quen biết Giang Ngôn sẽ đá tôi, thậm chí là tống tôi ra tòa án binh chỉ là những lời đồn vô căn cứ.
Chỉ có điều hôm nay, trong lúc đang làm việc, những dòng bình luận vốn đã yên ắng bấy lâu bỗng dưng lại dậy sóng.
[Vãi lúa!! Tới rồi tới rồi, nhiệt liệt chúc mừng bé cưng Giang Ngôn của chúng ta lộng lẫy lên sàn!]
[Tuyệt cú mèo! Lần đầu tiên Thượng tướng và Giang Ngôn gặp mặt. Trông mong những tia lửa xẹt ra giữa hai người ở phần sau quá he he.]
[Chỉ có Beta vừa có năng lực thực sự lại vừa tốt tính như Giang Ngôn mới là xứng đôi nhất với Phong Tẫn! Tình yêu AB mãi đỉnh.]
[Ây da, Giang Ngôn xuất hiện rồi. Đã có thể tưởng tượng ra cảnh sau này Lạc Tri Ngư sẽ điên cuồng giở trò thế nào rồi đấy.]
[Ờm, sao tôi có cảm giác phản ứng của Phong Tẫn khi gặp Giang Ngôn hơi nhạt nhẽo thế nhỉ?]
[Chịu rồi đó, cái đồ đầu gỗ Phong Tẫn này, cứ như thế thì cẩn thận sau này lại rơi vào cảnh truy thê hỏa táng trường đấy nhé!]
[Mấy bồ tốt nhất đừng có lôi tuyến tình cảm của Phong Tẫn và Giang Ngôn ra bàn luận trong khi Phong Tẫn đã có gia đình nữa... Trông ngang trái lắm luôn.]
[Lầu trên +1, một vài thành phần cứ dìm Lạc Tri Ngư điên cuồng, làm tôi cũng bắt đầu thấy thương cậu Omega nhỏ đó rồi.]
……
Giang Ngôn?
Cứ mãi thấy bình luận nhắc đến cái tên này, thật ra tôi cũng có chút tò mò.
Tôi không hề nghi ngờ việc Phong Tẫn gặp cậu ta rồi sẽ thế này thế kia, chỉ là ngay lúc này đây, trong lòng vẫn không nhịn được mà dâng lên đôi chút buồn bực.
Thế là nhân giờ nghỉ trưa, tôi gửi tin nhắn cho Phong Tẫn.
[Chồng ơi, anh đang bận ạ(=^▽^=)]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tin nhắn gửi đi chưa đầy một phút, đối phương đã gọi video tới.
Tôi bắt máy, hình ảnh ba chiều của Phong Tẫn lập tức hiện ra trước mắt.
Tôi đưa tay điều chỉnh lại kích cỡ và vị trí hình chiếu, liền nghe thấy anh ta hỏi: "Tri Ngư tìm anh có việc gì sao?"
"Không có gì ạ." Tôi nhấp một ngụm nước, nói: "Chỉ là em hơi nhớ anh một chút thôi."
Vẻ lạnh lùng bẩm sinh giữa đôi lông mày của Phong Tẫn dịu đi rất nhiều: "Anh cũng nhớ em."
Tôi đảo mắt, giả vờ như vô tình hỏi: "Hôm nay anh đã làm những gì vậy?"
"Sáng nay anh dự họp Ủy ban Quân sự, sau đó đến Trường Quân đội Đệ Nhất Đế quốc để thuyết trình về chiến lược..."
Phong Tẫn kể cho tôi nghe từng việc một, gần như không sót chi tiết nào.
Tôi chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu đáp lại.
"Đúng rồi." Phong Tẫn nói: "Quân bộ vừa điều một Thượng tá đến làm Tham mưu trưởng cho Quân đoàn Dạ Côi."
Còn Phong Tẫn chính là Tổng chỉ huy của Quân đoàn Dạ Côi, người đã dẫn dắt quân đoàn giành chiến thắng trong vô số trận chiến lớn nhỏ.
Trong lòng tôi chợt nảy sinh suy nghĩ, bèn hỏi: "Là ai vậy anh?"
"Tên là Giang Ngôn, là một Beta."
Giọng điệu của Phong Tẫn vẫn như bình thường, sắc mặt không lộ ra vẻ gì khác lạ.
"Ồ." Tôi gật gật đầu: "Vậy anh thấy cậu ta thế nào?"
Phong Tẫn: "Anh xem qua lý lịch rồi, cũng được."
"Hôm nay Tri Ngư ăn gì thế?"
Chủ đề này nhanh ch.óng lướt qua, chúng tôi lại tiếp tục trò chuyện bâng quơ với nhau.
9
Hôm nay Phong Tẫn cũng đến Viện nghiên cứu đón tôi về nhà đúng giờ.
Còn tôi thì đợi anh ta ở cửa sớm hơn mọi ngày vài phút.
Vừa nhìn thấy anh ta, tôi đã chạy chậm đến, giang tay nhào thẳng vào lòng anh ta.
Alpha dang tay đón lấy tôi thật vững vàng.
Tôi nhón chân vòng tay ôm lấy cổ anh ta, khẽ gọi: "Chồng ơi."
"Ừ."
"Hôm nay bảo bối nhiệt tình quá."
Phong Tẫn vừa nói, hai tay vừa ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi, siết tôi vào lòng.
Anh ta cúi đầu, đôi môi mỏng kề sát dái tai và gò má tôi mà hôn thật khẽ.
Hai người dính lấy nhau một lúc rồi mới lên phi thuyền về nhà.
Thôi được rồi, tôi thừa nhận, thực ra trong lòng cũng có hơi tức giận.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận