Chỉ khi cảm nhận rõ ràng Tiêu Lam đang ở ngay bên cạnh, Phí Lạc mới thấy ngay cả bóng tối cũng không đến mức đáng ghét như vậy.
Tiêu Lam cũng không vạch trần cái cớ lộ liễu kia, hai người cứ giữ nguyên trạng thái như vậy, ngầm hiểu ý nhau mà tiếp tục tiến bước.
---
Không lâu sau, phía trước xuất hiện một bảng thông báo.
Tiêu Lam tiến lên kiểm tra, thấy bên trên dán một vài tờ thông báo, trong đó có một bảng giờ tàu chạy.
Tàu chạy tận nửa tiếng một chuyến, nếu là ở thời hiện tại, tàu điện ngầm mà nửa tiếng mới có một chuyến thì quả là điều không tưởng.
Khi thu tay lại, Tiêu Lam phát hiện trên tay mình lại dính loại bụi đen đó.
Nó nằm ngay phía sau bảng giờ tàu chạy, trong khi sau những thông báo khác lại không hề có dấu vết như vậy.
Loại bụi đen này rốt cuộc tượng trưng cho điều gì? Tại sao nó lại xuất hiện lặp đi lặp lại?
"Ngài xem bên này này." Phí Lạc chỉ vào cạnh bên của bảng thông báo.
Tiêu Lam chuyển tầm mắt, phát hiện trong kẽ hở bên cạnh bảng thông báo có kẹp hai vật trắng hình đồng xu, nhìn kỹ thì ra là hai tấm vé tàu.
Sau những chuyện liên quan đến vé tàu trước đó, Tiêu Lam hiện giờ vô cùng thận trọng với chúng.
Anh cẩn thận kiểm tra xung quanh nhưng không thấy dấu vết của ma quỷ.
Lại nhìn kỹ tấm vé, chúng rất sạch sẽ, không có dấu vết đáng nghi như m.á.u.
Tiêu Lam đưa tay cầm lấy, những tấm vé trắng va vào nhau phát ra âm thanh lạch cạch giòn tan trong lòng bàn tay anh.
Đợi một lúc lâu vẫn không có chuyện kỳ lạ nào xảy ra.
Anh đang định nhét vé vào túi thì bị Phí Lạc ngăn lại.
"Hãy để tôi giữ cho." Phí Lạc đưa tay lấy hai tấm vé từ tay Tiêu Lam, bỏ vào túi áo mình.
Tiêu Lam đương nhiên không nghĩ người đó muốn chiếm làm của riêng.
Bởi vì những tấm vé gặp trước đó đều có vấn đề, nên không thể đảm bảo hai tấm này an toàn tuyệt đối, người cầm vé chắc chắn sẽ phải đối mặt với nhiều mối đe dọa hơn.
Phí Lạc đây là đang...
bảo vệ anh?
Nhận ra điều này, Tiêu Lam bỗng cảm thấy hơi lúng túng: "Anh..."
"Xin đừng lo lắng." Giọng của Phí Lạc trầm xuống, ngữ điệu dịu dàng như đang thì thầm với người tình, trong lời nói còn mang theo chút ý cười, "Được phục vụ ngài là vinh dự và đặc quyền của tôi."
Xì...
cái phát ngôn này đúng là muốn mạng mà.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Tiêu Lam vội vàng giữ c.h.ặ.t lấy xu hướng tính d.ụ.c đang lung lay sắp đổ của mình.
Cái gã Phí Lạc này thật là, không thể nói chuyện cho đàng hoàng được sao!
Cái ngữ điệu gì thế kia!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời thoại kiểu gì vậy chứ!
Anh lắc mạnh đầu, rũ bỏ hết những "bong bóng màu hồng" đang lở lửng trong tâm trí, bắt đầu tập trung sự chú ý trở lại vào những tấm vé.
Hiện tại họ đã có vé tàu, lại còn một lúc hai tấm.
Theo những manh mối tìm được trước đó, chỉ cần có vé là họ có thể ra khỏi ga, mà rời khỏi ga đồng nghĩa với việc rời khỏi sân chơi này, tức là —— thông quan.
Quá trình này dường như thuận lợi đến mức khó tin, nhưng Tiêu Lam luôn cảm thấy mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy.
Nếu chỉ đơn thuần là cần tìm vé tàu, vậy tại sao lời gợi ý của trò chơi lại là "Lại đây...
bên này...", mà "bên này" rốt cuộc là chỉ nơi nào?
Tất cả những điều này đều chưa được đề cập trong các manh mối hiện có.
Dường như vẫn còn điều gì đó mà họ chưa biết, chính những manh mối ẩn giấu đó mới dẫn đến cái gọi là "bên này".
Tiêu Lam nói với Phí Lạc: "Đi thôi, chúng ta quay lại tàu một lần nữa."
"Tuân lệnh, thưa ngài." Phí Lạc đáp.
*
LỜI TÁC GIẢ:
Trong cuốn "Hướng dẫn nuôi dưỡng nhân loại" có ghi: Con người không thích bóng tối.
Phí Lạc: Ngài ơi, tôi thầu hết tất cả bóng đèn trên thế giới này cho ngài nhé!
Tiêu Lam: ...
Ga tàu điện ngầm số 13
Hai người men theo hướng cũ quay trở lại vị trí đón tàu.
Lúc này trên đường ray im lìm vắng lặng, xem chừng phải một lúc nữa tàu mới tới.
Dù chiếc đồng hồ trong ga đã c.h.ế.t đứng không thể xem giờ, nhưng dựa vào lịch trình trước đó, khoảng cách giữa các chuyến tàu sẽ không quá nửa tiếng đồng hồ.
Tóm lại, cứ kiên nhẫn chờ đợi là được.
Cả hai đều giữ im lặng, giữa sân ga vắng ngắt chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt và tiếng bước chân của họ vang vọng đơn độc giữa không gian thênh thang.
Bất chợt, một mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc vào mũi.
Tiêu Lam dõi theo hướng mùi vị đó, phát hiện nguồn cơn xuất phát từ dưới đường ray.
Dưới ánh đèn pin rọi xuống, nơi ấy giờ đây là một vũng m.á.u lẫn lộn với những bộ phận cơ thể bị nghiền nát, trên đó còn sót lại những mảnh vụn quần áo.
Máu tươi và thịt nát văng tung tóe khắp nơi, nhuộm đỏ rực cả một vùng xung quanh.
Trông hệt như một hiện trường nhảy tàu tự sát.
Đó rõ ràng là dấu vết của một con người bằng xương bằng thịt để lại.