Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức

Chương 669: PHƯƠNG NOÃN TÂM VÀ BÀ NỘI TẦN

"Không đâu, không nhìn thấy con trai em không yên tâm." Phương Noãn Tâm vẫn lắc đầu từ chối.

"Đứa trẻ không có cha mẹ bên cạnh đáng thương lắm."

Ánh mắt Tạ Cẩm Sách thoáng hiện lên một tia tính toán, ngoài mặt vẫn tỏ vẻ lo lắng nói: "Nhưng nếu ở lại, em sẽ vất vả lắm."

"Đợi thêm một thời gian nữa, việc đồng áng nhiều lên, anh thực sự không có cách nào chăm sóc cho cả hai mẹ con được." Tạ Cẩm Sách đầy vẻ trăn trở.

Phương Noãn Tâm vẻ mặt ưu sầu nhưng đầy quyết tâm nói: "Không sao, chúng em có thể tự chăm sóc tốt cho mình."

Tạ Cẩm Sách một lần nữa ôm Phương Noãn Tâm vào lòng, đặt một nụ hôn lên trán cô ta: "Nếu thấy em quá vất vả, anh vẫn sẽ cân nhắc việc gửi con về Kinh Thị."

"Ba mẹ cũng mong muốn đứa nhỏ được lớn lên ở Kinh Thị hơn."

Phương Noãn Tâm nhíu chặt mày, cô ta dĩ nhiên biết ba mẹ chồng muốn đón đứa nhỏ về nuôi.

Đề nghị này bà nội chồng đã đưa ra từ khi cô ta còn chưa hết thời gian ở cữ.

Sau này khi về Kinh Thị, thi thoảng bà cũng nhắc lại vài câu, chỉ là họ chưa bao giờ đồng ý.

Cô ta biết rõ Cẩm Sách để tâm đến đứa nhỏ như thế nào.

Bây giờ anh ta lại chủ động nhắc chuyện này, chắc hẳn là thời gian qua đã mệt đến rã rời.

Nghĩ đến đây, Phương Noãn Tâm không khỏi thấy chột dạ.

Thực ra cô ta chỉ là không muốn vừa phải trông con vừa phải làm việc nhà, cô ta không muốn trở thành một bà cô già giúp việc nên mới đem con ra làm cái cớ.

May mà vừa rồi cô ta đã nhanh chân đề nghị san sẻ việc nhà trước một bước.

Nghe thấy Phương Noãn Tâm thỏa hiệp, Tạ Cẩm Sách thầm thở phào nhẹ nhõm.

Chuyện gửi con về Kinh Thị, anh ta chưa từng thực sự nghĩ tới.

Trừ khi đến bước đường cùng, anh ta mới làm vậy.

Anh ta cũng hiểu tâm tư nhỏ của Noãn Tâm, có thêm đứa trẻ thì việc nhà tăng lên không ít, cô ta không muốn làm việc cũng là chuyện thường tình.

Nhưng đến cả việc nấu bữa cơm, giặt bộ quần áo cũng không làm được thì đúng là hơi quá.

Cứ tiếp tục như vậy, anh ta thật sự không chịu nổi nữa.

Bất đắc dĩ anh ta mới phải dùng hạ sách này, mượn cái cớ về đứa nhỏ để thăm dò.

Quả nhiên, chẳng có người mẹ nào nỡ rời xa con mình cả.

Anh ta đã cược đúng!

Cặp vợ chồng vốn dĩ rất ân ái, sau khi có con, lần đầu tiên phải dùng sự tính toán đối phó với nhau vì chuyện việc nhà.

Cả hai đều hiểu ý đồ của đối phương, nhưng không ai vạch trần, cứ thế tiếp tục cuộc sống ân ái như cũ.

Nhờ có cuộc tâm sự đêm hôm trước, khi Tạ Cẩm Sách đi làm về buổi trưa, cuối cùng anh cũng được ăn một bữa cơm nóng hổi ngay khi về đến nhà.

Cảm giác vừa về nhà, rửa tay xong là có cơm ăn đúng là quá đỗi tuyệt vời.

Lại thấy quần áo đã được giặt giũ phơi phóng xong xuôi, chỉ còn lại hai chiếc mống tã vừa mới thay ra, xem chừng là do vợ bận nấu cơm nên chưa kịp giặt.

Tạ Cẩm Sách thấy cảnh này lại càng nhẹ nhõm hơn.

Anh ta vui vẻ cầm lấy mống tã đi vò giặt rồi đem phơi.

Phương Noãn Tâm cho con bú xong đi ra, thấy Tạ Cẩm Sách đang giặt tã hộ mình, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.

"Anh ấy vẫn có mắt quan sát đấy chứ, không giả vờ như không thấy."

Chút oán hận vì phải làm việc nhà cả buổi sáng cũng theo hành động này mà tan biến sạch.

Sau khi giặt xong, Tạ Cẩm Sách qua trêu đùa cậu con trai vẫn còn đang tỉnh táo, hai vợ chồng lại trở về với khung cảnh ân ái mặn nồng như trước.

Bên phía điểm trí thức, mọi người trong sân vểnh tai nghe ngóng động tĩnh nhà hàng xóm.

Thấy không có tiếng cãi vã nào, ai nấy đều đoán rằng hai vợ chồng họ đã làm hòa.

Hà Mỹ Toàn lộ vẻ thất vọng, hậm hực đi ngủ trưa, kết quả là đến tận lúc tiếng chuông đi làm buổi chiều vang lên cô ta vẫn không ngủ được.

