Đến giờ lên lớp, bước vào là một người đàn ông tóc vàng, trông còn khá trẻ.
Người này mặc đồng phục giáo viên, tay xách một chiếc hộp, mỉm cười bước vào phòng học và chào hỏi các bạn học sinh.
Nhìn phản ứng của mọi người thì đây là một thầy giáo khá được lòng học trò.
Ban đầu Tiêu Lam không quá để tâm đến người này.
Nhưng trong đám đông có học sinh gọi vống lên: "Này~ Lao Luân Tư."
Thầy giáo tóc vàng cười nói với cậu học trò đó: "Kiệt Khắc, ở trong lớp em phải gọi thầy là thầy Khố Khắc."
Cậu học sinh nọ mới cười hì hì gật đầu đồng ý, rõ ràng hai người ngoài đời tư rất thân thiết.
Nghe thấy cái tên này, Tiêu Lam mới bắt đầu quan sát đối phương kỹ hơn.
Và rồi anh nhận ra chiếc hộp trong tay Lao Luân Tư trông cực kỳ quen mắt, giống y hệt chiếc hộp cứu thương xuất hiện trong giấc mơ của anh đêm qua.
Tiếp đó, Lao Luân Tư mở hộp cứu thương trên bục giảng, dùng giọng điệu thoải mái nói với học sinh: "Hôm nay tôi sẽ giảng cho các em về kiến thức sơ cứu, dù sao thì những đứa trẻ tràn đầy năng lượng như các em lúc nào cũng rất dễ bị thương mà."
Học sinh vui vẻ hưởng ứng, bầu không khí lớp học rất thư thái.
Đồ đạc bên trong hộp cứu thương của Lao Luân Tư cũng y đúc như trong giấc mơ của Tiêu Lam.
Người này mới chính là Lao Luân Tư thật sự, một giáo viên của học viện Cliff.
Lạc trong giấc mơ hẳn là đã tạm thời thay thế thân phận của đối phương để vào học viện, và văn phòng đó vốn dĩ cũng thuộc về Lao Luân Tư.
Tiêu Lam không nhịn được mà suy đoán, rốt cuộc thân phận ban đầu của Lạc là gì? Lúc đó, Lạc nắm rõ lòng bàn tay mọi thứ trong Thế giới Giáng Lâm, còn có thể tùy ý xâm nhập trò chơi để thay thế các NPC, tuy rằng suốt ngày tỏ vẻ ham chơi biếng làm, không màng công việc, nhưng địa vị của đương sự chắc chắn không hề đơn giản.
——
Giờ ăn trưa.
Trên đường đến nhà ăn, Tiêu Lam chợt nhớ lại khu vườn nơi xuất hiện bóng người đêm qua.
Lúc đó, bóng người trong vườn dường như muốn đưa cho anh thứ gì đó nhưng không thành công, không biết bây giờ quay lại xem có biến chuyển gì không.
Khu vườn vẫn là một cảnh tượng tràn đầy sức sống, cây cối mọc um tùm, che khuất cả tầm nhìn.
Tiêu Lam chậm rãi bước đi trong đó, đồng thời lưu ý xung quanh để xem có thể gặp lại bóng người kia hay không.
Vừa rẽ qua một góc cua, phía trước xuất hiện một dáng hình nhỏ nhắn đang ngồi xổm trên mặt đất.
Trông khá giống với bóng dáng mờ ảo đã thấy trước đó, nhưng hình ảnh này rõ ràng đã ngưng tụ hơn nhiều.
Ngoại trừ việc không có bóng dưới chân, trông đương sự chẳng khác gì một cô bé người thật.
Tiêu Lam cẩn thận tiến lại gần.
Cô bé ngồi xổm dưới đất đang một mình nghịch những bông hoa nhỏ, mái tóc dài màu lanh, mặc chiếc váy nhỏ màu trắng, trông rất ngoan ngoãn và đáng yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi Tiêu Lam cuối cùng cũng tiến vào phạm vi khoảng ba bước chân quanh cô bé, đứa trẻ đột nhiên cất tiếng.
Giọng cô bé rất nhỏ, cũng không hề ngẩng đầu lên, nghe như thể đang tự lẩm bẩm một mình: "Tôi nhớ ba rồi..."
Tiêu Lam thử hỏi: "Ba của em đi đâu rồi?"
Cô bé: "Không còn nữa."
Tiêu Lam: "Ba của em là ai?
Em có biết chuyện gì đã xảy ra không?"
Nhưng cô bé chỉ im lặng không đáp.
Tiêu Lam lại thử hỏi thêm vài câu khác, nhưng cũng không nhận được phản hồi.
Cô bé giống như một cỗ máy đã được lập trình sẵn, lặp đi lặp lại động tác nghịch hoa, biểu cảm không hề thay đổi dù chỉ một chút.
Hai bên im lặng một hồi.
"Tôi tên là Adeline." Cô bé đột ngột lên tiếng.
Chưa đợi Tiêu Lam kịp hỏi dồn, bóng dáng cô bé đã giống như lần gặp đêm nọ, ngay lập tức biến mất tại chỗ.
Ánh mắt Tiêu Lam lướt qua chỗ cô bé vừa ngồi, trong bụi hoa nhỏ trên mặt đất, anh phát hiện ra một thứ rõ ràng không phải là thực vật.
Anh đưa tay nhặt lên, thấy đó là một tấm ảnh cũ kỹ.
Chất giấy đã ngả vàng và phai màu, rõ ràng niên đại đã khá lâu.
Trên ảnh là tấm hình chụp chung của một gia đình ba người, cả ba trông đều rất quen mắt, lần lượt là vợ chồng hiệu trưởng Welde và cô bé Adeline vừa gặp.
Nhưng điều kỳ lạ là, bao nhiêu năm trôi qua, diện mạo của vợ chồng hiệu trưởng chẳng hề thay đổi chút nào, vẫn y như trong ảnh.
Adeline cũng không thay đổi, nhưng từ những lần gặp gỡ gần đây, khả năng Adeline còn sống là không cao.
Vậy...
trường hợp của vợ chồng hiệu trưởng là thế nào?
Xem ra, cần phải tìm cơ hội điều tra về họ.
——
Vào bữa trưa, Tiêu Lam chạm mắt với Lạc, dùng ánh mắt ra hiệu cho người đó tạo ra chút cơ hội để hai người có thể nói chuyện.
Lạc khẽ gật đầu với anh một cách kín đáo.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Đợi đến khi Tiêu Lam gần ăn xong.
Anh nhận ra những bạn học xung quanh mình lại lộ ra ánh mắt phấn khích xen lẫn mong đợi.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận