Sau khi Phí Lạc giải quyết xong đám quấy rối bất ngờ xuất hiện, Tiêu Lam thu hồi sự chú ý, đưa tay đẩy cánh cửa phòng điều khiển trước mặt ra.

Khi ánh đèn pin rọi vào trong phòng, Tiêu Lam suýt nữa đã tưởng mình đang đối diện với một khoảng không hư vô.

Toàn bộ phòng điều khiển từ trần nhà đến vách tường đều là một màu đen kịt, hầu như không có thứ gì có thể phản quang.

Anh đưa tay quẹt thử lên mặt tường cạnh cửa, chạm phải một lớp tro đen bám đầy tay.

"Lớp tro đen này là..." Tiêu Lam vê nhẹ đầu ngón tay.

Cảm giác quen thuộc này chính là loại tro đen mà anh từng phát hiện phía sau tấm áp phích và trên bảng giờ tàu chạy ở bảng thông báo lúc trước.

"Là thứ chúng ta từng thấy đấy.

Không chỉ trên áp phích và bảng giờ tàu, mà trên áo của nhân viên vệ sinh cũng có loại tro đen y hệt thế này." Phí Lạc khẳng định phỏng đoán của anh.

Tiêu Lam quét đèn pin ra xung quanh.

Cả phòng điều khiển vậy mà phủ kín loại tro này.

Cảnh tượng này cứ như thể —— vừa bị một trận hỏa hoạn thiêu rụi vậy.

Lúc này, Tiêu Lam sực nhớ lại mẩu tin cắt từ báo mà anh thấy trên tàu: "Thành phố xảy ra một vụ nổ tại ga tàu điện ngầm, ba vụ nổ liên tiếp xảy ra trong vòng 15 phút, vụ t.a.i n.ạ.n còn gây ra hỏa hoạn lớn".

Sau khi bị ngọn lửa quét qua thì có lẽ hiện trường sẽ trông như thế này đây? Trước đó anh còn phân vân không biết tin tức từ cả phía sân ga lẫn trên tàu có phải là hỏa mù do ai đó tung ra để đ.á.n.h lạc hướng hay không.

Nhưng giờ đây, anh lại tận mắt nhìn thấy căn phòng điều khiển bị giấu kín và đầy vết tích cháy sém này.

Điều này chẳng phải chứng minh mẩu tin trên tàu nói đúng hay sao?

Tiêu Lam bước vào trong phòng.

Trên sàn phòng điều khiển cũng là một lớp tro tàn dày đặc, lẫn lộn trong đó là không ít phế tích đã bị carbon hóa hoặc nóng chảy.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Không khí trong căn phòng đóng kín quá lâu vô cùng vẩn đục, còn thoang thoảng mùi khét lẹt tích tụ qua năm tháng.

Phí Lạc ở phía sau chặn cửa lại, một phần để không khí lưu thông, tránh cho người chủ nhân nhân loại tuy sở hữu sức mạnh kinh người nhưng cơ thể vẫn rất mỏng manh bị thương, một phần là để đề phòng cửa đột ngột đóng sập lại.

Cách đó không xa, Tiêu Lam tìm thấy một dãy xác máy tính.

Tuy đã bị ám khói đen kịt nhưng chúng chưa bị thiêu trụi hoàn toàn, vẫn còn giữ được chút hình dáng ban đầu.

Dưới ánh đèn pin, anh phát hiện màn hình của những chiếc máy tính này rất mỏng, ít nhất cũng là loại LCD, trong khi máy tính những năm 90 vẫn là loại màn hình CRT to dày và nặng nề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiêu Lam quan sát đám màn hình: "Những thứ này rõ ràng không phải đồ từ những năm 90."

Thậm chí trên đất còn có mấy khối vuông cháy đen, nghi là điện thoại thông minh.

"Ngài Z, ở đây có thứ này." Phía bên kia, Phí Lạc cũng tìm thấy một vật bám đầy tro đen trong đống tạp vật nơi góc tường.

Sau khi lau chùi sơ qua, Phí Lạc đưa vật đó đến trước mặt Tiêu Lam.

Họ nhận ra đây là một món quà lưu niệm từ lễ khánh thành ga tàu.

Tuy đã bị lửa thiêu nóng chảy một phần nhưng chữ viết bên trên vẫn còn đó.

Ngày tháng cho thấy nhà ga thông xe từ những năm 90, nhưng món quà lưu niệm này rõ ràng là đồ mới sản xuất gần đây.

Tiêu Lam nhíu mày: "Các manh mối trước đó rõ ràng chỉ ra vụ t.a.i n.ạ.n tàu xảy ra vào những năm 90, nhưng chúng ta lại tìm thấy tạp chí thời nay trên tàu, còn nhà ga trông cũ kỹ này cũng giấu những món đồ hiện đại."

Phí Lạc: "Có lẽ nhà ga này chỉ trông cũ kỹ thôi, thực tế nó không nằm ở những năm 90 mà nằm ở đúng thời điểm xảy ra vụ nổ."

Thế nên họ mới thấy loại cổng soát vé tự động, vì đây vốn dĩ là một nhà ga hiện đại!

Tại sao nhà ga này phải luôn ngụy trang thành diện mạo những năm 90?

Lại còn liên tục đưa ra đủ loại manh mối để đ.á.n.h lạc hướng người chơi.

Kết hợp với tờ báo về vụ t.a.i n.ạ.n tàu, lời loa phóng thanh bảo họ đừng lên tàu, cùng đám ma quỷ xuất hiện đều cảnh báo tàu rất nguy hiểm...

Chẳng lẽ...

lũ ma quỷ trên sân ga luôn duy trì diện mạo những năm 90 là để khiến tờ báo về vụ t.a.i n.ạ.n tàu trở nên đáng tin hơn, từ đó làm người chơi tin rằng phía đoàn tàu mới là nơi nguy hiểm.

Đoàn tàu đúng là từng gặp sự cố, nhưng không phải chuyện ở mốc thời gian này.

Những con ma hiện tại thực chất đều c.h.ế.t trong vụ nổ nhà ga.

Đám ma quỷ trên sân ga vì lý do nào đó đã luôn cố gắng giữ người chơi ở lại đây.

Thực tế, vụ t.a.i n.ạ.n tàu đã lùi xa vào quá khứ, còn vụ nổ sân ga mới chính là bối cảnh thực sự của trò chơi này.

Sân ga xảy ra vụ nổ mới là nơi nguy hiểm thật sự!

Lớp tro đen mà họ thường xuyên bắt gặp trong các chi tiết nhỏ chính là lời gợi ý cho điều này.

Hai người nhìn nhau, cùng lúc thông suốt mọi chuyện.
[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn - Chương 254 | Đọc truyện chữ