Cô ta giơ tay, nâng hai chiếc vé lên trước ô cửa sổ.

"Tôi có thể tặng vé cho hai người, chỉ cần...

dùng một chút đồ vật để trao đổi là được."

Tiêu Lam nhìn hai chiếc vé đang tỏa ra mùi vị bất ổn, cùng cái cách lấy vé thô bạo và bàn tay đã nổi đầy vết t.ử thi của đối phương, anh cảm thấy cái thứ này mà cầm vào chắc chắn sẽ có chuyện.

Anh lùi lại hai bước: "Cảm ơn, nhưng không cần đâu."

Giọng người phụ nữ u uẩn truyền đến: "Hai người...

không muốn rời đi sao?"

Tiêu Lam không đáp.

Anh liếc nhìn vào trong trạm bán vé, thấy không còn chiếc vé nào khác liền chẳng buồn bận tâm đến cô ta nữa, dứt khoát quay người rời đi không một lần ngoảnh lại.

Cái bóng lưng ấy quả thực vừa lãnh khốc vừa vô tình, hệt như một gã tra nam dứt áo ra đi khi chia tay mà chẳng chút luyến lưu.

Người phụ nữ bị phớt lờ: "..."

"Rầm—"

Phía sau vang lên tiếng đập kính giận dữ, cho thấy tâm trạng bị ngó lơ lúc này của cô ta.

Nếu có thể ra khỏi trạm bán vé, cô ta nhất định phải tẩn cho hai kẻ này một trận ra trò.

---

Hai người vừa tiến bước vừa lưu ý xem xung quanh có vé xe hay không.

Phía xa, đoàn tàu lại một lần nữa vào ga, tiếng bánh xe gầm rú truyền đến làm mặt đất rung chuyển nhẹ.

Đúng lúc này, loa phát thanh của nhà ga vang lên: "Xin...

rè rè...

các vị...

hành khách...

đừng...

rè rè...

tùy tiện lên tàu..."

Giọng nói ấy nghe vô cùng đứt quãng, thậm chí còn có phần méo mó, giống như âm thanh phát ra từ những chiếc đĩa hát cũ kỹ bị mòn vẹt.

Giữa nhà ga, loa phát thanh lại khuyên hành khách đừng lên tàu, điều này nghe thật quá đỗi quái đản.

Cùng với tiếng loa, ánh đèn vốn chẳng mấy sáng sủa của ga tàu bắt đầu nhấp nháy liên hồi.

Tần suất nhấp nháy ngày càng nhanh, cuối cùng cũng không chịu nổi gánh nặng mà phụt tắt hoàn toàn.

Cả ga tàu điện ngầm số 13 chìm vào bóng tối mịt mù, chỉ có cơn gió lạnh không biết từ đâu tới vẫn không ngừng thổi qua, tựa như những bàn tay vô hình và băng giá.

Tiêu Lam bật đèn pin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khi chỉ còn lại ánh đèn pin, bóng tối khiến tầm nhìn bị thu hẹp, nỗi sợ hãi về những điều chưa biết bủa vây làm mức độ âm u của cả nhà ga lập tức tăng vọt.

"Đừng lên tàu..." Trong bóng tối, Tiêu Lam suy ngẫm về thông báo từ loa phát thanh lúc nãy, "Đám ma quỷ trên sân ga dường như đang ngăn cản người chơi lên tàu, nhưng mục đích của chúng là gì?"

Dẫu đã biết về vụ t.a.i n.ạ.n tàu hỏa, nhưng anh không tin thế giới Giáng Lâm lại có những con ma tốt bụng chuyên đi giúp đỡ người chơi đến thế.

"Mâu thuẫn nảy sinh thường là do lập trường đôi bên khác nhau hoặc xung đột về lợi ích.

Có lẽ giữa nhà ga và đoàn tàu có điều gì đó mà chúng ta chưa biết." Giọng của Lạc vang lên từ bóng tối, vẫn là tông giọng thanh nhã như mọi khi, cứ như thể họ đang ngồi trên ghế sofa ở nhà vậy.

Tiêu Lam cũng thấy lời Lạc nói rất có lý.

Anh vừa quan sát xung quanh vừa nói: "Có lẽ, chúng ta phải tìm cơ hội quay lại đoàn tàu một lần nữa mới biết được nguồn gốc của sự xung đột này."

"Được." Đối với những quyết định của Tiêu Lam, Lạc gần như chưa bao giờ phản đối.

Thế là hai người tiếp tục tìm kiếm manh mối về vé xe trong nhà ga, nhân tiện xem có thể tìm thêm thông tin gì liên quan đến đoàn tàu hay không.

Ánh đèn pin của Tiêu Lam bỗng soi trúng mấy cái bát đặt bên đường, bên trong đầy ắp cơm.

Cơm đã thối rữa đen kịt từ lâu, nhưng trên mỗi bát cơm đều cắm thẳng đứng một đôi đũa.

Chúng được bày biện bên lề đường, nhìn chẳng khác nào những bát hương cả.

Đây là cách người ta dùng để cúng bái người c.h.ế.t, đặt ở đây giống như đang chào hỏi những linh hồn qua lại vậy.

Trên mặt đất xung quanh mấy cái bát có một vòng dấu chân dày đặc, nhưng chúng chỉ quanh quẩn trong vòng tròn đó, không thấy dấu vết đi đến hay rời đi.

Tiêu Lam soi đèn pin ra khu vực lân cận.

Cách đó không xa, một bóng người đang quay lưng lại.

Người đó lặng lẽ đứng sững ở một bên, trông cứng nhắc và tê dại.

Đối với ánh đèn pin rọi vào mình, người đó cũng chẳng hề có phản ứng.

Tuy nhiên, người đó lại đứng ngay vị trí mấu chốt của lối đi, muốn tiến lên thì buộc phải đi ngang qua cạnh họ.

Hai người cẩn thận đi vòng qua người đó.

Họ vẫn đứng yên bất động, làn da xám trắng khiến người đó trông như một bức tượng đá.

Lại gần Tiêu Lam mới phát hiện miệng người này đang liên tục đóng mở không ngừng.

Tiêu Lam lắng tai nghe kỹ, hóa ra lời người đó nói là: "Mùa xuân không rửa chân, muỗi đốt khắp thân.

Bị nấm chân rồi, ngứa không chịu nổi.

Thưa Ngài Z, tìm hiểu t.h.u.ố.c đặc trị nấm chân chút đi, đang có chương trình khuyến mãi mua một tặng một..."

Tiêu Lam: "..."

Lạc: "..."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Ước chừng gã này khi còn sống là nhân viên tiếp thị, không biết có niềm chấp niệm gì mà đến c.h.ế.t vẫn không quên chào mời t.h.u.ố.c đặc trị nấm chân của gã.
[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn - Chương 242 | Đọc truyện chữ