Tiêu Lam dự đoán vị trí tấn công của hắn, trượt chân sang một bên, con d.a.o găm trên tay đã sẵn sàng phản kích.
Khoảnh khắc tiếp theo ——
"Rào rào ——"
Sàn nhà vốn đã đầy vết nứt, dưới cú giẫm mạnh của đối phương...
đã sập xuống.
Trong ánh mắt ngơ ngác của Tiêu Lam, cái gã đang giương nanh múa vuốt kia yếu ớt vùng vẫy giữa không trung, chân tay vặn vẹo vẽ ra những đường cong kỳ dị, trông như một con rùa bị xách lên.
Sau đó hắn bất lực rơi thẳng xuống dưới, cái "bạch" một tiếng nện xuống sàn tầng dưới.
Trong lòng Tiêu Lam vừa mới dâng lên chút thương hại thì thấy Phí Lạc ở bên cạnh trực tiếp bê một đoạn cột gãy, dồn lực ném mạnh xuống dưới, nện trúng ngay người đối phương, tạo ra một tiếng nổ lớn.
Thấy phía dưới không còn tiếng động nào nữa, Phí Lạc nở một nụ cười mãn nguyện, cử chỉ thanh lịch khẽ phủi lớp bụi trên tay.
Tiêu Lam không nỡ nhìn, quay mặt đi chỗ khác.
Thảm, đúng là t.h.ả.m không còn gì để nói...
Ga tàu điện ngầm số 13
Vị đại huynh đài đột ngột xuất hiện rồi lại vội vã rút lui kia đã dùng hành động của mình để xoa dịu bầu không khí căng thẳng.
Nơi nơi vốn dĩ đều ẩn nấp hiểm nguy, bầu không khí đang lúc căng như dây đàn bỗng chốc nhuốm chút vị khôi hài.
Dù làm vậy có hơi thiếu đạo đức, nhưng Tiêu Lam vẫn thầm tặng cho gã một cái "like" trong lòng.
Kế đó, hai người rời khỏi phòng điều khiển đi ra ngoài.
Sau khi trải qua sự tàn phá kép của vụ nổ và hỏa hoạn, nhiều nơi trên sân ga đã trở nên vô cùng mỏng manh, tựa như mặt hồ đóng băng, rất khó để phân biệt được từ vẻ ngoài đâu là nơi an toàn.
Cùng với bước chân của hai người, dọc đường liên tục có những mảnh vụn từ trần nhà rơi xuống, kèm theo bụi bặm và gạch ngói, nếu không chú ý sẽ rất dễ bị đập trúng.
Khói cũng bắt đầu len lỏi trong không khí, có xu hướng ngày càng dày đặc hơn.
Lúc này không chỉ là hít thở khó khăn, ngay cả mắt Tiêu Lam cũng bắt đầu cảm thấy khó chịu.
Họ dựa vào ký ức thăm dò trước đó để đi về phía đoàn tàu, chẳng biết bây giờ là mấy giờ rồi, còn bao lâu nữa thì tàu cập bến, hy vọng nó có thể đến sớm một chút.
"Cảnh báo!...
Xin mời quý hành khách...
rè rè...
đừng lên tàu..."
"Cảnh báo!
Rè rè...
Xin mời...
quý hành khách...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
đừng...
lên tàu..."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
"Cảnh báo..."
Loa phát thanh của nhà ga lại vang lên một lần nữa với giọng điệu có phần nghiêm khắc.
Tuy nhiên, nhà ga đã cháy thành ra nông nỗi này rồi mà loa vẫn tận tụy khuyên ngăn người chơi đừng lên tàu, quả thực là "ma tốt của năm" khiến người ta cảm động tận trời xanh trong thế giới Giáng Lâm.
Tôn chỉ của họ là: Nhà ga có thể cháy, nhưng người chơi phải c.h.ế.t.
Nghe thấy tiếng loa, bước chân của Tiêu Lam và Lạc không những không dừng lại mà trái lại còn đi nhanh hơn.
Bảo không đi là không đi à, thế chẳng phải bọn này mất mặt lắm sao? ---
Né được một cái cột đổ sập bên cạnh, Tiêu Lam và Lạc đã đến vị trí bảng thông báo mà họ từng ghé qua.
Phía trước lại xuất hiện những bóng người chập chờn.
Họ cao thấp khác nhau, tứ chi ít nhiều đều có sự khiếm khuyết, đang lặng lẽ đứng chặn ở phía trước, dường như đang chờ đợi người chơi đi ngang qua.
Thấy bóng dáng của hai người Tiêu Lam xuất hiện, những bóng người vốn đang đứng im lìm đồng loạt ngẩng đầu lên, để lộ ra những khuôn mặt mỗi người một vẻ kinh dị.
Tiêu Lam nhìn thấy người phụ nữ ở trạm bán vé, nửa thân dưới của cô ta vẫn khiếm khuyết như cũ, cô ta đang bò rạp dưới đất, thấp thoáng thấy được nội tạng bị kéo lê ra từ vết đứt ở eo.
Bà lao công đã gặp trước đó cũng ở trong số đó.
Bây giờ trông bà ta dữ tợn hơn hẳn lúc trước, trên mặt có những vết bỏng lớn, hai hốc mắt trống rỗng, một con mắt đã biến mất không dấu vết, con còn lại thì treo lủng lẳng một cách lỏng lẻo.
"Lại...
gặp nhau rồi...
hắc hắc hắc..." Cổ họng của bà lao công tựa như bị khói hun hỏng, mỗi âm tiết phát ra đều mang theo vài phần gian nan và khàn đặc.
"Hóa ra bộ dạng lúc trước là bác đã trang điểm rồi đấy ạ?" Tiêu Lam có chút chấn động, anh vốn tưởng vẻ mặt xám ngắt gặp trước đó đã là diện mạo lúc c.h.ế.t của bà bác này rồi, không ngờ tẩy trang xong trông lại "đặc sắc" thế này.
Tiêu Lam đột nhiên nảy sinh sự tò mò mãnh liệt với kỹ thuật trang điểm của ma quỷ.
Có lẽ biểu cảm và lời nói của Tiêu Lam quá mức trực diện, những khối cơ tưởng như đã c.h.ế.t cứng trên mặt bà lao công bỗng nhiên co giật dữ tợn, bà ta gầm lên với Tiêu Lam: "Mày...
đi...
c.h.ế.t...
đi—"
Xem ra, phụ nữ dù ở độ tuổi nào, dù thẩm mỹ ra sao, dù đã c.h.ế.t hay chưa, thì đều sẽ cảm thấy phẫn nộ trước sự chế giễu của người khác về nhan sắc mặt mộc của mình.
Tiêu Lam: "..."
Sao bảo lật mặt là lật mặt ngay được, anh đã nói gì đâu chứ.