Tiêu Lam phụ họa: "Ở đây còn có quái vật sao?"
Tây Lệ gật đầu: "Nghe nói nơi đó giam giữ hai con rắn khổng lồ.
Chúng to lớn vô cùng, không chỉ vậy còn biết bắt chước tiếng người nữa.
Nếu ai bị lừa mà bước vào tháp, sẽ bị chúng ăn thịt ngay!"
Tiêu Lam nhìn vào ánh mắt đầy mong đợi của ba người bạn, tiếp tục hỏi: "Đã có ai từng thấy chúng chưa?"
"Dĩ nhiên rồi." Tây Lệ nói, "Nghe bảo ngày trước, các đàn anh khóa trên thường nghe thấy tiếng một bé gái gần tháp phía Bắc.
Tiếng đó nói: 'Adeline sợ quá...'.
Có một anh không tin, lén mò tới định cứu người, kết quả là một đi không trở lại."
Tiêu Lam nắm bắt được từ khóa "Adeline".
Xem ra tháp phía Bắc là nơi nhất định phải tới xem một chuyến.
Tiêu Lam cố gắng tìm hiểu thêm: "Cái anh khóa trên kể lại chuyện đó là ai vậy? Tôi còn có thể tìm thấy anh ta không?"
Ba thiếu niên nhìn nhau ngơ ngác.
Rõ ràng, mấy nhân vật "đàn anh" trong mấy chuyện quái dị truyền miệng này chỉ tồn tại qua lời kể của các thế hệ học sinh, họ làm sao gặp được người thật.
"Cậu từng đến thành phố Cornwall chưa?" Tây Lệ bỗng đổi chủ đề.
Tiêu Lam: "Tôi mới tới đây để nhập học thôi, trước đây chưa từng đến."
"Vậy chắc chắn cậu không biết về Đêm Trăng Hồng rồi." Tây Lệ nhìn Tiêu Lam, thấy vẻ tò mò trên mặt cậu mới nói tiếp: "Đêm Trăng Hồng là truyền thuyết đặc hữu của vùng này.
Mỗi tháng sẽ có ba đêm trăng chuyển sang màu đỏ."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Tây Lệ hạ thấp giọng: "Vào những Đêm Trăng Hồng đó tuyệt đối không được ra ngoài.
Vì sẽ có một Phu nhân Hồng Nguyệt đi lang thang trong đêm.
Nếu bị bà ta nhắm trúng thì coi như xong đời."
Tiêu Lam cũng hạ giọng, tỏ vẻ vừa tò mò vừa sợ hãi: "Phu nhân Hồng Nguyệt là ai thế?"
Cậu chàng mập mạp tóc xoăn Đái Phu nhanh nhảu cướp lời: "Truyền thuyết kể rằng bà ta mặc một bộ lễ phục lộng lẫy màu đỏ m.á.u, mặt che khăn voan đen, trông như một quý phu nhân tao nhã nhất thế gian."
"Nhưng một khi bà ta phát hiện ra con mồi, bà ta sẽ lập tức xuất hiện sau lưng đối phương, rồi lột da họ!"
"Nghe nói vì bản thân bà ta rất xấu xí, nên mới muốn dùng da người khác để làm mình trở nên xinh đẹp."
Tiêu Lam hỏi: "Thật sao?"
Đái Phu định lên tiếng thì lại bị Tây Lệ giành trước: "Thật đấy, ngay cả trong học viện mình cũng từng có học sinh c.h.ế.t vì gặp phải Phu nhân Hồng Nguyệt rồi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đái Phu lườm Tây Lệ một cái, đành gật đầu với Tiêu Lam để biểu thị sự đồng tình.
Một thiếu niên gầy gò tên Tam Lang nãy giờ chưa chen được câu nào cũng nói thêm: "Là thật đó, hơn nữa nghe nói học sinh nào càng đẹp thì càng nguy hiểm, cậu tốt nhất nên cẩn thận.
Tính ra thì đêm nay chính là đêm bắt đầu Đêm Trăng Hồng rồi nhỉ?"
Tây Lệ bấm đốt ngón tay: "Đúng thật này!"
Đái Phu nói: "Vậy Tiêu Lam này, mấy đêm tới cậu đừng nên ra ngoài thì hơn, gặp phải Phu nhân Hồng Nguyệt là gay go đấy."
Tiêu Lam cam đoan với mấy thiếu niên rằng mình sẽ cẩn thận, đồng thời cảm ơn ý tốt của họ.
Lúc này, chuông vào học vang lên, ba thiếu niên vội vàng trở về chỗ ngồi.
Tiêu Lam mở sổ tay, bày ra tư thế chuẩn bị ghi chép.
Thực tế, cậu đang hồi tưởng lại lời nói của ba người vừa rồi.
Phu nhân Hồng Nguyệt và con rắn khổng lồ trong tháp chắc chắn có liên quan đến cốt truyện, phải tìm lúc nào đó đi thám thính mới được.
Nhưng lời của nhóm bạn vừa nãy rõ ràng là cảnh báo những đêm sắp tới sẽ rất nguy hiểm.
Ba đêm trăng hồng, theo thời gian trò chơi mà cậu từng trải qua, thì gần như sẽ kéo dài suốt cả màn game này rồi.
Xem ra, mối nguy hiểm từ Đêm Trăng Hồng là khó lòng tránh khỏi.
Điều này khiến cậu nhớ tới cuộc rượt đuổi dưới ánh trăng trong giấc mơ.
Cảm giác căng thẳng và kinh hoàng giữa lằn ranh sinh t.ử đó, giờ nghĩ lại vẫn thấy tim đập nhanh.
Tuy nhiên, ánh trăng trong mơ dường như không phải màu đỏ, và trăng đêm qua cũng rất bình thường.
Chẳng lẽ mọi chuyện trong giấc mơ cũng xảy ra vào ngày đầu tiên vừa vào trò chơi sao?
Giấc mơ đó quá đỗi chân thực, Tiêu Lam không khỏi một lần nữa nghi ngờ liệu đó là mơ hay thực.
Xung quanh, đám học sinh lại bắt đầu xôn xao.
Tiêu Lam ngẩng đầu, nhìn thấy Lạc bước vào lớp, tay cầm sách, tay cầm giáo roi, mắt đeo kính gọng vàng.
Phải công nhận rằng, tạo hình này của Lạc toát lên sức hút mãnh liệt của một "kẻ trí thức bại hoại".
Cậu nhìn quanh, thấy vẻ mặt phấn khích của đám thiếu nam thiếu nữ.
Ở lứa tuổi dậy thì, sự theo đuổi cái đẹp luôn rất trực tiếp.
Chỉ cần ai đó có biểu hiện xuất sắc ở một khía cạnh nào đó là dễ dàng chiếm được cảm tình của họ.
Cách thể hiện tình cảm của thiếu niên cũng đơn giản và nồng nhiệt, không giống như sự yêu thích của người trưởng thành vốn ẩn chứa nhiều toan tính và cân nhắc.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận