Anh lấy từ không gian lưu trữ ra một chiếc khăn lông do Lạc chuẩn bị, đắp lên mặt người c.h.ế.t, xem như là nghi thức khâm liệm cuối cùng.
Sau khi t.h.i t.h.ể được di dời, một vật hình vuông lộ ra tại vị trí cũ.
Lạc nhặt nó lên, lau sạch lớp bụi trên bề mặt rồi đưa cho Tiêu Lam: "Là một chiếc ví da, thưa Ngài."
Tiêu Lam đón lấy, săm soi kỹ lưỡng.
Đây là chiếc ví da đen tuyền, chất liệu sờ vào rất thích tay, thiết kế theo phong cách tối giản và tinh tế.
Đường kim mũi chỉ sắc sảo cùng các chi tiết kim loại gia công tỉ mỉ cho thấy món đồ này có giá trị không hề nhỏ.
Người chơi thường không mang theo ví tiền, trừ khi họ có sở thích đặc biệt.
Lý do rất đơn giản: Thế giới Giáng Lâm không dùng đến tiền mặt.
Ngoại trừ những vật phẩm có ý nghĩa kỷ niệm đặc biệt hoặc là đạo cụ, hầu hết người chơi sẽ không mang theo thứ vật dụng vô ích này vào trò chơi.
Tiêu Lam nhìn chiếc ví xa xỉ, rồi nhìn t.h.i t.h.ể người chơi bên cạnh đang mặc bộ đồ hệ thống rẻ tiền nhất, dáng vẻ có phần luộm thuộm.
Xem ra đây không giống vật sở hữu của đương sự.
Vậy là thứ kiếm được trong màn chơi này sao? Tiêu Lam mở ví ra, bên trong đựng khá nhiều thẻ, ngoài ra chỉ có vài tờ tiền giấy mới tinh chứ không có tiền lẻ.
Nhìn là biết đây là tiền dự phòng được chủ nhân cất vào từ lâu mà chưa có dịp dùng đến, một chiếc ví điển hình của người hiện đại.
Theo động tác của anh, một vật màu đen lăn ra khỏi ví.
Nó tròn trịa, hình dạng như đồng xu, trên mặt có dập nổi số "13".
Tiêu Lam bảo Lạc lấy tấm vé tàu tìm được lúc trước ra so sánh.
Ngoại trừ màu sắc, tấm vé này giống hệt cái trước.
Tiêu Lam nhíu mày: "Lại có đến hai loại vé."
Như vậy, cảm giác "chọn một trong hai" lại càng rõ rệt.
Không chỉ là chọn đoàn tàu hay sân ga, mà còn là chọn vé đen hay vé trắng.
Nhưng bên nào mới là đáp án chính xác?
Gạt tấm vé sang một bên, Tiêu Lam tiếp tục kiểm tra đồ vật trong ví.
Ở một ngăn ngăn bên cạnh có l.ồ.ng một bức ảnh chụp chung của một đôi nam nữ.
Họ đứng sát bên nhau rất thân mật, có lẽ là người yêu hoặc vợ chồng.
Tuy nhiên, khuôn mặt của cả hai trong ảnh lại mờ mịt như thể đã bị xử lý kỹ thuật, không tài nào nhìn rõ, chỉ thấy người nam có vóc dáng cao lớn, còn người nữ thì làn da trắng trẻo, dáng người thanh mảnh.
Không còn nghi ngờ gì nữa, y phục của hai người rất hiện đại, ảnh cũng chưa hề ố vàng, rõ ràng là ảnh mới chụp gần đây.
Tiêu Lam rút bức ảnh ra định kiểm tra mặt sau, thì nhận được thông báo từ hệ thống:
【 Ngày hôm đó, mẹ tôi đã tự tay trao cho bạn chiếc trâm cài bà yêu nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạn đeo nó và mỉm cười với tôi, trông bạn thật đẹp.
】
【 Kích hoạt nhiệm vụ cốt truyện: Nỗi nhớ đã qua 】
【 Mô tả nhiệm vụ: Tìm lại chiếc trâm cài 】
【 Phần thưởng nhiệm vụ: Đạo cụ hiếm ngẫu nhiên *1 】
【 Lưu ý: Nhiệm vụ cốt truyện không thể từ bỏ, có vai trò then chốt đối với tiến độ trò chơi, hãy thận trọng xử lý.
】
Thấy thông báo hệ thống, Tiêu Lam nhìn lại mặt trước bức ảnh.
Trên n.g.ự.c người phụ nữ đúng là có một chiếc trâm cài.
Kiểu dáng tuy đã cũ nhưng được chế tác cực kỳ tinh xảo, mang một vẻ đẹp không bị thời gian đào thải.
Nhiệm vụ cốt truyện sao?
Có vẻ họ đã tìm thấy manh mối then chốt.
Tuy nhiên, nhiệm vụ không nói rõ tìm được trâm cài xong thì giao cho ai, cũng chẳng biết thế nào mới tính là hoàn thành.
Anh nhìn người đàn ông cao lớn trong ảnh, rồi chợt nhớ tới gã đàn ông mặc đồ đen mang theo áp lực kinh người lúc họ lên tàu.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Liệu có phải là gã không?
Nhưng...
Tiêu Lam nghĩ đến phần thưởng đạo cụ hiếm ngẫu nhiên mà lòng lạnh ngắt.
Dù sao thì cái 【 Chữ ký của Trương Đông 】 cũng được tính là đạo cụ hiếm mà.
Anh nhìn chiếc ví đắt tiền, thầm hy vọng kẻ ban phát nhiệm vụ này có thể hào phóng một chút.
Mà thực ra họ có hào phóng chắc cũng chẳng ích gì, cái chữ "ngẫu nhiên" kia đối với hội "đen đủi" như anh thì đúng là quá ác độc.
Tóm lại, cứ tìm được chiếc trâm cài rồi tính sau.
Nhìn tình hình hiện tại, họ vẫn phải quay lại sân ga lần nữa.
Không chỉ để tìm trâm cài mà còn để tìm thêm manh mối nhằm phán đoán xem nên chọn đoàn tàu hay sân ga, hoặc giả là không chọn bên nào cả.
Tiêu Lam đứng lặng suy nghĩ về tình hình hiện tại, Lạc im lặng đứng bên cạnh nhìn anh, không hề có ý định cắt ngang dòng tư duy của chủ nhân.
Bất chợt, một tiếng móng tay sắc nhọn cào mạnh lên mặt kính vang lên ch.ói tai.
Âm thanh đó vô cùng nhức óc, mang theo một tần số khiến người ta bồn chồn khó chịu, át cả tiếng rầm rập của đoàn tàu.
Tiêu Lam quay đầu lại, thấy một bàn tay trắng bệch, phù thũng và dính đầy m.á.u đang cào cấu trên cửa kính.
Bàn tay này rất bẩn, như vừa mới bới than xong, dính đầy những vết đen nhẻm.