Họ không nán lại lâu, trực tiếp rời khỏi vùng tăm tối này từ phía lối ra.

Trở về phòng, ngoài cửa sổ là bầu trời âm u cùng cơn mưa tầm tã dường như chẳng bao giờ dứt.

Những hạt mưa nặng hạt đập vào mặt kính, tạo ra những âm thanh trắng hỗn loạn, trái lại càng khiến không gian trong phòng thêm phần tĩnh mịch.

"Sao mưa vẫn chưa tạnh nhỉ?" Tiêu Lam nhìn màn trời xám xịt, lắng nghe tiếng mưa rơi tí tách mà lòng thầm thấy kỳ lạ.

Anh vẫn nhớ Lạc từng nói, thế giới Giáng Lâm đổ mưa là vì nó đang thanh lọc những dị thường.

Mưa mãi không dứt, chẳng lẽ điều đó có nghĩa là nó đang liên tục thanh lọc các dị thường sao? Nghĩ đến việc sự xuất hiện của các dị thường có thể liên quan đến người cha Tiêu Thành Nham của mình, Tiêu Lam nhìn màn mưa dày đặc, trong lòng thoáng hiện chút bất an.

Khi những dị thường này bị quét sạch, liệu có phải điều gì đó đã thay đổi rồi không?

Tiếc rằng, Tiêu Lam lúc này không cách nào biết được sự thật phía sau, đẳng cấp của anh cách Tiêu Thành Nham còn quá xa.

Vương Thái Địch cũng nhìn cơn mưa: "Mưa này đã rơi hơn nửa tháng rồi.

Chỗ cậu còn đỡ, khu tôi ở bị ngập trắng cả rồi, mỗi lần ra ngoài cứ như đi lội nước vậy, cứ đà này chắc tôi phải chèo thuyền mới đi ra ngoài được."

Tiêu Lam hơi ngạc nhiên: "Thế giới Giáng Lâm rộng lớn thế này mà hệ thống thoát nước lại rác rưởi vậy sao?"

Vương Thái Địch mặt đầy tuyệt vọng: "Tôi nghi ngờ ở đây chẳng có mấy thiết bị thoát nước đâu, nước tích lại cứ để đó cho nó tự biến mất thôi.

May mà ở đây không có ruồi muỗi, không thì chắc phát điên mất."

Sau đó, Vương Thái Địch liên lạc với Vương Kha, mấy người hẹn nhau ở một quán cà phê do người chơi mở để tiện bàn giao thù lao nhiệm vụ.

---

Trên đường đến quán cà phê.

Tiêu Lam đang che ô tiến bước trên mặt đất đầy nước đọng, vì trời mưa nên lúc này trên phố cũng chẳng có mấy người.

Phía góc cua phía trước đột nhiên lao ra một bóng người.

Người đó ở quá gần khiến Tiêu Lam phải vội vàng lùi lại một bước mới tránh được.

Gã chạy loạng choạng, quần áo bẩn thỉu và xộc xệch, mái tóc bạc trắng bết lại với nhau.

Vì chạy quá gấp, gã còn ngã lăn một vòng trên đất, dính thêm không ít nước bẩn.

Gã cứ thế vừa lăn vừa bò lao ra giữa đại lộ vắng vẻ, ngẩng đầu dùng đôi mắt đục ngầu nhìn quanh mọi thứ trên phố một cách đầy bệnh hoạn.

Tiêu Lam lúc này mới chú ý thấy mặt gã đầy những nếp nhăn, tuổi tác chắc hẳn không còn nhỏ.

Thế giới Giáng Lâm này đúng là chẳng từ một ai, già trẻ lớn bé gì cũng thu nhận, chẳng có chút lòng thương hại nào cho những kẻ yếu thế cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Trời...

bị xé ra rồi..." Gã co vai lại, gặm nhấm móng tay mình, miệng không ngừng lẩm bẩm.

Tiêu Lam nâng ô nhìn lên bầu trời bị mây đen bao phủ, chẳng thấy có dấu hiệu nào của việc bị xé rách cả.

Người này chẳng lẽ là...

bị điên rồi sao?

"Đây không phải là Tào Vân Cửu sao?" Vương Thái Địch nhận ra người tới, vẻ mặt đầy vẻ khó hiểu.

Tiêu Lam: "Cậu quen à?"

Vương Thái Địch gật đầu: "Ừm...

cũng không hẳn là quen, chỉ là biết có người này thôi.

Gã chắc là người chơi có thâm niên nhất trong số những người còn sống hiện nay, nghe nói đã ở trong thế giới Giáng Lâm gần hai mươi năm rồi."

Có thể sống sót hai mươi năm trong thế giới Giáng Lâm, dù gã không phải kẻ mạnh nhất thì chắc chắn cũng là một người cực kỳ giỏi tìm kiếm đường sống.

"Hai mươi năm...

Có phải gã mới gặp chuyện gần đây không?" Tiêu Lam nhìn trạng thái điên điên khùng khùng của gã, cảm thấy nếu như thế này mà cũng có thể thông quan được thì đúng là bậc thầy may mắn của nhân gian rồi.

"Đúng vậy." Vương Thái Địch hơi kinh ngạc trước sự nhạy bén của Tiêu Lam, "Gã từng là một người chơi cao cấp, tuy không thuộc nhóm đỉnh phong nhất nhưng đối với phần lớn mọi người thì đã rất lợi hại rồi."

"Chuyện lỗ hổng trò chơi xuất hiện lần trước cậu còn nhớ chứ?

Mấy tháng trước gã vừa hay chuẩn bị thăng cấp thành người chơi Khế Ước.

Vốn dĩ thăng cấp Khế Ước đã vô cùng nguy hiểm, kết quả màn game gã vào lại xảy ra vấn đề, lúc ra ngoài thì người đã điên rồi."

"Nghe nói hiện giờ có tổ chức đang nuôi gã, chuyên phái người đưa gã qua các màn game, hy vọng có thể dò hỏi được chút thông tin liên quan đến lỗ hổng trò chơi.

Nhưng dùng đủ mọi cách vẫn không khiến gã khôi phục lại được.

Bây giờ giá trị của gã ngày càng ít đi, có lẽ một ngày nào đó sẽ bị vứt bỏ, rồi...

đa phần là sẽ c.h.ế.t thôi."

Tiêu Lam nhìn người đàn ông bẩn thỉu đang tự lẩm bẩm trong mưa, một kẻ mạnh từng khiến bao người chơi phải ngước nhìn, cuối cùng lại kết thúc trong trạng thái này.

Cảnh tượng này không khỏi khiến người ta nảy sinh cảm giác đau lòng cho đồng loại.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn - Chương 222 | Đọc truyện chữ