Nhưng tục ngữ có câu: "Kẻ muốn c.h.ế.t thì trời không cản nổi".

Người này vẫn giữ vẻ mặt như thể mọi thứ xung quanh đều không tồn tại, hoàn toàn không nghe thấy lời Tiêu Lam.

Lúc này, trong lòng gã chỉ có một việc duy nhất là phá vỡ cổng soát vé.

Rất nhanh, gã đã phá hỏng thanh chắn của cổng soát vé.

Đoạn gã ngẩng đầu lên, giơ đôi bàn tay đẫm m.á.u, lao về phía trước như một vận động viên marathon chiến thắng vừa chạm đích.

"Ha ha ha!

Ra trạm rồi!

Ra trạm rồi!!!" Gã điên cuồng reo hò, mặc kệ thương thế trên người.

Ngay khoảnh khắc gã hoàn toàn bước ra ngoài, cơ thể gã nổ tung như một quả bóng chứa đầy nước, m.á.u đặc b.ắ.n tung tóe, nhuộm đỏ cả khu vực cổng soát vé.

Đây chính là kết cục của việc không có vé mà cưỡng ép ra trạm.

Mùi m.á.u tanh nồng nặc theo cơn gió không biết từ đâu thổi tới xộc thẳng vào mũi, cộng với ánh đỏ vẫn chưa tắt, khiến Tiêu Lam cảm thấy nơi mình đang đứng chẳng khác nào Địa Ngục.

Mẹ nó, cái giá của việc trốn vé này chẳng phải là hơi quá đắt rồi sao? Ga tàu điện ngầm số 13

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Đèn báo màu đỏ tại cửa soát vé nhấp nháy ba lần rồi vụt tắt.

Mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại mùi m.á.u tanh nồng nặc vương vấn mãi trong không khí, như thể đang tuyên cáo rằng cuộc t.h.ả.m sát tàn bạo vừa rồi không hề là ảo ảnh.

Sau khi người nọ — chẳng rõ là người chơi hay NPC — đã dùng chính mạng sống của mình để thị phạm cái giá của việc trốn vé, Tiêu Lam dĩ nhiên không điên đến mức lấy cái "hào quang nhân vật chính" của mình ra để thử độ bền.

Tiêu Lam thận trọng tiến lên phía trước, bước qua vũng m.á.u và đống thịt nát vụn trên mặt đất, tiếp cận dãy máy soát vé đang đứng im lìm.

Khi lại gần, anh mơ hồ nghe thấy tiếng mưa rơi từ đằng xa vọng lại.

Có vẻ như bên ngoài ga tàu đang mưa, tiếng mưa rả rích ấy tựa như một lời cám dỗ, thầm thì rằng giữa người chơi và hy vọng sống sót chỉ cách nhau đúng một cánh cửa soát vé nhỏ bé này.

Ánh đèn pin rọi vào chiếc máy soát vé vấy m.á.u.

Lúc nãy người kia cứ luôn miệng lẩm bẩm từ "vé", cộng thêm mô hình quẹt thẻ để ra trạm đặc trưng của tàu điện ngầm, xem ra muốn rời khỏi trò chơi này thì bắt buộc phải tìm được vé.

Tiêu Lam suy tư: "Chẳng biết vé tàu rốt cuộc trông như thế nào."

Vé tàu điện ngầm có rất nhiều loại, từ loại giấy cổ điển, hình đồng xu cho đến thẻ IC phổ biến nhất, thậm chí còn có cả phiên bản điện t.ử trên điện thoại.

Hơn nữa, nếu đã là thế giới trò chơi thì nó có hình thù kỳ quái đến mức nào cũng không có gì lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tuy nhiên, sau khi quan sát kỹ cửa soát vé, đôi lông mày của Tiêu Lam lại khẽ nhíu lại.

Tàu điện ngầm những năm 90 đáng lẽ vẫn còn trong thời đại bán vé thủ công chứ?

Nhưng dãy máy soát vé trước mắt này lại là loại kiểm vé tự động làm bằng kim loại, sắc trắng tinh khôi của nó trông cực kỳ lạc lõng trong môi trường này.

Anh lại nhìn quanh khu vực cửa soát vé, không hề thấy khu vực dành cho nhân viên bán vé đứng trực.

"Chẳng lẽ trò chơi này vì muốn tiết kiệm nhân lực nên đã đưa cả sản phẩm công nghệ cao vào sao?" Tiêu Lam thắc mắc, "Họ thiếu người đến mức đó à?"

Giọng nói của Lạc u uất truyền đến: "Có lẽ họ đặc biệt hy vọng có người gia nhập hàng ngũ của họ."

Tiêu Lam: "..."

Người nói chí lý lắm.

Anh đột nhiên trở nên cảnh giác, bởi anh liên tưởng đến Trương Đông và Cố Mặc.

Những phó bản thiếu người thế này thường có rất nhiều bẫy c.h.ế.t ch.óc, mục đích chính là để người chơi cũng trở thành một phần trong "gia đình ấm áp" của họ.

Nghĩ đến cảnh tượng đám người chơi đông nghịt đứng sau lưng Cố Mặc lúc đó, Tiêu Lam cảm thấy sống lưng hơi lành lạnh.

Ánh đèn pin dời sang bên cạnh, Tiêu Lam bắt đầu xem xét các khu vực lân cận.

Xung quanh vẫn là vẻ hoang tàn, lộn xộn, chỉ có chiếc thùng rác bị nhét đầy ắp là thu hút sự chú ý của anh.

Tiêu Lam tiến lại gần: "Đây là..."

Đó là hai chiếc thùng rác đặt cạnh nhau, bên trong toàn là những thứ bị thiêu rụi đen kịt, không còn nhìn ra hình thù ban đầu nữa.

Anh tìm thấy nửa đoạn ống thép gần đó, khều thử thì phát hiện tầng dưới của thùng rác cũng toàn là những thứ y hệt như vậy.

Lạc sau khi kiểm tra xong liền nói: "Là một ít đồ lặt vặt, phần lớn đã bị carbon hóa, còn có một số vật liệu nhựa bị cháy khét."

Có lẽ đây chính là nguồn gốc của mùi khét ban nãy, nhưng không rõ chúng bị đốt từ bao giờ.

Thế nhưng xung quanh lại không hề có dấu vết để lại sau khi cháy.

Tuy nhiên, đống đồ này rõ ràng không liên quan gì đến vé tàu, hai người chuyển hướng đi sang nơi khác.

Phía trước xuất hiện một bản đồ lộ trình tàu điện ngầm chiếm diện tích lớn trên bức tường.

Nhưng chẳng hiểu vì sao, các phần khác đều bị bôi đen hoàn toàn, chỉ để lại duy nhất nhà ga số 13 đơn độc, trông như một hòn đảo hoang giữa đại dương mênh m.ô.n.g.
[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn - Chương 238 | Đọc truyện chữ