Anh càng thông quan được nhiều, Lạc sẽ hồi phục càng nhanh, đó mới là phần thưởng tốt nhất dành cho người đó.
Sau một hồi gầm rú lao về phía trước, đoàn tàu lại một lần nữa vào ga.
Cửa xe mở ra, sân ga bên ngoài vẫn tối đen như mực, tương phản rõ rệt với toa tàu còn chút ánh sáng.
Minh và ám, đen và trắng, sống và c.h.ế.t, người chơi phải đưa ra lựa chọn của chính mình giữa lằn ranh ấy.
Tiêu Lam đứng dậy, bước vào bóng tối.
---
Hai người tiến bước trên sân ga, cố ý né tránh những khu vực đã đi qua trước đó để khám phá những phạm vi mới.
Không khí chợt xộc lên mùi hôi thối, đó là mùi thịt thối rữa, nồng nặc đến mức khiến người ta buồn nôn.
Ánh đèn pin chỉ soi được một khoảng ngắn trước mặt, tạm thời vẫn chưa thấy rõ thứ gì phát ra mùi hương đó.
Tiêu Lam cau mày, bịt mũi tiếp tục tiến lên.
Đi thêm một quãng, anh mới thấy phía trước hiện ra một bóng người đang bị treo lơ lửng giữa không trung.
Người đó bị một sợi dây thừng siết cổ treo lên, không rõ đã c.h.ế.t bao lâu, t.h.i t.h.ể đã thối rữa nghiêm trọng, nhiều chỗ lộ cả xương trắng.
Ngay dưới chân x.á.c c.h.ế.t là một vũng chất lỏng đặc quánh chảy ra từ quá trình phân hủy.
Mùi hôi thối rõ ràng phát ra từ đây.
Dưới ánh đèn pin, dung mạo t.h.i t.h.ể đã không còn phân biệt nổi, quần áo cũng bị dịch thối thấm đẫm đến mức mất đi màu sắc nguyên bản, chỉ có thể lờ mờ nhận ra kiểu dáng hiện đại.
"Đây là...
người chơi sao?" Tiêu Lam có chút lưỡng lự.
Bởi lẽ từ lúc anh vào trò chơi này đến nay mới chỉ vài tiếng đồng hồ, nếu có người chơi bỏ mạng, xác của họ hẳn phải còn mới.
Một t.h.i t.h.ể thối rữa đến mức không còn nhận dạng được thế này khó lòng là người chơi của màn này.
Chẳng lẽ, thời gian vào trò chơi của mỗi người là khác nhau? Hay đây là tàn tích từ một màn chơi trước đó, bị bỏ lại làm bối cảnh và chưa được dọn dẹp?
Cái xác thối rữa đương nhiên không thể trả lời câu hỏi này.
Tiêu Lam dời ánh đèn pin sang khu vực xung quanh.
Ngay trên bức tường phía sau t.h.i t.h.ể có dán một sơ đồ bố cục bên trong nhà ga, dù đã bị thứ gì đó màu đen vấy bẩn và chỉ còn lại một phần, Tiêu Lam vẫn thấy được một căn phòng được đ.á.n.h dấu tên — Phòng Điều Khiển.
Dựa trên sơ đồ, Phòng Điều Khiển cách vị trí của Tiêu Lam hiện tại không xa.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Với một nơi đóng vai trò như trung tâm thần kinh của mỗi nhà ga như thế này, bên trong chắc chắn sẽ có thông tin liên quan, có lẽ sẽ giúp ích cho việc thông quan của họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiêu Lam bước lên vài bước, tiến gần đến chỗ t.h.i t.h.ể để nhìn kỹ sơ đồ hơn.
Đột nhiên, một tiếng ma sát nhỏ truyền đến từ trên đỉnh đầu, đi kèm với một cảm giác nguy hiểm khiến da đầu tê dại.
Trực giác báo động, Tiêu Lam đột ngột lùi lại một bước, đồng thời [Đây là một con d.a.o găm tẩm đầy kịch độc] xuất hiện trong tay, anh vung một đao ngang ra, vẽ nên một đường đao lạnh lẽo trong bóng tối.
"Keng——"
Tiêu Lam cảm nhận rõ ràng d.a.o găm của mình đã va chạm với thứ gì đó cứng rắn.
Ngay giây sau, một vật đen sì lướt qua tầm đèn pin, chớp mắt đã biến mất phía trên cao.
Tiêu Lam xoay đèn pin nhìn lên.
Trên trần nhà có một đường ống thông gió, vị trí ngay trên đầu anh chính là cửa thông gió.
Tấm lưới chắn đã biến mất, bên trong là một vùng tối đen, ánh đèn pin không thể soi thấu vào sâu hơn.
Ngay khi anh định dời đèn pin đi, trong bóng tối đột ngột xuất hiện một đôi mắt đỏ rực.
Đôi mắt ấy cứ thế ẩn nấp trong bóng đêm, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào anh.
Tiêu Lam đề cao cảnh giác, siết c.h.ặ.t d.a.o găm trong tay, chờ đợi đối phương phát động tấn công.
Lát sau, đôi mắt biến mất vào bóng tối, có vẻ như đã từ bỏ ý định tấn công.
Tuy nhiên, một lưỡi đao đen còn sâu thẳm hơn cả màn đêm từ phía sau lao v.út về phía đôi mắt đỏ vừa biến mất.
"Á——"
Trong đường ống thông gió sâu hun hút vang lên một tiếng thét thê lương, tràn đầy sự kinh hoàng và đau đớn.
Đó lại là tiếng người!
Không rõ con người làm thế nào mới có thể di chuyển tự nhiên trong một không gian chật hẹp như vậy, lại còn mai phục mà không phát ra chút tiếng động nào.
Nhưng xét về tốc độ của đối phương, có lẽ đó không còn là người sống nữa rồi.
Tiếng thét ch.ói tai xa dần, từ cửa thông gió nhỏ xuống vài giọt chất lỏng đặc quánh màu đen đỏ, cho thấy con quái vật không rõ lai lịch kia đã bị thương không nhẹ.
"Hì hì, chạy thoát rồi à..." Giọng nói của Lạc lại phảng phất chút ý cười, "Thật đáng tiếc, có lẽ ở lại thì ngươi sẽ thấy thoải mái hơn một chút đấy."
Cảm giác bị sức mạnh của người đó từ từ nuốt chửng chắc chắn chẳng dễ chịu gì hơn so với việc đối diện trực tiếp với cái c.h.ế.t.
Bỏ chạy, quả là một quyết định đáng thương hại.
Dù cửa miệng Lạc nói là đáng tiếc, nhưng Tiêu Lam thấy ngữ điệu của người đó rõ ràng tràn ngập sự vui vẻ, nhìn xem người đó cười tươi chưa kìa.