Hồ Trạch, người định lên tiếng lúc nãy, né không kịp nên bị bụi phủ đầy đầu đầy mặt, thậm chí cả vào trong miệng.

Ngay sau đó, Hồ Trạch nhìn thấy từ cái lỗ hổng trên trần nhà, nắm đ.ấ.m kia thu về, rồi gương mặt của Tiêu Lam hiện ra.

"Ồ, chào buổi tối." Tiêu Lam cũng nhìn thấy người đó, còn rất thong dong mà cất lời chào hỏi.

Hồ Trạch: "..."

Đây là lời chào "chào buổi tối" nặng đô nhất mà anh từng gặp trong đời.

Nói xong câu chào, Tiêu Lam lập tức đứng dậy tiếp tục lao vào cuộc chiến.

Qua lỗ hổng trần nhà, Hồ Trạch chỉ thấy những bóng người vụt qua với tốc độ kinh người, đủ thấy chiến sự vẫn đang vô cùng khốc liệt.

"Phì phì phì..." Hồ Trạch vội vàng nhổ hết bụi bặm và vụn gạch trong miệng ra.

Dù ngày thường hay đùa là nghèo đến mức "ăn đất", nhưng hương vị của bê tông thật sự chẳng ngon lành gì.

Một lát sau, anh phủi sạch bụi trên mặt.

Cái số đã nhọ thì dù đứng yên một chỗ trần nhà cũng sập xuống đầu.

"Chúng...

chúng ta mau đẩy tượng...

tượng thần ra xa một chút đi." Hoa Bối cảm thấy với cái đà này, vị trí của tượng thần hiện tại hoàn toàn không an toàn chút nào.

Lỡ như trên trời rơi xuống một cú đ.ấ.m với lực đạo kia, e là tượng thần sẽ biến thành sắt vụn ngay lập tức.

Thứ đạo cụ thông quan quan trọng thế này tốt nhất nên để ở nơi an toàn.

Mạc Đan nãy giờ vẫn im lặng liền bước tới: "Để tôi giúp một tay."

"Đúng đúng, tôi nữa." Hồ Trạch lau mặt, cũng gia nhập đội ngũ đẩy tượng.

Vừa chạm tay vào, họ mới phát hiện bức tượng này không biết đúc từ loại kim loại gì mà vừa to vừa nặng.

Chẳng hiểu sao Tiêu Lam và Phí Lạc lại có thể khiêng cái thứ này chạy băng băng như bay.

Nếu không nhờ tố chất cơ thể của người chơi cấp trung được tăng cường, e là cả ba người họ hợp sức cũng không nhích nổi bức tượng.

Tốn bao nhiêu sức lực, cả ba mới đưa được tượng thần vào một góc an toàn.

Cùng lúc đó, trận chiến trên lầu vẫn đang tiếp diễn.

Lúc này, cả Tiêu Lam và Thành Văn Nhất đều tràn đầy chiến ý.

Quần áo của họ rách mướp nhiều chỗ, trên người chằng chịt vết thương mới, cơ bắp cuồn cuộn vì vận động mạnh, mồ hôi theo thái dương chảy ròng ròng.

Ánh mắt cả hai khóa c.h.ặ.t vào đối phương, tựa như hai con dã thú đang đối đầu sinh t.ử trên thảo nguyên.

Tiêu Lam liếc nhìn thời gian kỹ năng, thời gian còn lại đang vơi dần, hơn nữa cũng sắp đến mốc 4:44.

Không thể cứ tiếp tục giằng co với Thành Văn Nhất thế này được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phải đ.á.n.h nhanh thắng nhanh! Tiêu Lam bắt đầu suy nghĩ thần tốc về cách kết thúc trận đấu.

Hiện tại cả hai bên đều chỉ dựa vào kỹ năng và quyền cước để chiến đấu, không có khả năng đột nhiên rút ra con bài tẩy để hạ gục đối thủ trong một chiêu.

Kinh nghiệm chiến đấu của Thành Văn Nhất lại cực kỳ phong phú, mong đợi đối phương tự lộ sơ hở thì xác suất chẳng khác nào Tiêu Lam trúng vé số.

Vậy thì...

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

chỉ có thể đ.á.n.h vào điểm yếu nhất mới có thể kết thúc trận đấu trong thời gian ngắn nhất.

Tiêu Lam suy ngẫm, điểm yếu của Thành Văn Nhất là—

Mặt.

Qua những lần giao thiệp trước đó, Tiêu Lam nhận ra Thành Văn Nhất cực kỳ để tâm đến ngoại hình của mình.

Trong lúc chiến đấu, điều này lại càng lộ rõ.

Nếu có những đòn tấn công vào cơ thể mà không né kịp, người đó sẽ chọn cách gồng mình chịu đựng; nhưng duy chỉ có khuôn mặt là bằng mọi giá người đó phải bảo vệ.

Những cú đ.ấ.m của Tiêu Lam vào cánh tay Thành Văn Nhất, phần lớn đều là do đối phương "anh dũng hy sinh" tay để che chắn cho khuôn mặt.

Tiêu Lam lại một lần nữa phát động tấn công.

Lần này khác với mục đích hạ gục đối phương như trước, anh từ bỏ việc nhắm vào các huyệt đạo hiểm yếu thông thường trên cơ thể, mà mỗi chiêu mỗi thức đều hướng thẳng vào mặt Thành Văn Nhất mà tới.

Thành Văn Nhất đưa tay đỡ lấy cú đ.ấ.m của Tiêu Lam nhắm vào má trái.

Nhưng ngay lập tức, một nắm đ.ấ.m khác lại lao thẳng tới nửa mặt còn lại.

Lại né.

Tiếp đó là một cú đ.ấ.m nữa, mục tiêu vẫn là mặt.

...

Sau vài lần như vậy, sắc mặt Thành Văn Nhất biến đổi: "Mẹ kiếp, đ.á.n.h người không đ.á.n.h mặt, cậu có hiểu quy tắc không hả?!!!"

Gương mặt đẹp trai thế này mà cũng xuống tay được sao?!!!

Cậu có còn là người không?!

Nhưng cứ như thể trên mặt Thành Văn Nhất có gắn một thỏi nam châm khổng lồ, mọi cú đ.ấ.m của Tiêu Lam đều nhắm thẳng vào đó mà quai tới.

Kể cả khi bị Thành Văn Nhất đ.á.n.h trúng, Tiêu Lam vẫn kiên quyết lựa chọn phản đòn là—tát mặt, đ.ấ.m mặt, rồi lại đ.á.n.h mặt.

Rất nhanh, cuộc chiến giữa hai người đã biến thành một cuộc vật lộn sinh t.ử giữa một bên truy đuổi đ.á.n.h mặt và một bên chống trả để giữ mặt.

Cái khung cảnh đó...

trông chẳng khác gì hai đứa trẻ trâu đang quai "quyền vương bát nháo" vào nhau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn - Chương 313 | Đọc truyện chữ