Lúc thức dậy, cả người đầy oán khí đi làm.

Không ngoài dự đoán, khi bị các bà thím nhìn thấy, cô ta lại bị mang ra làm chủ đề bàn tán xôn xao.

Thời tiết bắt đầu nóng lên, mọi người lục tục trút bỏ những lớp áo dày nặng.

Phương Noãn Tâm ở nhà vài tháng cuối cùng cũng chịu bế con ra ngoài.

Có một lần, Tần Vũ tan làm sớm đi về, bắt gặp Phương Noãn Tâm đang địu con, tay xách hai con thỏ từ trên núi đi xuống, hoàn toàn không có ý định che đậy.

Xem chừng cô ta nghĩ giờ này không có ai nên không cần giấu giếm chăng?

Thực ra Tần Vũ đoán đúng rồi, vì địu con nên không thể đeo gùi được nữa.

Ngày đầu tiên lên núi, Phương Noãn Tâm xách theo làn, kết quả lúc xuống núi không tiện, không nhìn rõ đường dưới chân nên suýt nữa thì ngã.

Vậy nên sau đó cô ta mang theo bao tải lên núi.

Hôm nay là một ngoại lệ, đi ra ngoài hơi muộn nên quên mất bao tải ở nhà.

Mà thỏ thì đã bắt được rồi, không thể để nó chạy thoát, hay giấu trên núi rồi về lấy bao tải quay lại được.

Đối với cô ta, vận động như vậy là quá sức, thời gian cũng không đủ.

Bây giờ vẫn chưa đến giờ tan làm, hướng này lũ trẻ đi cắt cỏ lợn cũng không thích qua.

Thế nên Phương Noãn Tâm liều một phen, cứ thế công khai xách hai con thỏ đi về.

Nhưng cô ta quên mất rằng, Tần Vũ làm việc luôn là người về sớm.

Tần Vũ vốn định ra bờ sông hái ít rau diếp cá về làm nộm, không ngờ lúc về lại đụng mặt Phương Noãn Tâm.

Tuy nhiên Phương Noãn Tâm đi phía trước, Tần Vũ đi phía sau nên cô ta không nhìn thấy Tần Vũ.

Tần Vũ cũng không lên tiếng, Phương Noãn Tâm cứ thế không hay biết gì mà đi về.

Cô ta hoàn toàn không biết việc mình bị Tần Vũ bắt gặp, nếu không chắc chắn sẽ phải tìm cách bịt miệng Tần Vũ.

Bởi vì chuyện cô ta lên núi là giấu Tạ Cẩm Sách.

Kể cả chuyện bán con mồi cũng là giấu giếm.

Nếu để Tạ Cẩm Sách biết cô ta ngày nào cũng địu con lên núi, mang con đến công xã bán mồi thì chắc chắn lại cãi nhau to.

Phương Noãn Tâm cũng rất thông minh.

Cô ta biết chợ đen hầu hết đều là người của Tạ Cẩm Sách, nên cô ta đổi hướng đi đến các khu tập thể gia đình để bán.

Chỉ trong vòng nửa tháng, Phương Noãn Tâm kiếm được không ít, tiền riêng dày lên trông thấy.

Những chuyện này Tạ Cẩm Sách đều không hề hay biết.

Sau khi Tạ Cẩm Sách đi làm, Phương Noãn Tâm dỗ con ngủ xong là địu con đi ra ngoài ngay.

Tần Vũ nhìn bóng lưng của Phương Noãn Tâm mà cảm thán: "Thật vất vả mà, địu cả con nhỏ mà vẫn phải chạy lên núi."

Chuyện này Tần Vũ không nói với bất kỳ ai, cô luôn cảm thấy nên cách xa nam nữ chính bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Nhưng sự đời lại không phải cứ muốn tránh là tránh được.

Tối hôm đó, Tần Vũ và Tiểu Thần mang theo đĩa thịt thỏ xào cay để dành đi ra ngoài.

Còn chưa đến chuồng bò đã nghe thấy giọng nói quen thuộc.

Tần Vũ vội vàng đưa Tiểu Thần bưng đĩa thức ăn quay lại, sau đó một mình quay lại xem xét tình hình.

Gia đình ba người nhà Tạ Cẩm Sách đang đứng trước cửa chuồng bò, dưới đất còn có một cái gùi, không nhìn rõ bên trong có gì.

Cửa chuồng bò mở một nửa, bà nội Tần đang đứng ở cửa.

Phương Noãn Tâm đầy chân thành nói: "Bà ơi, hôm nay đa tạ bà nhiều lắm, nếu không có bà ra tay giúp đỡ, chắc con trai cháu đã bị rắn cắn rồi."

Hôm nay Phương Noãn Tâm vẫn địu con lên núi như mọi khi, mới đi được nửa đường con trai đã tỉnh, thấy con không khóc nên cô ta cũng không để ý, cứ thế đi tiếp.

Giữa đường cảm thấy con trai giật giật chiếc lá, cô ta cũng chẳng bận tâm.

Ngờ đâu thứ con trai cầm lại là con rắn đang treo trên cây.

Đứa nhỏ tưởng là đồ chơi nên cứ nắm trong tay nghịch ngợm không thôi.

Bà nội Tần đang định nhóm lửa thì thấy củi nhỏ để mồi lửa đã hết, liền chạy xuống chân núi nhặt một ít.

Vừa định quay về, ngẩng đầu lên thì thấy Phương Noãn Tâm đang địu con lên núi.

Quảng cáo
Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức - Chương 669 | Đọc truyện chữ