Tiêu Lam cất chiếc quần đùi đi, đồng thời hơi thắc mắc nhìn về phía cửa.
Ai lại đến tìm anh vào giờ này nhỉ? Giữa các người chơi vốn không có thói quen sang nhà hàng xóm chơi, đến tận bây giờ anh còn chẳng biết hàng xóm của mình là ai.
"Anh Tiêu!
Anh Phí!
Chúng em đến rồi đây~" Kèm theo giọng nói quen thuộc, một cái đầu xanh mướt vọt vào cửa.
Bóng dáng của Đệ Nhất Phú Quý bước vào trong phòng, theo sau là Triệu Tiểu Hà đã một thời gian rồi Tiêu Lam không gặp.
Đệ Nhất Phú Quý vẫn chẳng có gì thay đổi so với lần trước.
Còn Triệu Tiểu Hà thì gầy đi trông thấy, tóc cũng đã dài thêm một chút.
Cô đã thay bộ đồng phục học sinh bằng một bộ đồ thường ngày, trông đã có vài phần dáng vẻ của một thiếu nữ thanh tú, khiến người ta không khỏi cảm thán đúng là "con gái mười tám đôi mươi thay đổi ch.óng mặt".
Triệu Tiểu Hà nhìn thấy Tiêu Lam cũng hào hứng chào hỏi: "Anh Tiêu!"
Lại quay sang nói với Lạc mà cô chưa từng gặp mặt: "Chào anh Phí ạ."
Mặc dù Tiêu Lam và Triệu Tiểu Hà đã quen biết từ màn chơi đầu tiên, nhưng lúc đó Lạc vẫn còn là một khối bóng đen mà chỉ Tiêu Lam mới thấy được.
Triệu Tiểu Hà đương nhiên không biết đến sự hiện diện của Lạc, mọi chuyện liên quan đến người đó cô đều nghe Đệ Nhất Phú Quý kể lại.
Triệu Tiểu Hà luôn tin rằng Lạc là đồng đội mà Tiêu Lam mới gặp sau này.
Tiêu Lam cũng cảm thấy vui mừng đôi chút.
Ở thế giới Giáng Lâm này, gặp được một người quen còn sống sót thực sự không dễ dàng gì, mà đối phương lại còn sống tốt thì lại càng khó hơn.
Tiêu Lam vội ra hiệu cho hai cô gái ngồi xuống, còn Lạc thì đi chuẩn bị trà bánh cho họ.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
"Anh Tiêu, đây là bánh quy tự tay em làm, làm không được khéo lắm anh đừng chê nhé." Triệu Tiểu Hà tặng Tiêu Lam một hộp bánh quy do chính tay mình nướng, giọng điệu có chút thấp thỏm, lúc đưa quà cô còn lộ rõ vẻ ngượng ngùng.
Dù sao ở thế giới Giáng Lâm, thứ có giá trị là đạo cụ, còn loại bánh quy có thể dễ dàng mua được ở nhà hàng người chơi như thế này thì quả thật chẳng mấy ai để mắt tới.
Nhưng Triệu Tiểu Hà thực sự rất nghèo, trong tay cô chẳng có mấy đạo cụ, mà số ít đó lại toàn là hàng cấp thấp, hoàn toàn không thể dùng làm quà tặng, nên chỉ có thể tự tay làm một hộp bánh quy để bày tỏ tấm lòng.
Thế nhưng Tiêu Lam lại mỉm cười nhận lấy món quà, còn chân thành khen ngợi: "Tiểu Hà, em giỏi quá, nhìn hộp bánh này là biết ngon rồi."
Lời khen này của anh không phải là để an ủi đối phương.
Bánh quy được tạo hình ngay ngắn, màu sắc vàng ruộm, nhìn qua là biết cô bé đã rất dụng tâm, hoàn toàn khác hẳn với "món cháo khê mã số 123" mang thương hiệu anh Tiêu của chính anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Tiểu Hà lập tức thở phào nhẹ nhõm, nụ cười tươi tắn lại xuất hiện trên môi.
Đệ Nhất Phú Quý thì không suy nghĩ nhiều như vậy, cô vô cùng phấn khích lấy ra một cuộn băng rôn nền đen sặc sỡ, trực tiếp trải ra trước mặt Tiêu Lam: "Anh Tiêu, đây là một chút tâm ý của hội hậu thuẫn dành cho anh!"
Tiêu Lam nhìn theo động tác của cô lên tấm băng rôn.
Sau đó...
nghẹn lời.
Trên tấm băng rôn đen ngòm in dòng chữ đủ màu sắc —— "Anh Tiêu, anh Tiêu, thiên hạ vô địch, dọc ngang bốn bể, bách chiến bách thắng".
Mỗi một chữ lại là một phông chữ khác nhau, cách sắp xếp nhảy nhót lung tung đầy "sức sống", trên đó còn trang trí thêm đầu lâu và trái tim, tràn ngập khí chất "quý tộc" đặc trưng của hội trẻ trâu nửa mùa, kèm theo đó là chữ ký của rất nhiều người.
Xem ra số lượng thành viên của cái "Hội hậu thuẫn anh Tiêu" này thực sự không hề ít.
Đệ Nhất Phú Quý: "Oai không anh!
Có phải siêu cấp khí chất không!"
Tiêu Lam nhất thời không biết nói gì: "..."
Đây lẽ nào là một kiểu trò đùa nhục nhã mới sao?
Lạc bưng trà đi tới đúng lúc nhìn thấy cảnh này.
Biểu cảm của đương sự vẫn thanh lịch như cũ, nhưng khóe miệng lại vô tình nhếch lên một chút.
Dường như mỗi lần gặp cô bé tên Phú Quý này, người đó đều có thể nhìn thấy những biểu cảm khác lạ của ngài Z, thật là thú vị.
Lý trí của Tiêu Lam đang gào thét bảo anh hãy mau ch.óng từ chối, nhưng nhìn ánh mắt đầy mong đợi và hưng phấn của Đệ Nhất Phú Quý, anh thực sự không nỡ phụ lòng tốt của đối phương, đành phải bấm bụng nhận lấy.
Cùng lắm thì...
cứ cất vào tủ đừng để ai thấy là được.
Đương nhiên, nếu Đệ Nhất Phú Quý có thể từ bỏ cái nỗi chấp niệm với hội hậu thuẫn anh Tiêu thì càng tốt.
Tiếp đó, Tiêu Lam tìm hiểu qua về tình hình gần đây của họ.
Nhìn chung họ đều sống khá ổn, Triệu Tiểu Hà cũng sắp tiến gần đến cấp bậc người chơi trung cấp.
Vì vướng bận thế giới Giáng Lâm, Triệu Tiểu Hà chỉ có thể xin nghỉ ốm dài hạn ở trường.
Tuy nhiên, nội bộ Luân Hồi có thiết lập các lớp học cho những người chơi vị thành niên và sắp xếp thời khóa biểu theo thời gian của họ, chất lượng giảng dạy thậm chí còn tốt hơn hẳn ngôi trường xập xệ trước đây của cô.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận