Đầu gà hầm socola.
Táo trộn cà phê.
Cá mòi nấu nước trà.
Toàn bộ tông màu của bữa tối là một màu nâu sẫm, lấy một loại hồ sền sệt làm nền, điểm xuyết bằng những khối nát nhừ, thứ bình thường duy nhất chỉ có mẩu bánh mì bên cạnh.
Tiêu Lam cầm bánh mì lên thử, chiếc bánh chạm vào đĩa phát ra tiếng lạch cạch giòn giã, xem ra uy lực cũng không hề nhỏ.
Có vẻ như dù ở đâu đi chăng nữa, phong cách ẩm thực của căng tin luôn giữ vững nét riêng biệt và kiên trì phấn đấu để khiêu khích giới hạn chịu đựng của học sinh.
Người bạn học ngồi bên cạnh Tiêu Lam cầm thìa lên với vẻ mặt như sắp đi vào chỗ c.h.ế.t.
Sau khi đưa thức ăn vào miệng, cậu ta dùng sức nhai hai cái, cố gắng nuốt xuống thật nhanh.
Kết quả vì động tác quá mạnh mà vô tình bị nghẹn, mắt trợn ngược lên trông thấy rõ.
Một bạn học khác ngồi bên cạnh vội vàng bỏ d.a.o nĩa xuống vỗ lưng cho cậu ta, mãi mới giúp cậu ta thuận khí trở lại.
Tiêu Lam đang định ăn: "..."
Đáng sợ đến thế sao? Dù sao...
thì vẫn có thịt mà phải không?
Đối với một người quanh năm nằm dưới mức nghèo khổ như Tiêu Lam, chỉ cần trong đĩa là thịt, thế giới của anh chỉ chia làm hai loại: ngon, và thực sự không thể ăn nổi.
Cho dù gần đây dưới sự chăm sóc của Lạc, chất lượng cuộc sống đã được nâng tầm vượt bậc, nhưng giới hạn của Tiêu Lam vẫn rất thấp.
Loại thức ăn có thịt, không độc, lại còn được nấu chín này hoàn toàn không phải là trở ngại trong mắt anh.
Ừm, chẳng phải cũng khá ngon sao?
Tiêu Lam xúc từng thìa một, ăn uống chẳng chút áp lực.
Nếu không nhìn vào thứ trong đĩa, người ta còn tưởng anh đang thưởng thức cao lương mỹ vị nào đó.
Đám học sinh hiếu kỳ sau khi nhìn qua đĩa của anh, ai nấy đều gửi tới ánh mắt đầy kính nể.
Người bạn mới này đúng là một nhân vật đáng gờm.
---
Thời gian bữa tối hành hạ người cuối cùng cũng kết thúc.
Học sinh của học viện Cliff vẫn chưa được nghỉ ngơi, họ còn có tiết học buổi tối.
Không giống với việc cùng nhau làm bài tập tập thể thông thường, học sinh ở đây được sắp xếp các khóa học riêng biệt.
Tiêu Lam đi đến phòng học buổi tối theo chỉ dẫn trên thời khóa biểu của mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nội dung tiết học tối lại là thủ công.
Tiêu Lam kiểm tra mặt bàn, căn phòng này chắc hẳn được chuẩn bị chuyên biệt cho môn thủ công.
Trên bàn bày biện cốc đo, khuôn mẫu, xẻng silicon, kéo và đủ loại nguyên liệu khác nhau, đủ để chế tác ra không ít thứ.
Khi học sinh đã tập trung đông đủ, giờ lên lớp cũng chính thức bắt đầu.
Người phụ trách giảng dạy là hiệu trưởng, Phu nhân Weld, và người cùng vào phòng học với bà chính là Lạc.
Phu nhân Weld ôn tồn chào hỏi học sinh bên dưới: "Chào các con."
"Nội dung học tập hôm nay của chúng ta là xà phòng thủ công.
Đừng căng thẳng, ta sẽ hướng dẫn các con từng bước một.
Ngoài ra, thầy Phí cũng sẽ tạm thời làm trợ giảng giúp đỡ ta trong tiết học này."
Lạc gật đầu với học sinh, vẫn là phong thái tao nhã thường lệ.
Lại thu hoạch thêm không ít ánh mắt kích động của đám học trò.
Theo chỉ thị của hiệu trưởng, học sinh bắt đầu thực hiện các bước làm xà phòng.
Phu nhân Weld thực sự là một giáo viên kiên nhẫn và tỉ mỉ, mỗi bước bà giảng giải đều vô cùng chi tiết, ngay cả những người không có chút kinh nghiệm nào cũng có thể làm theo.
Dù có học sinh xảy ra sai sót cũng không sao, Phu nhân Weld và Lạc sẽ giúp họ điều chỉnh động tác.
Đối với những học sinh mắc lỗi, họ đều dùng lời lẽ dịu dàng, không hề có chút mất kiên nhẫn nào.
Nếu ở thế giới thực, đây chính là phương thức giảng dạy mơ ước của mọi học sinh.
Tiêu Lam đang làm theo lời Phu nhân Weld nói, đem dầu mỡ trộn lẫn với dung dịch kiềm đã được đun nóng.
"Bạn học này, bước này của em hơi có vấn đề." Giọng nói của Lạc đột nhiên vang lên bên cạnh anh.
Tiếp đó, Tiêu Lam cảm nhận được cơ thể đã có thân nhiệt của Lạc đang áp sát lại gần.
Đồng phục của học viện Cliff tuy tinh xảo nhưng không dày, nhiệt độ trên người đối phương cứ thế xuyên qua lớp áo truyền sang người anh.
Vì quay về tuổi mười lăm, chiều cao của Tiêu Lam lúc này chỉ khoảng 1m70.
Vốn dĩ Lạc đã cao hơn anh một chút, giờ đây lại cao hơn hẳn nửa cái đầu.
Cộng thêm tư thế hiện tại, Tiêu Lam nghiêng đầu nhìn sang, lại thấy tầm mắt mình chỉ có thể chạm vào đường xương hàm sắc sảo và đôi môi hơi mỉm cười của đối phương.
Một tay Lạc chống lên mặt bàn, bàn tay còn lại phủ lên tay Tiêu Lam đang cầm cốc đo.
"Lúc này phải để nước kiềm chảy từ từ vào trong dầu mỡ, không được đổ quá nhanh, đồng thời phải khuấy nhanh dung dịch."
Giọng nói trầm thấp như tiếng đàn cello của Lạc vang lên sát bên tai Tiêu Lam, kèm theo hơi thở ấm nóng khiến anh cảm thấy nửa người mình tê dại.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận