Người đàn ông mặc đồ đen nhìn cánh cửa trống không, hạ tay xuống.

Vừa phất tay, cánh cửa ngay lập tức tan biến.

Người đó đã lập một lời hẹn gặp lại mà chỉ mình mình nhớ rõ.

Dẫu cho việc gặp lại không đồng nghĩa với việc sẽ có chuyện tốt lành gì xảy ra.

Nhưng, tâm trạng người đó lại tốt đến lạ lùng.

Học viện Cliff

Tiêu Lam tỉnh dậy sau một giấc chiêm bao.

Đập vào mắt là trần nhà mang phong cách Gothic mà anh đã dần quen thuộc trong mấy ngày qua, hoa lệ, tinh xảo nhưng lại vô cùng lạnh lẽo.

Dường như vì họ đã tiếp nhận nhiệm vụ cốt truyện, nên hôm nay trên trần nhà không còn xuất hiện những dòng chữ chỉ dẫn kết bằng vệt nước nữa.

Trong phòng hơi tối.

Vì nằm giữa rừng sâu, ánh nắng ở học viện Cliff vốn đã chẳng mấy rạng rỡ, lớp rèm cửa lại che khuất phần lớn thiên quang, chỉ có một tia nắng lẻ loi lách qua khe hở, rọi vào căn phòng của anh.

Tiêu Lam mở mắt, khẽ lẩm bẩm: "Thì ra là như vậy..."

Anh từng bước chân vào thế giới Giáng Lâm, chỉ là sau đó đã được Lạc đưa đi.

Lạc đã xóa sạch mọi dấu vết về việc anh từng vào đây, thậm chí còn tiêu hủy cả ký ức của anh.

Thế nên, Tiêu Lam bước ra khỏi cánh cửa đó hoàn toàn không nhớ mình đã từng ở một nơi quái dị và đáng sợ đến thế, cũng chẳng nhớ nổi người mình đã gặp trong căn phòng ngập tràn hương trà đen năm ấy.

Có lẽ lúc đó anh cũng từng thắc mắc tại sao đang ngủ giữa chừng lại đột ngột tỉnh giấc.

Nhưng vì không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra, cuối cùng chắc anh cũng chỉ nghĩ mình vừa trải qua một giấc mơ, có điều nội dung đã sớm tan biến theo mây khói.

Rồi anh lại trở mình ngủ tiếp.

Trong suốt những năm tháng sau đó, anh có thể sống một cuộc đời nghèo khó, gian khổ nhưng không gặp quá nhiều hiểm nguy đến tính mạng ở thế giới thực, tất cả là nhờ dấu ấn sức mạnh mà Lạc để lại đã ngăn cản thế giới Giáng Lâm liên lạc với anh.

Mọi sự bình yên có được, đều là nhờ Lạc đã âm thầm đứng ra chắn mọi sóng gió cho anh.

Tiêu Lam giơ tay che đi tia nắng rọi qua khe rèm, khóe môi bất giác khơi lên một nụ cười.

Gặp lại, tuy không hẳn là chuyện tốt lành gì.

Nhưng có thể thấy lại anh...

thật tốt biết bao.



Giờ ăn sáng.

Tiêu Lam nhìn qua đám đông và thấy Lạc, Lạc cũng đang dõi theo anh.

Lúc này cả hai đều đang ở giữa đám người, không tiện trò chuyện, Tiêu Lam chỉ khẽ mỉm cười với đối phương, Lạc cũng đáp lại bằng một nụ cười thanh nhã, ý nhị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dù chẳng nói lời nào, nhưng cả hai đều thấu hiểu tâm ý của nhau lúc này.

Đám đông hóng hớt xung quanh: "Sao tự nhiên thấy mồm mình đầy 'cẩu lương' thế này..."

Chẳng lẽ đây là câu chuyện tình ngang trái giữa cậu học sinh ngỗ ngược và thầy giáo 'đóa hoa trên đỉnh núi băng'? Mới có mấy ngày thôi mà, người anh em, cậu ra tay nhanh thế sao?

Thế này là vi phạm quy định đấy, cậu biết không?

Sau bữa sáng.

Tiêu Lam tìm thấy Đái Bất Mao, cả hai lặng lẽ tìm kiếm những người chơi còn lại trong đám đông.

Lạc cũng tìm cách tạm rời khỏi công việc để đi tới.

Mấy người tìm một góc khuất, bí mật bàn bạc như một nhóm học sinh kém đang âm mưu trốn tiết.

Tiêu Lam giải thích cho họ rằng mấu chốt để thông quan nằm ở việc giải phong ấn cho Adeline.

Khi nghe nói cần phải ra ngoài phá giải phong ấn vào đêm Trăng Đỏ, sắc mặt hai người chơi biến đổi hẳn, họ bày tỏ sự từ chối:

"Chúng tôi chỉ muốn ở lại ký túc xá thôi, dù sao ký túc xá vẫn an toàn hơn."

Nói xong, hai người này vội vã bỏ đi như sợ những người còn lại sẽ ép buộc mình.

Nhìn bóng lưng hai người rời đi, Đái Bất Mao cau mày: "Đến tận màn trung cấp rồi mà vẫn còn loại ngu ngốc này sao?

Không biết nên nói bọn họ may mắn hay là mạng lớn nữa."

Tiêu Lam cũng cảm thấy kỳ lạ.

Ở màn sơ cấp trước đây, những kẻ chơi game tiêu cực, chỉ chực chờ người khác thông quan để hưởng sái thường chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

Hai người này lại có thể dựa vào cách đó mà lết được tới mức trung cấp, quả thực xứng danh "vua cá mặn", mới thấy đôi khi vận may cũng là một loại thực lực.

Có điều, vận may của họ còn trụ được bao lâu thì chưa biết chừng.

Ngoài Tiêu Lam và Đái Bất Mao, những người ở lại còn ba người nữa, họ bắt đầu bàn bạc kế hoạch phá giải phong ấn.

Tiêu Lam nói: "Tôi và đồng đội của tôi có thể phụ trách hai phong ấn, bốn người các anh chia làm hai nhóm, như vậy sẽ an toàn hơn."

Đái Bất Mao hỏi: "Bên phía cậu có chắc chắn không?"

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Tiêu Lam gật đầu.

Sau lần giao thủ với Hồng Nguyệt phu nhân, anh đã phần nào hiểu được cách tấn công của bà ta.

Cộng thêm việc hiện tại anh đã quen thuộc hơn với cơ thể 15 tuổi này, nếu gặp lại, dù không dùng kỹ năng thì việc chạy thoát cũng chẳng thành vấn đề.

Còn phía Lạc thì lại càng không cần lo lắng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn - Chương 379 | Đọc truyện chữ