Đại Lão Mang Theo Em Trai Xuống Nông Thôn Làm Thanh Niên Trí Thức
Chương 660: DƯƠNG TẦM CHI TỎ TÌNH, XÁC ĐỊNH QUAN HỆ
Dương Tầm Chi trút hết bầu tâm sự, bày tỏ mọi tình cảm dành cho Tần Vũ.
Tần Vũ im lặng lắng nghe, không hề ngắt lời.
Đợi đến khi anh nói xong, cô mới lên tiếng hỏi: "Anh thích tôi là vì tôi đã chia lương thực cho ông bà Dương, cứu họ một mạng sao?"
"Hay anh thích tôi là vì tôi nấu ăn ngon?"
Nếu Dương Tầm Chi thích cô chỉ vì ơn huệ, cô cảm thấy việc ở bên nhau là không cần thiết.
Dương Tầm Chi lắc đầu: "Không phải. Khi biết nếu không có em thì ông bà nội chắc chẳng đợi được đến lúc anh tới, lúc đó trong lòng anh vô cùng cảm kích."
"Nhưng đó chỉ thuần túy là sự cảm kích, coi như nợ em một ân tình, chỉ cần em đưa ra yêu cầu thì nhà họ Dương sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng."
"Thế nhưng ngày qua ngày ở bên cạnh, nhìn thấy một người kiên cường, lương thiện, thông minh, tháo vát... Hình bóng em cứ thường xuyên hiện lên trong trí não anh."
"Thấy em vui, anh cũng vui. Thấy em buồn, lòng anh thắt lại."
"Chỉ cần em xuất hiện, ánh mắt anh sẽ vô thức di chuyển theo em."
"Anh thích em, Tần Vũ! Là thích con người em, chứ không phải vì ơn huệ mà thích."
"Anh muốn cùng em đi hết cuộc đời, muốn cùng em bạc đầu giai lão, muốn cùng em trải qua mỗi ngày, muốn mỗi ngày được cùng em ăn một bữa cơm, muốn mỗi năm được cùng em thức đón giao thừa..."
Tình ý trong mắt Dương Tầm Chi cuồn cuộn mãnh liệt đến mức như muốn tràn ra ngoài.
Nghe những lời tỏ tình của Dương Tầm Chi, không thể phủ nhận rằng Tần Vũ thấy rất vui.
Không ai là không thích được người khác khen ngợi, và Tần Vũ cũng không ngoại lệ.
Ở kiếp trước, cô thường bị gọi là "đồ đàn ông" vì cô chẳng giống một người phụ nữ bình thường chút nào.
Cô quá liều mạng, còn liều hơn cả đàn ông.
Nhưng không liều không được, cô chỉ có một mình.
Những người vốn dĩ có thiện cảm với cô cũng dần kính nhi viễn chi, ai nấy đều coi cô như huynh đệ.
Lúc đó, cô không nghĩ đến chuyện yêu đương, sự bận rộn khiến cô hận không thể có bốn mươi tám tiếng mỗi ngày.
Sau này virus lây lan khắp thế giới, mỗi ngày chỉ lo thu thập vật tư, chuyện yêu đương càng không có trong đầu.
Tần Vũ nhìn vào mắt Dương Tầm Chi rất lâu, lâu đến mức Dương Tầm Chi tưởng rằng cô đang tìm lời lẽ để từ chối.
Khóe miệng Tần Vũ từ từ cong lên, đôi mắt lấp lánh nụ cười: "Dương Tầm Chi, thật khéo, tôi cũng thích anh!"
Giây phút lời Tần Vũ vừa dứt, trong đầu Dương Tầm Chi như có pháo hoa nổ tung.
Anh không tin nổi vào tai mình, nhìn Tần Vũ trân trối rồi phấn khích đứng bật dậy, đến nỗi cây gậy cời lửa đang cầm trên tay cũng quên không đặt xuống.
Anh run rẩy hỏi: "Có thể nói lại một lần nữa không?"
Tần Vũ khẽ cười, nói chậm lại: "Tôi nói là, tôi cũng thích anh!"
Đôi mắt Dương Tầm Chi bỗng chốc tràn ngập các vì sao, anh lao tới ôm chặt Tần Vũ vào lòng: "Tốt quá rồi! Tốt quá rồi! Anh có đối tượng rồi."
Dương Tầm Chi xúc động đến mức chỉ biết lặp đi lặp lại câu nói đó.
Nhiệt độ cơ thể của chàng trai bao bọc lấy Tần Vũ, thoang thoảng mùi hương xà phòng thanh khiết khiến cô có chút không quen.
Tần Vũ không phải chưa từng được đàn ông ôm, nhưng đó là đồng đội.
Còn bây giờ thì khác, đây là người cô thích.
Tần Vũ từ từ thả lỏng, vòng tay ôm lại Dương Tầm Chi.
Dương Tầm Chi cảm nhận được bàn tay đặt lên lưng mình, bất giác ôm chặt hơn một chút, trong lòng dâng lên một sự bình yên chưa từng có.
Mãi đến khi Tần Vũ thấy ôm lâu có chút nóng, cô mới thoát ra khỏi vòng tay anh: "Mọi người chắc đợi lâu rồi, chúng ta mau về thôi."
Dương Tầm Chi có chút tiếc nuối, đúng là hơi lâu thật rồi, anh quyến luyến buông Tần Vũ ra: "Vậy về thôi."
