Lúc này, một khán giả xem livestream nhìn thấu chân tướng khẽ thốt lên:

"Đây chắc chắn là chân ái rồi, nếu người yêu tôi mà ăn khỏe thế này, chắc tôi chỉ biết khóc lóc đòi chia tay thôi..."

"Tỉnh lại đi, bạn làm gì có người yêu!"

"Tỉnh lại đi, bạn làm gì có người yêu +1!"

Hai người thanh toán rồi rời khỏi nhà hàng, để lại phía sau một huyền thoại đô thị và một người phục vụ cười hớn hở vì nhận được số tiền tip hậu hĩnh.

---

Cả hai lái xe trở về khu chung cư.

Khu biệt thự có mảng xanh rất tốt, gió thổi qua rừng cây mang theo tiếng xào xạc của lá, cũng mang theo hương thơm của cỏ cây.

Tiêu Lam dứt khoát xuống xe đi bộ xem như tiêu thực.

Lạc lái xe chầm chậm đi theo phía sau một khoảng xa.

Trong bầu không khí yên bình, bỗng nhiên xuất hiện một giọng nói không mấy hài hòa: "Ê!

Đây chẳng phải là cậu sinh viên ưu tú Tiêu Lam đó sao?"

Tiêu Lam quay đầu lại, thấy một người đàn ông mặc vest xanh thẫm, tóc chải bóng lộn đang nhìn mình với nụ cười giễu cợt.

Anh đ.á.n.h giá đối phương nửa ngày trời mà vẫn không nhớ ra gã này là ai.

"Anh là?" Tiêu Lam hỏi với giọng điệu bình thản.

Dù sao thái độ của đối phương trông chẳng có chút thiện chí nào, anh cũng lười khách sáo.

"Hừ." Gã mặc vest cười giả lả, "Xem ra nam thần toàn năng bận rộn quá nhỉ, đến cả bạn cùng lớp cũng không nhận ra."

Ba chữ "bạn cùng lớp" khiến Tiêu Lam nhớ lại một chút.

Hồi đại học hình như có gặp qua người này, nhưng hai người cũng chẳng có giao tình gì.

Vậy nên, gã tên gì ấy nhỉ? Thấy Tiêu Lam vẫn giữ vẻ mặt "anh là ai thế", nụ cười trên mặt gã mặc vest có chút gượng gạo: "Tôi là Dương Hỷ, nhớ ra chưa?"

Tiêu Lam cuối cùng cũng lục tìm được cái tên này từ trong góc kẹt của trí nhớ, hình như là một sinh viên nghèo cùng lớp.

Không biết người này bị làm sao, mỗi lần gặp anh đều tỏ vẻ âm dương quái khí, mấy cái tin đồn hồi trước bảo anh cao ngạo không thèm nhìn người hình như cũng là do gã này tung ra.

Giờ gã lại muốn làm gì nữa đây?

Dương Hỷ vốn luôn ngứa mắt với Tiêu Lam ngay từ khi mới vào đại học.

Rõ ràng cả hai đều nghèo, nhưng đãi ngộ ở trường lại hoàn toàn khác biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiêu Lam đẹp trai, vận động giỏi, thành tích lại cao, cực kỳ nổi tiếng trong giới nữ sinh, thầy cô cũng quý mến anh.

Ngược lại, Dương Hỷ tướng mạo tầm thường, chẳng có gì nổi bật, ở trường chẳng khác nào một người vô hình.

Đáng ghét hơn là ngay cả những cô gái mà gã thầm thương trộm nhớ, ai ai cũng nói thích Tiêu Lam.

Đám đàn bà này chỉ biết nhìn mặt, thật là nông cạn!

Thế là gã luôn ngấm ngầm so bì với Tiêu Lam, nhưng chưa bao giờ thắng được ở bất kỳ phương diện nào.

Gã lại âm thầm tung tin đồn Tiêu Lam khó gần, nhưng vẫn chẳng ăn thua gì, thậm chí có nữ sinh còn bảo nam thần lạnh lùng thế mới ngầu.

Dương Hỷ sắp tức nổ phổi.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Cho đến một ngày, khi gã cùng đám con nhà giàu đang la cà ở phố bar, gã bắt gặp Tiêu Lam đang đi làm thêm.

Trong lòng gã vui mừng khôn xiết, cảm thấy thời điểm để các cô gái thấy rõ bộ mặt thật của Tiêu Lam đã đến.

Nam thần toàn năng gì chứ, chẳng qua chỉ là một thằng nghèo kiết xác đi làm thêm cả ngày, đến bữa cơm t.ử tế còn chẳng có mà ăn!

Kết quả, khi gã tìm lý do rủ mấy cô gái thầm mến Tiêu Lam đến xem, họ lại thốt lên: "Tiêu Lam mặc đồng phục bartender đẹp trai quá!", "Lúc pha rượu cũng ngầu dã man!".

Dương Hỷ suýt chút nữa thì tức đến ngất xỉu ngay tại chỗ.

Cũng may, Tiêu Lam không thể đắc ý mãi được.

Sau khi tốt nghiệp, vì hồ sơ tín dụng xấu, Tiêu Lam bị hầu hết các công ty lớn từ chối.

Những chỗ khác thì cũng vì đám đòi nợ thuê luôn đến phá rối nơi làm việc mà bị buộc phải thôi việc.

Kết quả là một sinh viên ưu tú như Tiêu Lam cuối cùng chỉ có thể đi làm những công việc lặt vặt, và cái nào cũng không làm được lâu.

Dương Hỷ, kẻ vẫn luôn âm thầm theo dõi Tiêu Lam, nghe được tin này thì vui mừng khôn xiết.

Sau khi tốt nghiệp, nhờ khéo léo nịnh bợ, Dương Hỷ thăng tiến rất nhanh, ngày càng được sếp trọng dụng, so với một Tiêu Lam đang lăn lộn dưới đáy xã hội thì đúng là một trời một vực.

Từ đó về sau, hễ khi nào không vui là gã lại đi nghe ngóng tin tức của Tiêu Lam.

Thấy anh lại bị sa thải vì đám đòi nợ thuê gây chuyện là gã thấy tâm trạng cực kỳ sảng khoái, có cảm giác như đã dẫm nát Tiêu Lam dưới chân.

Hôm nay, Dương Hỷ tháp tùng sếp đến bái phỏng một nhân vật quan trọng, là người sáng lập của một tập đoàn lớn.

Một khi nhận được sự hỗ trợ của vị này, nghiệp vụ của công ty gã có thể mở rộng thêm một lĩnh vực mới.

Vị đại lão kia không thích bị làm phiền quá nhiều, nên khi sếp vào trong bái phỏng, gã chỉ có thể đợi ở ngoài.

Đang lúc buồn chán thì gã nhìn thấy Tiêu Lam.
[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn - Chương 226 | Đọc truyện chữ