Sau đó anh dùng giấy dầu bọc kỹ các loại hướng dương và lạc, xếp vào giỏ.
Tần Vũ nghĩ ngợi rồi nói: "Chuyện của chúng ta tạm thời đừng nói cho họ biết nhé."
Ngày tháng còn dài, ai biết sau này sẽ thế nào.
"Được, nghe theo em hết."
Dương Tầm Chi hiểu sự lo ngại của cô, anh sẽ dùng hành động để chứng minh.
Tần Vũ cười nói: "Để em vào phòng lấy một hũ rượu."
Tần Vũ lúc rảnh rỗi lại nấu không ít rượu, bình thường thỉnh thoảng cô vẫn lén vào không gian uống vài ly.
Dương Tầm Chi thấy Tần Vũ bưng hũ rượu ra, liền khoác giỏ lên tay rồi đón lấy: "Cái này nặng, để anh bê cho."
"Vậy anh bê rượu, em xách giỏ." Tần Vũ cũng không từ chối, lấy cái giỏ ra khỏi tay Dương Tầm Chi.
Hai người vừa nói vừa cười đi về phía chuồng bò.
Đến cửa, biểu cảm của cả hai liền trở lại bình thường.
Ba Tần ra mở cửa, thấy đồ đạc trên tay họ liền vội vàng nhường đường.
Đóng cửa xong ông mới hỏi: "Hai đứa ra ngoài từ lúc nào thế? Trên tay cầm gì vậy?"
Ông thật sự không để ý là thiếu mất hai người.
Tần Vũ đáp lời ba: "Ngồi không cũng chán, con về làm chút đồ ăn, hơi tốn thời gian một tí ạ."
Vào trong nhà, bên trong chia thành ba phe: Phe thứ nhất là ông nội Tần, ông Dương và ba Tần (vị trí của ba Tần vừa để trống khi ra mở cửa).
Phe thứ hai là ba người phụ nữ nhà họ Tần.
Phe còn lại là Lưu Quy Thịnh đang chơi với Tiểu Thần và bé An An.
Mọi người đang chơi bài.
Bé An An còn nhỏ, chưa biết chơi nên ba người lấy bài Tây xếp thành đoàn tàu, An An chỉ việc đặt bài lên, thắng thua đã có anh trai Tiểu Thần thu dọn giúp.
Lưu Quy Thịnh thấy anh trai và Tần Vũ mang đồ vào, liền quăng bộ bài xuống, gào lên với hai người:
"Anh, sao anh đi mà chẳng nói tiếng nào thế? Anh quên là em trai ruột của anh vẫn đang ở đây à?"
Rồi cậu lại ấm ức mách tội với Tần Vũ: "Tần Vũ, cô quản lý hai đứa em của mình đi, tôi bị hai cái đứa nhóc tì này bắt nạt thê thảm luôn, tụi nó chơi ăn gian mà nói chẳng lại!"
Tiểu Thần và An An ngơ ngác nhìn mọi người, tụi nhỏ chẳng biết gì cả.
Dương Tầm Chi thản nhiên nói: "Nãy có gọi cậu rồi, tại cậu mải chơi quá không thèm để ý nên đi luôn."
"Tiểu Thịnh à, cậu bị hai đứa nhỏ bắt nạt mà cũng mặt dày đi mách lẻo à?"
Lưu Quy Thịnh phụng phịu: "Sao lại không dám, tụi nó bắt nạt em thật mà! Hửm... cái gì đây, hình như vẫn còn nóng."
Miệng nói tay làm, Lưu Quy Thịnh không quên thò tay vào giỏ.
"Ê~~~ hướng dương, còn có lạc nữa, vẫn còn nóng hổi này."
Gương mặt ấm ức của Lưu Quy Thịnh ngay lập tức rạng rỡ hẳn lên.
Cậu lục lọi bên dưới thấy có mấy túi liền lấy hết ra khỏi giỏ.
Tiểu Thần và An An cũng sán lại bốc lấy một gói rồi mở ra: "Thơm quá, có mùi thơm ngọt lịm luôn."
An An còn nhỏ, chưa biết mở túi nhưng lại biết xé.
Bé dùng đôi bàn tay múp míp xé túi giấy dầu, ngửi thấy mùi thơm, nước miếng bắt đầu chảy lòng thòng.
Ba Tần vốn đang mê mẩn mùi rượu thì thấy cảnh này, nhanh tay dùng tay hứng lấy dòng nước miếng đang kéo sợi: "Ối chà, bảo bối của ba ơi, nước miếng chảy ròng ròng luôn kìa."
Cảnh tượng này làm ai nấy đều bật cười.
Mẹ Tần cầm khăn tiến lên: "Thơm thế à? Thế con có biết ăn hướng dương không?"
"Biết ăn ạ."
An An đáp bằng giọng sữa nũng nịu.
"Ha ha ha~~~~"
"Cái đồ nhóc tì này, cơm còn ăn chưa xong mà đã đòi ăn hướng dương rồi, con có biết đây là cái gì không?" Ông nội Tần trêu chọc.
An An nghiêm túc nói: "Ông ơi, là hướng dương, chị cho An An ăn ạ."
"Ha ha ha ha ha ha~~~~~"
Mọi người lại được một phen cười nghiêng ngả.
